Dư Tiểu Ngư không từ chối, mỉm cười gật đầu, đôi mắt lấp lánh. Lời anh nói vừa rồi, giọng điệu đong đầy sự cưng chiều, khiến cô vô cùng thích thú.
Thử hỏi, ai lại không muốn nửa kia đối xử đặc biệt với mình chứ.
Cô chống cằm nhìn anh bóc quýt. Bóc quýt thì ai chẳng biết làm, nhưng Dư Tiểu Ngư lại thấy cảnh tượng trước mắt này đẹp đẽ vô cùng. Anh cúi đầu, cẩn thận tước sạch từng mảng xơ trắng bám trên múi quýt, tỉ mỉ đến khi không còn sót lại chút xơ nào mới ngẩng lên đưa cho cô.
Dư Tiểu Ngư chỉ vào đống xơ trắng anh vừa vứt đi: "Anh biết không? Những mảng xơ trắng này rất tốt cho sức khỏe đấy."
Tô Nguyên Gia nhìn đống xơ trắng: "Mong được nghe em chỉ giáo."
Ngay cả những hành khách xung quanh cũng tò mò nhìn sang khi nghe cô nói vậy.
Dư Tiểu Ngư giơ quả quýt trong tay lên: "Quýt tuy ngon nhưng ăn nhiều dễ bị nóng trong. Theo nguyên lý tương sinh tương khắc, những mảng xơ trắng này lại có tác dụng giải nhiệt. Ăn quýt kèm theo xơ trắng mới là tốt nhất. Nhưng có một số người vì cảm giác khi nhai không thích nên không muốn ăn những mảng xơ này."
Bình thường Tô Nguyên Gia ăn quýt cũng chẳng tỉ mỉ đến thế, nhưng vì bóc cho cô ăn nên anh nghĩ cần phải cẩn thận hơn.
"Anh biết rồi, lần sau anh sẽ không vứt đi nữa."
Bà lão ngồi kế bên nghe lỏm nãy giờ, không kìm được mà lên tiếng: "Bảo sao hai đứa cháu nội nhà tôi, một đứa ăn quýt là bị ho sù sụ, một đứa thì chẳng sao. Chắc chắn là đứa bị ho không chịu ăn cái xơ trắng này rồi."
Dư Tiểu Ngư nghe vậy, khẽ lắc đầu giải thích: "Bà ơi, chuyện này cũng không hoàn toàn tuyệt đối đâu ạ. Ăn một hai quả quýt thì cũng chẳng ảnh hưởng gì lớn, trừ phi thể trạng bé vốn đã nhạy cảm, thời tiết thay đổi, hoặc có nguyên nhân bệnh lý khác."
Bà lão tuy gật gù đồng tình nhưng trong thâm tâm vẫn đinh ninh sau này phải dặn dò các cháu không được bóc xơ trắng đi, không được ăn kén chọn quá. Nghĩ đến đây, bà bất giác cúi xuống nhìn đứa cháu đang ẵm trên tay.
Dư Tiểu Ngư nương theo ánh mắt bà, nhìn thấy đứa bé đang ngủ say sưa. Cô nhẹ nhàng nhắc nhở: "Bà ơi, em bé ngủ rồi, bà đặt em nằm xuống giường đi ạ. Ôm khư khư thế này mỏi tay lắm."
Bà lão lắc đầu, mỉm cười: "Không sao đâu cháu, bà không mỏi. Bà ôm quen rồi. Lúc nào nó ngủ cũng phải do tay bà ru mới chịu. Hơn nữa giường của cháu ở tầng trên, leo lên leo xuống nguy hiểm lắm, bà cứ ôm thế này thôi."
Dư Tiểu Ngư lúc này mới để ý, hình như bà lão đi một mình, không có người thân đi cùng. Lẽ nào bà ấy một mình đưa cháu đi tàu hỏa?
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Cô nhìn kỹ đứa bé lần nữa. Môi bé nhợt nhạt, không hồng hào như bình thường, có vẻ hơi tím tái. Hai má ửng đỏ, nhịp thở cũng hơi nặng nhọc. Thân hình nhỏ thó, gầy gò, trông thật tội nghiệp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đứa bé này e là bị...
