Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 433



 

Dư Tiểu Ngư mỉm cười: "Đồng chí này, có lẽ anh đã hiểu nhầm ý tôi. Tôi chưa bao giờ nói anh không được đưa tin về sự việc này. Chỉ là nếu các anh muốn tìm hiểu sâu hơn, thì đành phải đợi đến buổi họp báo thôi."

 

Lời này vừa dứt, tất cả những người có mặt đều sững sờ. Phải rồi, sao họ lại không nghĩ ra điều đó nhỉ, đúng là "người trong cuộc thì mù mờ, kẻ ngoài cuộc thì sáng suốt"!

 

Từ tin tức chấn động này, kết hợp với các bài phóng sự sau đó, hoàn toàn có thể tạo thành một chuỗi bài viết hấp dẫn!

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Trương Anh trong lòng hối hận vô cùng. Sao cô bé này lại nói toạc ra cơ chứ. Anh ta còn định mượn cớ rủ rê mọi người đến nhà ăn ăn bánh bao, để tranh thủ chạy về tòa soạn viết bài trước!

 

Giờ thì hay rồi, chắc chắn sẽ chẳng có ai thèm đoái hoài đến mấy cái bánh bao kia nữa.

 

Các phóng viên đưa mắt nhìn nhau, rồi vô cùng ăn ý đồng loạt quay lưng chạy thục mạng về đường cũ.

 

Trương Anh cũng hùa theo chạy được vài bước. Đột nhiên, anh ta sực nhớ ra mình vẫn chưa chụp bức ảnh nào. Anh ta vội vàng dừng lại, quay người bấm máy liên tục vài kiểu. Hạ máy ảnh xuống, anh ta vẫy tay chào Dư Tiểu Ngư và Chu Tiệp, mỉm cười rồi quay lưng chạy vụt đi.

 

Lúc tráng phim, nhìn thấy ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu rọi lên hai thanh niên, khuôn mặt họ toát lên vẻ dịu dàng nhưng vô cùng kiên định. Chỉ cần nhìn vào bức ảnh, anh ta đã cảm thấy trong lòng dâng lên một sự bình yên đến lạ.

 

Có những người trẻ tuổi như vậy, tương lai của đất nước nhất định sẽ ngày càng tươi sáng và rực rỡ hơn!

 

Phía bên này, Dư Tiểu Ngư và mọi người tiễn các phóng viên ra về. Mặc dù vẫn còn một nhóm nhỏ quyết bám trụ, nhưng đó đã không còn là vấn đề cô phải bận tâm nữa.

 

"Lên lầu thôi!" Cô nhìn Chu Tiệp nói.

 

Chu Tiệp gật đầu, cả hai nối đuôi nhau chạy lên lầu.

 

Ngay lúc Dư Tiểu Ngư định rẽ, Chu Tiệp bất ngờ gọi cô lại.

 

Dư Tiểu Ngư quay lại với vẻ thắc mắc: "Sao vậy?"

 

Môi Chu Tiệp mấp máy, ánh mắt hiện lên sự giằng xé, nhưng cuối cùng cậu ta vẫn nói ra điều mình thắc mắc.

 

"Tại sao cô lại giúp tôi?"

 

Hôm nay vốn dĩ cậu ta là người bị bao vây trước. Đây là lần đầu tiên cậu ta rơi vào tình huống này, rõ ràng có chút chống đỡ không nổi. Bình thường La Thiên Phương đều là người giúp cậu ta ứng phó với những việc này, cậu ta thực sự không có kinh nghiệm. Dư Tiểu Ngư vốn có thể giả vờ không quen biết, đi thẳng vào tòa nhà, nhưng cô vẫn bước tới, giúp cậu ta giải vây.

 

Cô ứng phó một cách thong dong, lời nói không kiêu ngạo cũng không nịnh nọt, phong thái tự tin và bình tĩnh khiến cậu ta cảm thấy rất xa lạ, nhưng lại thấy rất bình thường. Việc gì cô cũng có thể làm rất tốt, dường như mọi chuyện đều phải như vậy!

 

"Nói gì vậy, tôi không chỉ đang giúp cậu, mà còn đang giúp chính mình nữa!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Việc các phóng viên này tìm đến cô chỉ là vấn đề thời gian. Thay vì để họ gây rắc rối cho mình, thà rằng bóp c.h.ế.t ngay từ trong trứng nước.

 

Dư Tiểu Ngư không muốn tranh công.

 

Nói chuyện với người thông minh, chỉ cần điểm qua là hiểu. Dư Tiểu Ngư biết Chu Tiệp đã hiểu ý, liền chuẩn bị bước tiếp.

 

Không ngờ, từ phía sau lại vang lên câu hỏi gặng: "Vậy lần trước thì sao?"

 

"Hửm?" Dư Tiểu Ngư có chút khó hiểu, lần trước là lần nào cơ?

 

Chu Tiệp bước từng bậc lên cầu thang, khi đến cùng bậc với Dư Tiểu Ngư, cậu ta dừng lại.

 

Cậu ta nhìn Dư Tiểu Ngư, vẻ mặt nghiêm túc: "Lần trước tại sao cô lại công khai cảm ơn tôi trước mặt mọi người. Thật ra, cô không cần phải giải vây thay tôi. Cô rất xuất sắc, việc cô có kết quả là chuyện hết sức bình thường, cô không cần phải giữ thể diện cho tôi!"

 

Hóa ra là chuyện này.

 

Dư Tiểu Ngư vuốt vuốt phần tóc mái: "Bởi vì tôi thực sự rất biết ơn cậu, những số liệu đó quả thật đã giúp tôi rất nhiều."

 

"Cô không lừa được tôi đâu, họ tin, nhưng tôi không tin." Chu Tiệp ngắt lời cô.

 

Dư Tiểu Ngư rũ mắt cười khẽ, rồi lại ngước lên nhìn cậu ta với vẻ nghiêm túc: "Bởi vì tôi rất khâm phục cậu. Dù cậu có tin hay không, đây là lời thật lòng của tôi!"

 

Vẫn là câu nói đó, cô dựa vào "bàn tay vàng" để đi đường tắt, còn cậu ta là dựa vào nỗ lực chân chính của chính mình.

 

Nói xong, Dư Tiểu Ngư đi thẳng, để lại Chu Tiệp một mình đứng đó.

 

Không biết qua bao lâu, từ cầu thang vang lên tiếng bước chân "lạch cạch", La Thiên Phương nhìn thấy Chu Tiệp, liền dừng lại thở hổn hển.

 

"Chu, Chu Tiệp, xin lỗi tôi đến muộn. Tôi nghe nói sáng nay cậu bị phóng viên bao vây? Cậu có sao không? Xin lỗi, đều do tôi ngủ nướng, giá như tôi có thể dậy sớm hơn một chút thì tốt rồi!"

 

"Cậu có khâm phục tôi không?" Chu Tiệp bất thình lình lên tiếng, khiến La Thiên Phương ngớ người.

 

May mà cô ả phản ứng nhanh, gật đầu lia lịa: "Khâm phục chứ, cậu thông minh như vậy, có thể nghiên cứu phát triển được t.h.u.ố.c kháng sinh. Đó là chuyện mà tôi nghĩ cũng không dám nghĩ tới, tôi chắc chắn là khâm phục cậu rồi! Cậu sao vậy?"