Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 474



 

"Cháu xin bác đấy, cháu quỳ xuống lạy bác cũng được. Thật sự là chuyện liên quan đến tính mạng con người đấy ạ. Nếu không nhanh lên, thằng bé đó sẽ gặp nguy hiểm mất!"

 

Thấy gã đàn ông hốt hoảng đến vậy, Dư Tiểu Ngư đành gật đầu ra hiệu cho bác bảo vệ.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Bác bảo vệ thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đỡ gã đàn ông đang định quỳ xuống dậy, chỉ tay về phía Tiểu Ngư: "Đó là Xưởng trưởng của chúng tôi đấy. Có chuyện gì cậu cứ ra đó mà trình bày!"

 

Gã đàn ông nghe vậy, lao như bay đến trước mặt Dư Tiểu Ngư, lắp bắp: "Xưởng trưởng Tiểu Dư, thằng bé Hà T.ử Nhan gặp t.a.i n.ạ.n rồi. Nó bị một chiếc xe hơi bắt cóc. Dì Gì sốc quá ngất xỉu rồi, chú Hà thì không thể rời đi được nên nhờ tôi chạy đến báo tin cho cô. Tên bắt cóc có vẻ quen biết cô, hắn vứt lại một mẩu giấy, bảo cô đến địa chỉ này để gặp hắn!"

 

Hà T.ử Nhan gặp tai nạn?!

 

Sao mọi chuyện lại trùng hợp đến mức kỳ lạ thế này? Đúng vào ngày họ chuẩn bị lên đường thì sự cố lại ập đến.

 

"Đừng hoảng, chúng ta đến nhà Hà T.ử Nhan trước đã." Tô Nguyên Gia xách túi hành lý ném cho Diêu Khải Minh, ra hiệu cho Tiểu Ngư đi cùng anh.

 

Gã đàn ông cuống cuồng giục: "Trong mảnh giấy nói Xưởng trưởng Tiểu Dư phải đến ngay lập tức. Nếu không, hắn sẽ tùy ý xử lý thằng bé!"

 

Tô Nguyên Gia nắm c.h.ặ.t t.a.y Dư Tiểu Ngư, thái độ vô cùng cứng rắn: "Tôi tuyệt đối không để cô ấy một thân một mình dấn thân vào chốn hiểm nguy. Nếu anh không muốn T.ử Nhan gặp chuyện không may thì bớt lề mề đi."

 

Nói xong, anh kéo tay Tiểu Ngư lên xe, giục Tiểu Triệu nổ máy phóng thẳng đến nhà họ Hà.

 

Ông nội Hà vừa thấy họ đến, vội vàng giục bà nội đang nằm trên giường: "Tiểu Dư với Tiểu Tô đến rồi này. Bà mau kể cho hai đứa nó nghe thằng T.ử Nhan bị ai bắt đi!"

 

Bà lão nãy giờ vẫn trùm chăn kín mít trên đầu. Nghe tiếng ông nội, bà hất phăng chiếc chăn ra, để lộ đôi mắt sưng húp vì khóc.

 

"Tiểu Ngư ơi, là cái thằng đó, cái thằng bán quýt trước cổng xưởng Bạch Hoa Đường ấy! Bà nằm mơ cũng không ngờ lại là nó! T.ử Nhan của bà ơi, bà biết tìm cháu ở đâu bây giờ! Nhỡ nó có mệnh hệ gì, bà biết ăn nói sao với bố mẹ nó đây!"

 

Kẻ bán quýt trước cổng xưởng!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đó chẳng phải là?!

 

Dư Tiểu Ngư và Tô Nguyên Gia trao đổi ánh mắt. Cả hai đều đã đoán ra danh tính kẻ bắt cóc.

 

Thấy bà cụ khóc lóc nức nở đến mức khó thở, Dư Tiểu Ngư vội vàng ngồi xuống bên cạnh vuốt n.g.ự.c cho bà đỡ nghẹn, đồng thời hỏi thêm chi tiết: "Bà ơi, hắn ta lái ô tô đến bắt người ạ? Bình thường bà cháu có hay tiếp xúc với hắn ta không?"

 

"Chính là cái hôm bà mua quýt mang đến xưởng biếu cháu đấy. Vừa ra khỏi cổng xưởng, bà định đi mua ít thức ăn thì hắn từ đâu nhảy ra. Hắn bảo muốn cảm ơn bà vì đã mở hàng cho hắn, rồi tranh phần xách giúp bà nguyên một xe than tổ ong về tận nhà để kiếm chút tiền công. Thấy hắn còn trẻ mà chịu thương chịu khó, bà cũng mến. Tối qua, sau khi hai cháu về, hắn lại vác xe than đến gõ cửa nhà, bảo đang tìm việc chở than thuê.

 

Bà bảo nhà tạm thời chưa cần than, vả lại sắp tới bà cháu phải đi vắng một thời gian. Hắn ta lân la hỏi chuyện, dò hỏi xem bao giờ bà đi. Bà cũng thật thà kể hết. Hắn lại bảo ông chủ hắn có ô tô, sáng nay có thể chở bà cháu đến chỗ hẹn với hai cháu. Bà đã từ chối rồi, ai ngờ sáng nay hắn ta mò đến thật, còn giả vờ nhiệt tình giúp bà khuân hành lý lên xe. Nào ngờ, hắn bế thốc T.ử Nhan lên xe rồi rồ ga phóng mất dạng, vứt lại mỗi mẩu giấy này. Tiểu Ngư ơi, lúc đó bà cảm tưởng như đất trời sụp đổ vậy!

 

Biết thế này, có đ.á.n.h c.h.ế.t bà cũng không cho hắn đụng vào hành lý. Tất cả là lỗi tại bà, tại bà bất cẩn, có mắt như mù nên mới nhìn nhầm người!"

 

Thì ra, Phạm Minh đã theo dõi và nắm rõ lịch trình của họ từ cái lúc hắn giả danh người giao than.

 

Không nỡ nhìn bà cụ tự trách mình, Dư Tiểu Ngư nắm c.h.ặ.t đôi bàn tay nhăn nheo của bà, an ủi: "Bà ơi, bà yên tâm đi. T.ử Nhan sẽ không sao đâu. Cháu hứa với bà, thằng bé chắc chắn sẽ được an toàn. Cháu sẽ mang thằng bé về nguyên vẹn cho bà!"

 

Mục tiêu duy nhất của Phạm Minh là công thức t.h.u.ố.c kháng sinh mà cô đang nắm giữ. Công thức như thế, trong cuốn sổ tay của cô không chỉ có một loại. Cho dù có đưa cho hắn một bản, cô vẫn còn vô số bản khác.

 

Nhìn nét mặt lạnh lùng của Tiểu Ngư lúc đứng dậy bước ra ngoài, Tô Nguyên Gia lập tức hiểu được quyết định của cô.

 

Anh bước tới nắm lấy tay cô: "Em không thể đi một mình được. Chúng ta đến báo với Giám đốc Tiền. T.ử Nhan không thể xảy ra chuyện gì, và em cũng vậy!"

 

Nghe cái giọng điệu kiên quyết không cho phép thương lượng của anh, Dư Tiểu Ngư gật đầu: "Em không có ý kiến, chỉ mong sao hành động thật nhanh."

 

Người đàn ông đến báo tin lúc nãy hớt hải chạy vào: "Chúng tôi đã cho người đến địa điểm ghi trên giấy kiểm tra rồi, nhưng không thấy bóng dáng T.ử Nhan đâu cả! Có khi nào thằng bé đã bị hắn đem đi giấu ở chỗ khác rồi không?"