Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 477



 

Tiền Hạo Thành liếc nhìn đồng hồ. Bây giờ là 9 giờ sáng. Hà T.ử Nhan đã mất tích được một tiếng rưỡi.

 

"Được, tôi sẽ đi sắp xếp ngay!"

 

Nhìn bóng dáng tất bật của Tiền Hạo Thành, Dư Tiểu Ngư vẫn không giấu được sự lo âu: "Làm sao bây giờ, lỡ em suy đoán sai thì sao?"

 

Tô Nguyên Gia ôm chầm lấy Dư Tiểu Ngư vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô, giọng trầm ấm, an ủi: "Đừng sợ, có anh ở đây. Dù hậu quả có ra sao, anh sẽ gánh vác thay em!"

 

Nghe từng nhịp đập mạnh mẽ, vững chãi từ trái tim anh, Dư Tiểu Ngư cảm thấy mọi lo âu, sợ hãi dường như tan biến. Cô ngước nhìn Tô Nguyên Gia, nở một nụ cười yên bình.

 

"Tô Nguyên Gia! Mọi người ra đây mau lên!" Tiếng gọi thất thanh của Tiền Hạo Thành vang lên từ xa.

 

Dư Tiểu Ngư và Tô Nguyên Gia vội vàng chạy tới. Đứng trước mặt họ là một người bán báo rong.

 

Hai người trao đổi ánh mắt. Người bán báo này chắc chắn đang nắm giữ thông tin quan trọng!

 

"Có gì anh cứ nói đi!"

 

Người bán báo có vẻ hơi rụt rè, cố gắng lục lại trí nhớ: "Bọn tôi thường phải lấy báo từ 5 giờ sáng để kịp bán. Hôm nay báo bán chạy như tôm tươi. Bán mệt lử, bụng dạ réo ùng ục, nên tôi định tạt vào gánh bánh rán của dì Chu làm cái lót dạ!"

 

"Vào vấn đề chính đi!" Tiền Hạo Thành không kìm được, lên tiếng cắt ngang.

 

"À vâng, vâng. Tôi đang đứng ăn bánh, bỗng nghe thấy tiếng đập cửa kính lạch cạch. Ngoái đầu nhìn ra chiếc xe đang đỗ ven đường, tôi thấy một cậu bé. Cậu bé đang khóc mếu máo, vừa khóc vừa đập cửa kính ầm ĩ. Nhưng thằng bé nói gì thì tôi nghe không rõ. Tôi ngó nghiêng xung quanh, chẳng thấy bóng dáng người lớn nào cả. Chắc mẩm bố mẹ thằng bé chạy đi mua đồ ăn sáng hay đi vệ sinh gì đó nên để nó ở lại trên xe một mình, đ.â.m ra nó hoảng sợ.

 

Tôi bèn làm mặt cười trêu thằng bé để nó nín khóc, tiện thể đứng đợi người nhà nó về luôn. Nào ngờ nó càng khóc tợn, cứ lấy tay chỉ chỉ vào cửa xe. Lúc đó tôi mới hiểu là nó muốn ra ngoài. Tôi loay hoay định mở cửa xe nhưng không có chìa khóa, cửa khóa c.h.ặ.t cứng. Đang lúc lúng túng không biết làm sao thì người nhà thằng bé quay lại. Tôi còn tốt bụng nhắc nhở một câu, bảo lần sau đừng để trẻ con một mình trên xe thế này nữa! Thế mà người đó chẳng thèm ừ hử lấy một câu, chứ đừng nói là cảm ơn. Tốn công tôi đứng đó dỗ dành thằng bé, đúng là làm ơn mắc oán!"

 

"Anh ước tính từ lúc anh phát hiện ra đến khi người đàn ông đó quay lại mất khoảng bao lâu?" Dư Tiểu Ngư truy hỏi.

 

Người bán báo đáp ngay tắp lự: "Khoảng 5 phút gì đó! Gần 8 giờ kém 10 là ông ta quay lại. Nhưng ông ta xuống xe lúc nào thì tôi chịu c.h.ế.t."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nói đoạn, anh ta sờ sờ chiếc đồng hồ quả quýt đeo trên cổ.

 

Tiền Hạo Thành gặng hỏi: "Vậy anh có thấy chiếc xe đó chạy về hướng nào không?"

 

Người bán báo chỉ tay về phía đông: "Chạy về hướng đó đấy!"

 

Tiền Hạo Thành nhìn theo hướng tay chỉ, mặt tối sầm lại: "Anh chắc chắn chứ?"

 

Bị thái độ gay gắt của Tiền Hạo Thành làm cho hoảng sợ, người bán báo khép nép gật đầu: "Dù sao thì tôi cũng tận mắt thấy hắn lái xe về hướng đó, còn sau đó hắn có đ.á.n.h vòng đi hướng khác hay không thì tôi không dám chắc!"

 

Đợi người bán báo đi khuất, Tiền Hạo Thành gầm gừ giận dữ: "Bằng mọi giá tôi phải tự tay tóm cổ thằng khốn Phạm Minh này. Mẹ kiếp, hắn dám lấy chúng ta ra làm trò tiêu khiển. Hướng đó hoàn toàn ngược lại với hướng đi Dương Thành!"

 

Sau đó, Tiền Hạo Thành hỏa tốc huy động lực lượng và phương tiện. Lực lượng chủ chốt sẽ tỏa đi truy bắt theo hướng Phạm Minh tẩu thoát, một bộ phận khác sẽ rà soát kỹ lưỡng trong nội ô thành phố để phòng hờ trường hợp bị hắn tung hỏa mù. Nhưng để chắc ăn, họ vẫn phái nữ cảnh sát đã hóa trang thành Dư Tiểu Ngư đến Dương Thành, phòng khi hắn thực sự xuất hiện ở đó.

 

May mắn thay, suốt buổi sáng rà soát, thăm dò tin tức từ các gánh hàng rong ven đường, họ cũng thu thập được một vài thông tin quý giá về chiếc xe.

 

Dư Tiểu Ngư thầm cảm thấy may mắn. Thời buổi này ô tô vẫn còn là thứ xa xỉ, phương tiện di chuyển chủ yếu vẫn là xe đạp và xích lô. Nếu không, chỉ dựa vào hình dáng chiếc xe, chẳng khác nào mò kim đáy bể trong thời đại không có hệ thống camera giám sát hỗ trợ.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

"Đúng là có một gã đàn ông đến hỏi tôi xem có bán quần áo trẻ con không. Tôi thì làm gì có đồ đó mà bán, chỉ bán loanh quanh mấy thứ lặt vặt như diêm quẹt, đồ chơi trẻ con thôi!" Một bà cô bán tạp hóa bên chiếc xe thồ kiểu cũ sang sảng kể lại.

 

Dư Tiểu Ngư thắc mắc quay sang hỏi Tô Nguyên Gia: "Hắn ta mua quần áo trẻ con làm gì nhỉ? Không lẽ T.ử Nhan gặp chuyện gì rồi?"

 

"Bác ơi, bác có thấy bé trai nào trên xe không ạ? Cậu bé trạc tuổi nhi đồng, chắc lúc đó vẫn còn đang khóc."

 

Bà cô lắc đầu: "Không thấy, chỉ có mỗi ông ta xuống xe thôi."