Tuy nhiên, anh vẫn cần phải chú ý nghỉ ngơi, tuyệt đối không được lao lực quá độ.
Ghế ngồi cứng vốn dĩ không mang lại một giấc ngủ ngon, tình trạng của anh chắc chắn là do thiếu ngủ mà ra.
Tô Nguyên Gia khẽ gật đầu với Phó Hồng: "Cảm ơn sự quan tâm của cô, tôi không sao rồi."
Sau khi ngồi xuống, anh cũng khẽ gật đầu chào Dư Tiểu Ngư.
Dư Tiểu Ngư lấy một quả táo từ trong túi xách ra đưa cho anh: "Cái này cho anh ăn, chúc anh mau khỏe lại!"
Ánh mắt Tô Nguyên Gia dừng lại ở quả táo đỏ tươi roi rói: "Cảm ơn cô, nhưng quả táo này cô cứ giữ lại ăn đi, tôi đã khỏe rồi."
Ừm...
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Cô đã gom đủ dũng khí mới dám tặng quả táo này cơ mà.
"Quả táo này tốt lắm đấy, ăn vào bổ sung vitamin, giúp cơ thể khỏe mạnh." Dư Tiểu Ngư nói hoàn toàn là sự thật. Quả táo này không giống những quả táo bình thường, ăn vào rất tốt cho sức khỏe.
Tô Nguyên Gia nhìn cô với ánh mắt đầy thắc mắc, đôi môi khẽ mím lại, cuối cùng vẫn lắc đầu từ chối: "Cảm ơn ý tốt của cô."
Rốt cuộc vẫn không đem tặng được...
Dư Tiểu Ngư chầm chậm thu tay về. Phó Hồng lại vô cùng hào hứng với quả táo này: "Tiểu Ngư, cô vẫn còn quả táo cơ à. Quả táo này ở chỗ chúng tôi là của hiếm đấy. Cô đừng trách Tô Nguyên Gia không nhận nhé. Quả táo này quý giá quá, mà quy định của quân đội là không được tùy tiện nhận quà cáp của người dân, nếu không sẽ bị kỷ luật đấy."
Dư Tiểu Ngư nghe cô ấy giải thích, bèn nhìn sang Tô Nguyên Gia. Anh khẽ mỉm cười với cô, coi như ngầm thừa nhận.
Đúng vậy, quân có quân phong, Dư Tiểu Ngư đành cất quả táo đi. Bọn họ không được ăn, cô cũng đ.â.m ra ngượng ngùng không dám ăn uống ngon lành trước mặt họ.
Cuốn sách anh cho mượn cũng đã đọc đến phần kết, Dư Tiểu Ngư quyết định tận dụng khoảng thời gian ít ỏi còn lại để đọc nốt.
"Tiểu Ngư, cô nhìn ra ngoài kìa!" Tiếng kêu kinh ngạc của Phó Hồng khiến cô giật mình.
Dư Tiểu Ngư nhìn theo ánh mắt của cô ấy ra ngoài cửa sổ. Phía sau hàng rào sắt dọc hai bên đường ray là những cánh đồng ruộng bạt ngàn. Nhưng giờ đây, phần lớn hoa màu đều bị quật ngã rạp xuống đất. Ở xa xa, có thể thấy bóng dáng người dân đang bì bõm dưới bùn lầy, nhổ những cây hoa màu lấm lem bùn đất vứt ra xa.
Một số vùng trũng nước ngập sâu, nhìn từ trên tàu hỏa cứ như một cái ao nhỏ.
Thiệt hại... thiệt hại quá nặng nề.
Dư Tiểu Ngư thỉnh thoảng có gọi điện thoại hỏi thăm Dương Nhạc để nắm bắt tình hình. Tiếng tít è è của điện thoại mỗi lần gọi đều rất nhức tai, những cuộc trò chuyện sau đó cũng giảm hẳn. Không ngờ sự tình lại nghiêm trọng đến mức này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Có lẽ vì nhận ra một trận chiến khó khăn đang chờ đón phía trước, nét mặt ai nấy đều trở nên đăm chiêu, nặng nề. Dư Tiểu Ngư để ý thấy đôi môi Tô Nguyên Gia thậm chí còn mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng tắp.
Khác với cô, anh là người con sinh ra và lớn lên trên mảnh đất huyện Văn này. Chứng kiến cảnh tượng điêu tàn quê hương, chắc hẳn trong lòng anh đau xót hơn ai hết.
Tàu hỏa chầm chậm tiến vào sân ga. Nhìn thấy sân ga quen thuộc, trong lòng Dư Tiểu Ngư cũng vơi đi phần nào nỗi bất an.
"Trả sách cho anh này."
Tô Nguyên Gia liếc nhìn cuốn sách: "Cô đọc xong rồi à?"
Dư Tiểu Ngư thành thật lắc đầu. Về đoạn sau, vì mải nhìn những cảnh tượng xót xa ngoài cửa sổ, cô không còn tâm trí nào để đọc tiếp nữa.
"Vậy cô mang về nhà đọc đi, đọc xong rồi hẵng trả lại cho tôi." Tô Nguyên Gia đứng dậy, tiện tay lấy chiếc túi hành lý xuống cho cô.
Thấy Dư Tiểu Ngư nhìn mình bằng ánh mắt đầy thắc mắc, Tô Nguyên Gia giải thích: "Tôi để ý thấy cô không mang theo sổ tay để chép lại nội dung. Với tư cách là một độc giả, đọc một cuốn sách mà không biết cái kết thì khó chịu lắm. Nếu cô không có cảm giác đó, trả lại tôi cũng được."
Nhưng cô có chứ.
"Nhưng tôi biết tìm anh ở đâu để trả lại?"
Đây mới là vấn đề nan giải nhất. Cô biết tìm anh ở nơi nào để trả lại sách?
Tô Nguyên Gia khẽ hất cằm: "Chẳng phải cô bảo sẽ mang dưa chuột muối đến tặng bọn tôi sao? Đến lúc đó cứ hỏi thăm là sẽ tìm được tôi thôi."
Dư Tiểu Ngư suy nghĩ một lúc rồi gật đầu đồng ý: "Được thôi, tôi cam đoan với anh, lần sau gặp lại, cuốn sách này vẫn sẽ nguyên vẹn, sạch sẽ như mới."
Tô Nguyên Gia khẽ nở nụ cười, gật đầu đồng ý.
——
Vì điểm đến của họ khác nhau, sau khi tiết lộ cho Phó Hồng đơn vị công tác của mình, Dư Tiểu Ngư vội vã rảo bước về khu tập thể Hợp tác xã.
Trên đường đi, cô cố tình ghé qua trạm lương thực ngó nghiêng một chút. Khẩu phần lương thực hàng tháng của mỗi người đã bị cắt giảm một nửa. Đây chẳng phải là tín hiệu đáng mừng.
Khoản lương thực cô đã thu mua, nếu tìm được đội vận tải đáng tin cậy, thì chắc chỉ trong vài ngày tới là hàng sẽ về đến nơi.