Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 448



 

"Nói dối một câu, lại phải nói dối thêm trăm ngàn câu để lấp l.i.ế.m. Hơn nữa, tớ cũng không muốn nói dối anh ấy."

 

Lý Lệ thở dài: "Thế cậu không sợ nói ra sự thật sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của anh ấy sao? Hoặc tệ hơn, anh ấy sẽ ỷ lại vào căn nhà của cậu mà không chịu phấn đấu nữa, để cậu phải gánh vác cả gia đình."

 

Dư Tiểu Ngư không nhịn được bật cười khúc khích.

 

Lý Lệ cũng cảm thấy câu hỏi của mình có phần vô lý, nhưng ở đời thiếu gì loại đàn ông đào mỏ, lợi dụng phụ nữ. Nếu không thì làm gì có loại đàn ông "ăn bám nhà vợ" trên đời này.

 

"Cậu đừng cười nữa. Tóm lại tớ thấy cậu không nên nói toẹt ra chuyện cậu mua nhà với anh ấy."

 

Dư Tiểu Ngư đang buồn ngủ rũ mắt, nhưng cô thừa biết, nếu không nói rõ ràng thì Lý Lệ sẽ còn hỏi mãi không thôi. Để được ngủ yên giấc, cô đành cố mở to mắt giải thích: "Thứ nhất, anh ấy không phải loại người như thế. Anh ấy có công ăn việc làm đàng hoàng, gia đình cũng rất hiểu chuyện. Nếu anh ấy thực sự là người như cậu nói, thì chưa đến lượt tớ ra tay, người nhà anh ấy đã xử lý anh ấy từ lâu rồi.

 

Thứ hai, nếu thực sự như cậu nói, thì coi như mắt nhìn người của tớ có vấn đề. Tớ sẽ thẳng thắn dứt khoát chia tay. Căn nhà này là tài sản trước hôn nhân của tớ, anh ta đừng hòng xơ múi được đồng nào."

 

Lý Lệ nghe xong mà trố mắt kinh ngạc. Ly hôn á?

 

Sao có thể thế được? Kết hôn là chuyện hệ trọng cả đời, sao có thể dễ dàng ly hôn như vậy!

 

Đây đâu phải là chuyện kết bạn xã giao.

 

Cô nàng lại một lần nữa cảm thán, suy nghĩ của Tiểu Ngư quả thực quá khác người.

 

Chẳng lẽ người thủ đô ai cũng có lối suy nghĩ thoáng thế này sao?

 

Nghe tiếng thở đều đều của Tiểu Ngư, Lý Lệ đành nằm vật ra giường, đưa mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà, đầu óc miên man suy nghĩ.

 

Tiểu Ngư lúc nào cũng phóng khoáng, thích gì làm nấy, bất kể là trong công việc hay cuộc sống.

 

Cô xoay người, nhìn khuôn mặt say ngủ của Tiểu Ngư.

 

Thật đáng ghen tị. Giá như mình cũng được tự do, phóng khoáng như cô ấy thì tốt biết mấy!

 

Từ sau chuyện ầm ĩ dạo nọ, hễ có ai đ.á.n.h tiếng mai mối là Lý Lệ đều gạt phắt đi. Lỡ như chuyện không thành, lại đồn ầm lên khắp cơ quan thì sao? Cô làm gì có "Tiểu Ngư thứ hai" đứng ra bảo vệ, cũng chẳng có tỉnh thành nào thứ hai để trốn tránh.

 

Nhưng bố mẹ cô thì đã có tuổi, suốt ngày lo lắng chuyện chồng con của cô. Liệu cô còn kéo dài được mấy năm nữa?

 

Mà cô lại càng không muốn nhắm mắt đưa chân, chọn bừa một người đàn ông để lập gia đình. Suy cho cùng, đó là chuyện hệ trọng cả một đời.

 

Lý Lệ nằm thẳng người, buông tiếng thở dài thườn thượt.

 

Giá như mình là Tiểu Ngư thì tốt biết mấy!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Hôm sau, Dư Tiểu Ngư thức dậy từ rất sớm. Dặn dò Lý Lệ vài câu, cô liền rảo bước đến căn nhà mới.

 

Đến nơi, cô bắt gặp Tô Nguyên Gia đang lúi húi quét dọn khoảng sân trước nhà.

 

"Mới sáng bảnh mắt mà đã hăng say lao động thế này cơ à!"

 

Tô Nguyên Gia thấy cô đến một mình, đôi lông mày khẽ cau lại: "Lần sau anh sang tìm em, em cứ ở xưởng đợi là được rồi."

 

Dư Tiểu Ngư hơi khựng lại: "Em lạ gì đường sá ở đây đâu, khéo còn rành rẽ hơn anh ấy chứ!"

 

Thấy cô không để tâm lời mình dặn, ngón tay Tô Nguyên Gia khẽ gõ nhẹ vào cán chổi, ra chiều đăm chiêu.

 

"Tiểu Ngư à, những kẻ theo đuôi chúng ta, e là không chỉ có mỗi gã phóng viên kia đâu."

 

Nghĩ đi nghĩ lại, anh vẫn quyết định nói rõ ngọn ngành. An toàn của cô phải đặt lên hàng đầu.

 

Nghe vậy, nụ cười trên môi Dư Tiểu Ngư chợt tắt ngấm. Cô đưa mắt nhìn về phía cổng sân, vẻ mặt cảnh giác: "Anh phát hiện ra manh mối gì à?"

 

Tô Nguyên Gia cất cây chổi vào góc mái hiên, với tay lấy chiếc áo khoác đang vắt vẻo trên dây phơi.

 

"Lát nữa anh sẽ kể chi tiết cho em nghe. Giờ thì đi ăn sáng đã. Anh còn phải đi mua vài món đồ nữa."

 

Dư Tiểu Ngư ngoan ngoãn gật đầu, cẩn thận khóa cổng lại rồi cùng anh đi về phía tiệm ăn.

 

Chỉ có điều, suốt dọc đường đi, tâm trạng của cô chẳng còn nhẹ nhõm như lúc mới đến.

 

Những kẻ giấu mặt kia tốt nhất cứ "bốc hơi" luôn đi, ngàn vạn lần đừng để cô phát giác ra chúng là ai. Bằng không, cô thề sẽ không để chúng yên thân đâu.

 

"Tráng phim à? Anh định tự mình tráng mấy cuộn phim đó sao?" Đang dùng bữa sáng, nghe Tô Nguyên Gia nhắc đến chuyện tráng phim, Dư Tiểu Ngư khựng lại, bỏ cốc sữa đậu nành xuống.

 

Chuyện gì anh cũng rành rẽ thế này cơ chứ.

 

Tô Nguyên Gia bẻ nửa chiếc bánh bao thịt đưa cho cô: "Ừ. Bọn mình đang bị theo dõi, đem ra tiệm ảnh tráng phim e là không ổn. Bọn chúng có mục đích gì, chúng ta hoàn toàn mù tịt."

 

Dư Tiểu Ngư c.ắ.n một miếng bánh bao, chậm rãi nhai. Anh nói chí phải.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Chúng trong tối, mình ngoài sáng. Cẩn tắc vô áy náy vẫn hơn.