Màu sắc món ăn bắt mắt, trông rất hấp dẫn, kích thích vị giác vô cùng.
Một anh lính bàn bên rướn cổ sang nhìn, tiện miệng nhắc nhở: "Thiếu tá Tô ơi, hôm nay ô số 2 có món sườn xào chua ngọt ngon bá cháy, sao anh không lấy cho đồng chí nữ nếm thử!"
Tô Nguyên Gia sững người, đứng phắt dậy định đi lấy thêm.
Dư Tiểu Ngư vội vàng ngăn anh lại.
"Mấy món này trông ngon lắm rồi. Lấy nhiều ăn không hết lại lãng phí. Anh ngồi xuống đi!"
Tô Nguyên Gia thấy vẻ mặt kiên quyết của cô, lại nhìn hàng người rồng rắn chờ mua cơm ở ô số 2, đành thôi không nói thêm gì nữa, ngồi xuống bắt đầu dùng bữa.
Dư Tiểu Ngư gắp một đũa thịt xào ớt xanh. Sợi thịt mềm ngọt, không hề bị khô xác. Cô nhịn không được lên tiếng khen ngợi: "Không ngờ cơm tập thể ở bộ đội lại ngon đến thế này."
Thấy cô khen ngon, vẻ mặt Tô Nguyên Gia giãn ra hẳn. Anh gắp thêm cho cô một ít thịt xào đậu cô ve: "Em nếm thử món này xem sao!"
Dư Tiểu Ngư ngoan ngoãn nếm thử, gật gù khen ngon liên tục.
Nhờ vậy mà sự tiếc nuối vì không lấy được món sườn xào chua ngọt cho cô của Tô Nguyên Gia cũng tan biến.
Hai người đang ăn thì chợt nghe tiếng cười sảng khoái vang lên từ phía sau.
"Thì ra hai người đang ăn cơm ở đây. Làm tôi sai người đi tìm khắp nơi! Thế nào? Đồng chí Tiểu Dư, thức ăn có hợp khẩu vị không? Cơm tập thể ở bộ đội khó tránh khỏi hơi đơn điệu một chút, nhưng nguyên liệu thì đảm bảo tươi ngon tuyệt đối."
Dư Tiểu Ngư quay đầu lại, thì ra là Thủ trưởng Nhậm Hành. Cô đặt đũa xuống, mỉm cười đáp lời: "Cháu vừa mới khen với Tô Nguyên Gia xong. Đồ ăn ngon lắm ạ. Các đầu bếp tay nghề rất cừ, nguyên liệu lại tươi rói. Đúng là hoàn hảo!"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Hoàn hảo! Dùng từ hay lắm. Đồng chí Tiểu Dư quả nhiên là người có ăn có học!" Nhậm Hành cười ha hả, giục Dư Tiểu Ngư tiếp tục dùng bữa. Rồi ông tiện đà kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Tô Nguyên Gia: "Đồng chí Tiểu Dư không biết đâu, rau củ này đều do chính tay anh em chiến sĩ chúng tôi trồng đấy. Chẳng biết có phải vì thế không mà ăn vào cứ thấy ngon hơn hẳn đồ mua ngoài chợ!"
Giọng điệu của ông tự hào pha chút khoe khoang, nghe hệt như bà Vương bán dưa, khiến người ta không khỏi bật cười.
"Chiều nay hai người có dự định gì chưa?"
Câu hỏi này ông hướng về phía Tô Nguyên Gia.
Nhậm Hành đưa mắt nhìn anh.
Tô Nguyên Gia thong thả nuốt thức ăn rồi mới từ tốn trả lời: "Chúng tôi định ra trường b.ắ.n xem một lát."
Nhậm Hành gật gù tán thành: "Cũng được." Sau đó, ông quay sang Dư Tiểu Ngư dặn dò: "Đến trường b.ắ.n, cô nhớ bảo cậu ấy biểu diễn cho xem vài đường nhé!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Anh ấy biết b.ắ.n s.ú.n.g sao?
Dư Tiểu Ngư chợt nhớ lại lần đầu tiên hai người chạm mặt. Suốt chuyến tàu hỏa dằng dặc, chỉ có mình anh ngồi đọc sách say sưa. Cô cứ đinh ninh anh làm công việc bàn giấy cơ đấy.
Mà đã được Thủ trưởng đích thân "bảo chứng" thế này, chắc hẳn tài nghệ b.ắ.n s.ú.n.g của anh không phải dạng vừa đâu.
Tô Nguyên Gia bắt gặp ánh mắt của cô, không nói gì, lẳng lặng dời mắt đi chỗ khác.
——
Trường b.ắ.n nằm ở tít phía sau căn cứ. Khác với những trường b.ắ.n bằng phẳng thường thấy, nơi này được thiết kế hòa hợp tuyệt đối với địa hình đồi núi, thậm chí cây cối xung quanh cũng không hề bị đốn hạ.
"Bia ngắm đâu anh?" Dư Tiểu Ngư ngó nghiêng tứ phía mà chẳng thấy bóng dáng chiếc bia ngắm nào.
Tô Nguyên Gia nâng khẩu s.ú.n.g lên, ra hiệu cho cô lùi sang một bên. Anh vào tư thế vững chãi, hơi nheo mắt lại, rồi bóp cò liên hoàn về phía đối diện với tốc độ chớp nhoáng.
Tiếng s.ú.n.g vừa dứt, lập tức có người chạy tới kiểm tra kết quả. Khi Dư Tiểu Ngư tiến lại gần, cô mới nhận ra trên những thân cây có treo những quả cầu rơm nhỏ xíu.
Đến cả bia ngắm cũng khác biệt so với những nơi khác.
Như đọc được sự tò mò của cô, Tô Nguyên Gia lên tiếng giải thích: "Chặt bỏ những cây gỗ tốt thế này thì lãng phí quá!"
Dư Tiểu Ngư thực sự không ngờ họ lại có ý thức bảo vệ môi trường từ sớm đến vậy.
"Thiếu tá Tô, 5 phát trúng hồng tâm tuyệt đối!"
Quả cầu rơm vốn đã nhỏ xíu, cái vòng tròn đỏ hồng tâm lại càng bé tẹo teo. Vậy mà anh b.ắ.n không trượt phát nào, phát nào cũng trúng phóc hồng tâm. Quả nhiên tài b.ắ.n s.ú.n.g của anh là đỉnh của ch.óp.
"Anh b.ắ.n cừ thật đấy. Siêu quá đi mất."
Khóe môi Tô Nguyên Gia khẽ cong lên: "Thành tích này có được đều là nhờ em cả đấy."
Hả? Liên quan gì đến cô chứ?
"Em còn nhớ củ linh chi đó không? Trước đây anh chỉ nắm vững lý thuyết, dù rất muốn tập luyện cường độ cao nhưng sức khỏe không cho phép. Nhờ có củ linh chi em tặng, thể lực anh mới hồi phục, để ngoài việc hoàn thành tốt nhiệm vụ chuyên môn, anh còn có sức luyện tập thêm kỹ năng b.ắ.n s.ú.n.g."
"Đó là thành quả từ sự nỗ lực không ngừng nghỉ của anh mà. Anh nên cảm ơn chính bản thân mình, cảm ơn vì đã không bao giờ bỏ cuộc!"