Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 468



 

Tô Nguyên Gia phớt lờ câu hỏi của hắn: "Kế hoạch tiếp theo của các người là gì?"

 

Nghiêm Dũng lắc đầu: "Tôi không biết, đi mà hỏi Phạm Minh ấy."

 

Tô Nguyên Gia khẽ nhếch mép: "Phạm Minh luôn đè đầu cưỡi cổ cậu, chắc hẳn cậu hậm hực lắm. Giờ cậu thì sa lưới, còn hắn ta vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, trong lòng cậu có thấy dễ chịu không?"

 

Nét mặt Nghiêm Dũng thoáng chút lung lay. Hắn vội cúi gằm mặt để che giấu cảm xúc thật.

 

Tô Nguyên Gia tiếp tục giáng đòn tâm lý: "Nghe nói hắn ta sống chung với các cậu, có giường riêng êm ấm, hắn chưa về thì các cậu cũng chẳng dám ngả lưng. Tôi thấy, có vẻ như mọi người sợ hắn ta hơn là sợ cậu đấy. Tôi tự hỏi, đám người kia rốt cuộc là đàn em của cậu hay của hắn?"

 

Nghiêm Dũng không chút khách khí đáp trả: "Đó là do thói rởm đời, ưa sạch sẽ thái quá của hắn ta thôi. Tôi cũng lờ mờ đoán được, gia cảnh nhà hắn trước kia chắc cũng khá giả, nhưng giờ sa cơ lỡ vận rồi. Tôi là người lớn lượng, không thèm chấp nhặt kẻ tiểu nhân, nhường hắn một bước thôi. Chứ nếu thực sự lôi ra hỏi xem bọn đàn em nghe lời ai hơn, thì chắc chắn chúng nó vẫn nể nang tôi hơn."

 

"Thế à? Vậy nếu bọn chúng biết rằng, cậu đã ôm trọn mớ tiền đó để lo liệu êm ấm cho gia đình mình, thì theo cậu, bọn chúng có còn mù quáng tin tưởng cậu nữa không?"

 

Ngay sau khi tiếp nhận hồ sơ lý lịch của băng nhóm này, Tô Nguyên Gia đã nhờ vả các mối quan hệ, suốt đêm liên hệ với công an địa phương để rà soát thông tin của chúng.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Quả nhiên, anh đã bắt trúng điểm yếu. Khoảng một tuần trước, gia đình Nghiêm Dũng đột ngột dọn lên thành phố và tậu ngay một căn nhà khang trang. Trong khi đó, gia đình của những tên đàn em khác hoặc là không nơi nương tựa, hoặc chỉ còn những người già neo đơn, cuộc sống hầu như không có sự thay đổi nào đáng kể.

 

Chính vì vậy, anh mới mạnh dạn đưa ra suy luận này.

 

Nghiêm Dũng trừng mắt nhìn Tô Nguyên Gia đầy căm phẫn: "Các người đã làm gì gia đình tao?"

 

Thấy Tô Nguyên Gia vẫn giữ thái độ im lặng, hắn quay sang chất vấn Tiền Hạo Thành: "Nói mau, các người đã làm gì gia đình tao! Thằng nào làm thằng nấy chịu, các người đừng có giận cá c.h.é.m thớt, lôi những người vô tội vào!"

 

Tiền Hạo Thành nghe xong, tức đến bật cười. Nghe cái giọng điệu của hắn, cứ như thể phe cảnh sát mới là lũ người xấu vậy.

 

"Vô tội? Mày cũng biết mở mồm nói hai chữ vô tội cơ à? Thế những đồng chí công an phải ngày đêm tăng ca vất vả vì bọn mày thì không vô tội chắc? Dư Tiểu Ngư bị bọn mày rình rập, đe dọa thì không vô tội chắc? Tính ra, bọn mày làm trò ruồi bu, chúng tao bắt bọn mày quy án, chúng tao lại hóa thành kẻ ác à? Gia đình mày tạm thời chưa hề hấn gì, nhưng nếu bọn tao điều tra ra được manh mối nào đó, thì không dám chắc đâu nhé. Tao khuyên mày, nếu mày thực lòng muốn tốt cho gia đình, thì khôn hồn khai báo hết mọi chuyện ra, để hưởng sự khoan hồng của pháp luật. Biết đâu, gia đình mày sẽ không bị mày liên lụy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thế nhưng Nghiêm Dũng lại chẳng hề bị lung lay. Hắn quay sang nhìn Tô Nguyên Gia một lần nữa: "Anh, anh phải cam đoan sẽ không đụng đến một sợi tóc của người nhà tôi. Ngoài điều kiện đó ra, tôi sẽ không khai nửa lời."

 

Tiền Hạo Thành nổi trận lôi đình, đập mạnh tay xuống bàn. Ông với tay vặn chao đèn bàn, chĩa thẳng luồng ánh sáng ch.ói lóa vào mặt Nghiêm Dũng. Một tay ông kẹp c.h.ặ.t lấy đầu hắn, tay kia chỉ thẳng mặt, gầm lên: "Mày đừng tưởng cứ ngậm miệng ăn tiền là tao không làm gì được mày, ra vẻ anh hùng hảo hán à? Tao nói cho mày biết, đã bước chân vào cái phòng này rồi, thì đừng hòng giở trò câm điếc mà mong yên thân. Mày có biết mày đang đứng ở đâu không hả!"

 

Ánh sáng trắng gay gắt chiếu thẳng vào mắt khiến Nghiêm Dũng ch.ói lóa, không nhìn thấy gì. Đầu óc hắn ong ong, vô cùng khó chịu.

 

Bên tai hắn chỉ còn văng vẳng tiếng quát tháo dữ dội, dồn dập của Tiền Hạo Thành: "Khai! Khai mau! Bọn mày bắt cóc Dư Tiểu Ngư để làm gì!"

 

Nghiêm Dũng cố gắng né tránh luồng ánh sáng ch.ói chang kia, nhưng đầu hắn bị kẹp c.h.ặ.t cứng. Đôi mắt hắn đau nhức như muốn nổ tung. "Bọn mày bắt cóc Dư Tiểu Ngư để làm gì!"

 

Có phải khai ra là sẽ thoát khỏi cái luồng ánh sáng c.h.ế.t tiệt này không?

 

Nghiêm Dũng thở dốc đầy đau đớn: "Công thức."

 

Tiền Hạo Thành ra hiệu cho cấp dưới nhanh tay ghi chép, đồng thời tăng thêm lực kẹp: "Công thức gì!"

 

"Thuốc kháng sinh."

 

Một câu trả lời vừa bất ngờ, lại vừa nằm trong dự tính. Lúc bản tin về t.h.u.ố.c kháng sinh được phát sóng, chính ông cũng đã hò reo ăn mừng.

 

"Kẻ nào sai bọn mày làm chuyện này?"

 

Nghiêm Dũng cảm thấy mình sắp c.h.ế.t đến nơi rồi. Tại sao đã khai rồi mà luồng ánh sáng này vẫn không chịu tắt đi!