Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 69



 

Nói xong, anh sải bước đi về phía cửa toa. Phải tranh thủ lúc tàu chưa chạy để nói lời cảm ơn, chứ lên tàu rồi mới nói, trước mặt bao nhiêu người, nữ đồng chí chắc chắn sẽ thấy ngượng ngùng.

 

Tô Nguyên Gia nhìn qua cửa sổ, thấy Từ Phong đã chạy đến trước mặt Dư Tiểu Ngư. Anh không nhịn được cúi đầu khẽ mỉm cười. Chợt nghĩ tới điều gì, anh thu lại nụ cười, đứng dậy lấy một chiếc túi hành lý khác của mình xuống. Chiếc túi này chứa đầy sách. Anh lựa một cuốn sách trông có vẻ đỡ nhàm chán nhất đặt lên bàn.

 

Dư Tiểu Ngư đang hướng dẫn Phó Hồng cách thư giãn vùng cổ: một tay đặt lên một bên đầu, dùng lực ép đầu về một bên, giữ khoảng 5 giây rồi đổi bên.

 

"Tiểu Ngư, cách này hiệu quả thật đấy, cổ thấy thoải mái hẳn ra! Cô thật nhiều trò hay!"

 

Chỉ mới quen biết ngắn ngủi hai ngày, Phó Hồng đã ngày càng quý mến Tiểu Ngư. Cô gái này am hiểu nhiều thứ, lúc nào cũng mang đến cho cô những sự bất ngờ.

 

"Cái gì hiệu quả cơ?" Một giọng nam cất lên. Dư Tiểu Ngư và Phó Hồng đồng loạt quay đầu lại, hóa ra là anh lớp trưởng.

 

Phó Hồng vội giới thiệu cho Dư Tiểu Ngư: "Đây là lớp trưởng lớp 2 của bọn tôi, đồng chí Từ Phong. Lớp trưởng, cô ấy là Dư Tiểu Ngư, bạn tốt của tôi đấy."

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Nói câu cuối, cô ấy còn tinh nghịch nháy mắt với Tiểu Ngư một cái.

 

Từ Phong đứng nghiêm chào Dư Tiểu Ngư: "Xin chào, đồng chí Dư."

 

Đây là một động tác chào trang trọng. Cơ thể Dư Tiểu Ngư phản xạ có điều kiện đáp lại bằng một động tác chào y hệt: "Xin chào, lớp trưởng Từ."

 

Hành động này khiến những người xung quanh không nhịn được bật cười. Đôi mắt Từ Phong lấp lánh ý cười, giọng quả quyết: "Tư thế rất chuẩn!"

 

Dư Tiểu Ngư mỉm cười lịch sự, nhìn thẳng vào anh, chờ đợi lời nói tiếp theo.

 

"Tôi nghe đồng chí Phó Hồng nói, khi đến huyện Văn, cô định mang dưa chuột muối tặng chúng tôi. Làm như vậy liệu có quá phiền phức cho cô không?"

 

Hóa ra là chuyện này. Dư Tiểu Ngư lắc đầu: "Sẽ không đâu ạ. Được làm chút gì đó cho mọi người là vinh hạnh của tôi."

 

"Nói quá rồi, nói quá rồi. Không phiền hà đến cô là tốt rồi. Xin chân thành cảm ơn cô một lần nữa!" Từ Phong cúi đầu chào cô, rồi quay người rời đi.

 

Chợt nhìn thấy Tô Nguyên Gia đang cúi đầu đọc sách bên cửa sổ, trong đầu Từ Phong chợt lóe lên một ý nghĩ. Anh liếc nhìn Tô Nguyên Gia, rồi lại quay ngoắt người nhìn về vị trí Dư Tiểu Ngư và Phó Hồng đang đứng.

 

Dư Tiểu Ngư khó hiểu nhìn anh, còn chuyện gì nữa sao?

 

Từ Phong vội lắc đầu quầy quậy, không có việc gì, không có việc gì. Chuyện này sao có thể nói bừa bãi được, liên quan đến thanh danh của nữ đồng chí người ta cơ mà!

 

Người ta còn có lòng tốt mang dưa chuột muối cho mình ăn, thế mà mình lại ở đây nghi ngờ huynh đệ nhìn trộm người ta, thật sự là không nên chút nào.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Từ Phong tự kiểm điểm bản thân sâu sắc, vội vã quay trở lại toa tàu.

 

Đợi khi hai cô gái trở lại chỗ ngồi, Dư Tiểu Ngư để ý thấy trên bàn xuất hiện thêm một cuốn sách, hình như lúc nãy cô chưa từng thấy. Anh ta đọc xong nhanh thế sao, đổi sách mới rồi à?

 

"Muốn đọc không? Tôi cho mượn." Một giọng nói điềm đạm vang lên. Dư Tiểu Ngư lập tức ngước mắt lên, vừa vặn bắt gặp ánh nhìn đăm đăm từ đôi mắt đen láy của Tô Nguyên Gia. Anh ta đang nói chuyện với cô.

 

Hành động của cô lộ liễu quá chăng?

 

Dư Tiểu Ngư buột miệng hỏi: "Được không anh?"

 

Tô Nguyên Gia gật đầu: "Ừm."

 

Cô là nhân viên thu mua, không lo bị mù chữ.

 

Dư Tiểu Ngư mừng rỡ: "Anh cứ yên tâm, tôi sẽ giữ gìn cẩn thận, tuyệt đối không làm bẩn đâu."

 

Sanh Sanh nhà cô mỗi lần đọc sách tranh, dù tay có sạch đến đâu cũng phải đi rửa lại một lần nữa, đủ để chứng minh sách quý giá đến nhường nào. Huống hồ người trước mặt này nhìn là biết người trân quý sách vở.

 

Từ từ đã, sách tranh á?

 

Dư Tiểu Ngư sực nhớ ra trong túi xách của mình vẫn còn cuốn sách tranh bé Đóa Đóa tặng. Vừa hay có thể cho Phó Hồng xem để g.i.ế.c thời gian.

 

"Cô muốn xem sách không?"

 

Phó Hồng liếc nhìn cuốn sách trên tay Tiểu Ngư. Cô chưa từng mượn sách của Tô Nguyên Gia bao giờ, những người xung quanh cũng vậy. Cô vẫn đinh ninh rằng Tô Nguyên Gia coi sách như bảo bối, không đời nào dễ dàng cho người khác mượn. Không ngờ hôm nay anh lại chủ động cho Tiểu Ngư mượn.

 

"Không cần, không cần đâu, cô cứ tự xem đi." Tô Nguyên Gia cho Tiểu Ngư mượn sách mà.

 

Dư Tiểu Ngư biết cô ấy đã hiểu nhầm, vội vàng lên tiếng: "Tôi có một cuốn sách tranh ở đây, cô có thể xem để g.i.ế.c thời gian, nét vẽ cũng đẹp lắm đấy!"

 

Phó Hồng thở phào nhẹ nhõm: "Hóa ra cô nói đến sách tranh à. Được, để tôi xem thử."

 

Dư Tiểu Ngư tìm trong túi xách lấy cuốn sách tranh đưa cho cô ấy.

 

Phó Hồng cầm cuốn sách lên, không nhịn được bật cười: "Cuốn này tôi đọc rồi! Nhưng mà sách tranh thì cũng chỉ loanh quanh có từng ấy bộ thôi, đọc qua rồi cũng là chuyện bình thường."