Dư Tiểu Ngư mím môi, ngỏ lời mời bà lão ngồi tạm trên giường của mình.
"Ấy c.h.ế.t, không được đâu. Thanh niên các cháu ưa sạch sẽ, không thích người khác ngồi lên giường mình đâu, bà hiểu mà. Bà ngồi đây cũng được rồi."
Thấy bà từ chối, Dư Tiểu Ngư chớp chớp mắt: "Bà ơi, cháu là sinh viên Đại học Trung y Thủ đô đấy ạ."
Đôi mắt bà lão lập tức sáng rực lên. Bà dáo dác nhìn quanh rồi vội vàng bế cháu sang ngồi cạnh Tiểu Ngư.
Bà săi sưa nhìn Dư Tiểu Ngư từ đầu đến chân, giọng hơi ngập ngừng: "Cô gái, cháu học y thật à?"
Dư Tiểu Ngư "vâng" một tiếng: "Nếu cháu đoán không nhầm, em bé này rất dễ bị cảm lạnh đúng không ạ? Cảm lạnh với bé sẽ rất nguy hiểm."
Bà lão gật đầu lia lịa: "Đúng rồi, đúng rồi. Cháu nói đúng lắm. Cháu còn nhìn ra được gì nữa không?"
"Bà ơi, nếu bà đã mở lời hỏi, chắc hẳn bà cũng tin tưởng cháu. Hay là để cháu bắt mạch cho em bé nhé. Như vậy sẽ chính xác hơn, bà cũng yên tâm hơn."
Bà lão nghe xong, không chần chừ, lập tức xắn tay áo đứa bé lên, để lộ cổ tay cho Dư Tiểu Ngư bắt mạch.
Dư Tiểu Ngư tập trung tinh thần, xoa hai bàn tay vào nhau cho ấm. Thời tiết lúc này chưa lạnh, tay cô cũng ở nhiệt độ bình thường, nhưng vì đứa bé đang ngủ nên thân nhiệt sẽ hơi thấp.
Bà lão không chớp mắt theo dõi nét mặt của cô gái trẻ, sợ bỏ lỡ bất kỳ biểu cảm nào.
Khoảng thời gian im lặng trôi qua chậm chạp đến khó tả. Ngay lúc bà lão không chịu nổi sự chờ đợi, định lên tiếng hỏi thì Dư Tiểu Ngư rụt tay về.
"Bà ơi, cháu nói thẳng nhé. Em bé mắc bệnh tim bẩm sinh, chính xác là thiểu năng mạch vành, hay hiểu nôm na là tim bơm m.á.u không đủ. Hiện tại ở nước ta chưa có kỹ thuật phẫu thuật tiên tiến để chữa trị tận gốc căn bệnh này, chỉ có thể duy trì bằng t.h.u.ố.c thôi ạ."
Bà lão không ngờ cô gái trẻ lại nói chuẩn xác đến vậy. Bà vội vàng tiếp lời: "Cô gái, cháu giỏi thật đấy. Kết quả chẩn đoán này y chang như kết luận của bác sĩ trên thủ đô. Thằng bé tội nghiệp lắm. Bố mẹ nó làm việc trên thủ đô, từ nhỏ sức khỏe nó đã yếu, một tay bà chăm bẵm. Mấy năm nay đi khám bệnh, uống t.h.u.ố.c tốn kém không biết bao nhiêu tiền của, mà bệnh tình chẳng thấy thuyên giảm. Gia đình cũng đã chuẩn bị tâm lý cho nó uống t.h.u.ố.c cả đời rồi. Nhưng nghĩ mà xót xa. Người lớn chịu khổ chút cũng chẳng sao, nhưng thằng bé mới tí tuổi đầu mà đã phải chịu đựng đau đớn như vậy, tương lai có khi phải gánh chịu cả đời. Kể cả sau này bà và ông nội nó có khuất núi cũng không nhắm mắt nổi."