Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 66



 

Dư Tiểu Ngư vội vàng lấy bình nước mang theo ra, uống ực mấy ngụm cho dịu cổ họng.

 

Sau đó, cô dứt khoát cứ dán mắt vào những anh lính bên ngoài, ai nấy đều đứng nghiêm trang. Lạ thật, người ngồi trước mặt cô sao không ra đứng cùng họ nhỉ?

 

Theo hiểu biết của cô, văn quan thì cũng phải xếp hàng cơ mà?

 

"Lên xe!" Một tiếng còi dõng dạc vang lên bên ngoài, đại đội áo xanh rêu bắt đầu rầm rập lên xe.

 

Dần dà, Dư Tiểu Ngư bắt đầu cảm thấy có gì đó sai sai. Ở toa này, dường như chỉ có mỗi mình cô là dân thường, các hàng ghế khác đều đã chật cứng các anh lính đứng ngồi nghiêm trang.

 

Người cuối cùng bước lên tàu là lớp trưởng của mỗi toa. Anh ta nhìn thấy Dư Tiểu Ngư, ánh mắt bất giác dừng lại thêm vài giây.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Dư Tiểu Ngư cũng thừa biết lúc này trông mình có vẻ khá lạc lõng. Cô ngồi thu lu vào góc trong, bên cạnh, đối diện, chung quanh toàn là các anh lính.

 

Không lâu sau, một cô gái tết tóc hai b.í.m, mặc quân phục bước tới: "Đồng chí, tụi mình đổi chỗ nhé! Tôi ở toa phía trước."

 

Lời này là nói với anh lính ngồi cạnh Dư Tiểu Ngư. Cậu lính trẻ đã cảm thấy ngột ngạt từ lâu, hai tai đỏ bừng cả lên. Thấy có người tới giải cứu, cậu ta không chút do dự đứng phắt dậy, xách ba lô đi thẳng ra phía trước.

 

Cô gái mỉm cười với cô: "Tụi mình có duyên thật đấy, bên chỗ tôi cũng y chang, ba chỗ xung quanh toàn là nam đồng chí. Tôi tên là Phó Hồng."

 

Dư Tiểu Ngư nắm lấy bàn tay cô ấy đang đưa ra: "Xin chào, tôi là Dư Tiểu Ngư."

 

Phó Hồng cười tươi rói: "Mong được giúp đỡ nhiều!"

 

Dư Tiểu Ngư đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ. Trong lòng cô thầm cảm ơn Phó Hồng đã đến phá vỡ bầu không khí gượng gạo này, nhưng cô đoán chắc đây cũng là nhờ công lao sắp xếp của anh lớp trưởng.

 

Sự thiện cảm của Dư Tiểu Ngư dành cho chuyến xe chở đầy những con người dễ mến này lại tăng lên gấp bội.

 

"Tôi có thể hỏi các đồng chí đi đông thế này là đến đâu không?" Dư Tiểu Ngư suy đi tính lại vẫn không kìm được tò mò hỏi: "Tôi tuyệt đối không phải nữ gián điệp đâu, chỉ là đây là lần đầu tiên tôi đi chung tàu hỏa với đông quân nhân như vậy."

 

Lời nói đùa của cô khiến những anh lính xung quanh phì cười, một trận cười sảng khoái phá tan bầu không khí nghiêm túc. Dư Tiểu Ngư càng thêm ngượng ngùng, người ngồi đối diện cũng vì câu nói này mà tạm rời mắt khỏi trang sách, ngước lên nhìn cô một cái.

 

Dư Tiểu Ngư để ý thấy trong ánh mắt anh ta lấp lánh ý cười.

 

Phó Hồng cười nói: "Chúng tôi được cử đến khu vực thiên tai để hỗ trợ tái thiết."

 

Khu vực thiên tai?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Chẳng lẽ là tỉnh Phong Bắc sao?"

 

Phó Hồng vui mừng thốt lên: "Xem ra nữ đồng chí đây cũng có tư tưởng chính trị cao đấy, chắc hẳn hay đọc báo. Không sai, điểm đến lần này của chúng tôi chính là tỉnh Phong Bắc."

 

Không ngờ lại có chuyện trùng hợp đến vậy, Dư Tiểu Ngư vội vàng đáp: "Tôi cũng ở tỉnh Phong Bắc, là nhân viên thu mua của huyện Văn. Lần này tôi cũng vì huyện Văn gặp thiên tai nên mới ra ngoài mua vật tư."

 

Dư Tiểu Ngư cảm giác khi mình vừa dứt lời, người ngồi đối diện lại khẽ liếc nhìn cô.

 

Phó Hồng lúc này cười rạng rỡ hơn, cô ấy nói: "Đồng chí Tô Nguyên Gia, anh gặp đồng hương rồi này."

 

Lời này cô ấy hướng về phía bên phải, tức là đang nói với người ngồi đối diện cô. Dư Tiểu Ngư đưa mắt nhìn sang, khóe môi anh ta hơi cong lên, khẽ gật đầu chào hỏi: "Xin chào."

 

Dư Tiểu Ngư luống cuống gật đầu: "Xin chào."

 

Tô Nguyên Gia? Dư Tiểu Ngư thầm lẩm nhẩm ba chữ này trong đầu.

 

Phải công nhận, cái tên nghe đúng chất con nhà tri thức.

 

Tác giả có lời muốn nói: Đẩy một chút dự thu văn "Tôi Ở Thập Niên 80 Mở Quán Ăn" của tôi, mọi người nhấn vào theo dõi nhé, cảm ơn mọi người!

 

Nguyễn Nhuyễn mang theo hệ thống nông trại xuyên về cuối thập niên 80.

 

Những người xung quanh đều bận rộn làm ăn buôn bán, kinh tế phục hồi, các ngành nghề đều phát triển phồn vinh.

 

Một buổi sáng nọ, Nguyễn Nhuyễn treo một tấm biển gỗ trước cửa - Quán ăn nhà họ Nguyễn.

 

Những người khác đều cười cô nói mộng giữa ban ngày, cô là một cô gái thành phố vai không thể gánh, tay không thể xách, thật sự cho rằng chuyện buôn bán này dễ làm vậy sao? Sớm muộn gì cũng đóng cửa.

 

Phụ nữ vẫn nên thực tế một chút, tìm một công việc giáo viên, kế toán mà làm là được rồi, làm cái này vừa cực vừa mệt, lại còn bẩn thỉu, chẳng có chút thể diện nào.

 

Trong lúc mọi người đều không coi trọng, Quán ăn nhà họ Nguyễn không những không đóng cửa mà khách hàng ngày càng đông. Chẳng bao lâu sau, cô còn xây lại nhà lầu, mua xe con, tậu cả điện thoại di động (đại ca đại).

 

Mọi người kinh ngạc đến ngây người, đây đích thị là hộ vạn tệ (hộ gia đình có tài sản trên một vạn NDT) rồi!