"Tiểu Ngư? Con đang luộc cái gì trong nồi thế? Nước sôi trào cả lên rồi kìa!"
Trương Hỉ Mai đẩy cửa bước vào, vừa hay nhìn thấy vung nồi bị bọt nước sôi sùng sục đẩy bung lên. Còn Tiểu Ngư thì đang ngồi ngẩn tò te ở đó.
Dư Tiểu Ngư bừng tỉnh, vội vàng cầm miếng giẻ lót tay nhắc nắp nồi ra: "Con không để ý nước sôi!"
Trương Hỉ Mai thính mũi ngửi thấy mùi thịt ngào ngạt. Bà đảo mắt nhìn lên bàn, thấy hai chiếc âu nhỏ, một cái đựng mỡ nước, một cái đựng tóp mỡ. Bà trợn tròn mắt ngạc nhiên: "Tiểu Ngư, con lấy mấy thứ này ở đâu ra thế?"
Dư Tiểu Ngư liếc nhanh qua mặt bàn, bình thản đáp: "Lần đi phương Bắc vừa rồi con có mang theo một ít d.ư.ợ.c liệu, đổi được chút tiền ở chỗ ông lang. Tiện thể con nhờ người ta mua luôn số mỡ lợn này đấy ạ. Nước sôi rồi, con bỏ sủi cảo vào luộc luôn đây, con đói meo rồi!"
Trước kia Tiểu Ngư cũng từng có kinh nghiệm bôn ba ngược xuôi như thế này nên Trương Hỉ Mai không nghi ngờ gì thêm. Nghe con gái kêu đói, bà vội vàng ra ngoài hành lang gọi Dư Sanh đang mải chơi dưới nhà lên ăn cơm.
Dư Sanh vừa bước chân vào nhà, Trương Hỉ Mai đã nhanh tay đóng kín mít cửa chính lẫn cửa sổ lại.
Dư Sanh nhìn thấy đĩa tóp mỡ thì sướng rơn cả người, vội vã đi rửa tay sạch sẽ. Trương Hỉ Mai gắp cho cậu bé một miếng, rồi lập tức cất phần tóp mỡ còn lại lên mâm cao. Tóp mỡ mà để hớ hênh trước mặt, lỡ tay bốc nhón vài miếng thì bao nhiêu cho đủ.
Thấy trên mâm còn có cả sủi cảo, Dư Sanh cũng chẳng tỏ ra hụt hẫng khi tóp mỡ bị cất đi. Rau dại được băm nhuyễn, thấm đẫm mỡ lợn béo ngậy. Hơn nữa, Dư Tiểu Ngư lại nặn mép sủi cảo rất c.h.ặ.t nên bao nhiêu tinh túy, hương vị của nhân bánh được giữ trọn vẹn bên trong. Cắn một miếng, cảm giác đầu tiên ập đến chỉ có một chữ: Thơm!
Trương Hỉ Mai cũng ăn rất ngon miệng. Sủi cảo trộn tóp mỡ đúng là ngon bá cháy, có điều cũng khá tốn kém nguyên liệu. Nhưng nghĩ tới ngần ấy món đồ Tiểu Ngư cất công mang về, ai nấy đều chúc mừng bà có đứa con gái tài giỏi, bà lại chạnh lòng nghĩ tới việc con bé đã phải đi bộ bao nhiêu dặm đường, nếm trải bao nhiêu cực nhọc mới đổi lấy được ngần ấy thứ. Thế nên bà không nói thêm lời nào nữa.
"Sanh Sanh, chuyện nhà mình hôm nay ăn sủi cảo, con tuyệt đối không được hé nửa lời với ai đâu đấy nhé!" Trương Hỉ Mai vẫn cảm thấy cần phải dặn dò con trai thêm một tiếng.
Dư Sanh nuốt chửng miếng sủi cảo trong miệng, ngơ ngác hỏi: "Mẹ ơi, kể cả bà nội Lưu với anh Dương Dương cũng không được nói ạ?"
Trương Hỉ Mai gật đầu xác nhận: "Đúng thế, đây là bí mật của riêng gia đình mình. Sanh Sanh có giữ kín bí mật này được không con?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dư Sanh nhìn sang chị gái, nghiêm túc gật đầu cái rụp. Cậu bé là nam nhi đại trượng phu mà, cậu bé nhất định sẽ giữ bí mật!
Thôn Dư Gia cách huyện thành không xa lắm, đ.á.n.h xe bò khoảng một tiếng đồng hồ là tới. Dương Nhạc ngồi phía trước cầm dây cương đ.á.n.h xe, Dư Tiểu Ngư ngồi phía sau giữ khư khư một chiếc vại sành lớn màu đất hoàng thổ. Bên trong vại chính là dưa chuột muối.
Địa thế thôn Dư Gia khá trũng, một số thửa ruộng cho đến tận bây giờ vẫn còn ngập nước bì bõm. Trưởng thôn huy động mọi người đào mương tiêu úng, những người khác thì hì hục nhổ những mạ lúa mì bị mưa quật ngã, sắp úng thối trong nước ném ra ngoài.
Bầu không khí làm việc của mọi người nặng nề u ám. Lúc gieo hạt xuống đất, bao nhiêu mồ hôi công sức đổ xuống, chỉ mong mỏi sau này thu hoạch được những bông lúa mì vàng óng. Nào ngờ kết cục lại bi đát thế này.
Dương Nhạc quất roi thúc bò, xe bò rất nhanh đã vào đến địa phận thôn Dư Gia. Người ghi điểm công chạy vội đi báo với trưởng thôn. Trưởng thôn đưa mắt nhìn về phía họ, vội vàng vã nước rửa tay rồi bước tới.
"Đồng chí Dương, anh đến rồi à!" Trưởng thôn bước đi khá vội, hai ống quần xắn cao vẫn còn lấm lem bùn đất.
Dư Tiểu Ngư nhảy từ trên xe xuống. Nhìn khuôn mặt trưởng thôn, cô nhanh ch.óng lục lọi thông tin trong đầu, cái tên Dư Đại Sơn bật ra.
"Bác Sơn, lâu quá không gặp bác." Dư Tiểu Ngư mau mắn cất tiếng chào hỏi.
Dư Đại Sơn đưa mắt nhìn nữ đồng chí trước mặt, làn da trắng trẻo, mái tóc đen mượt óng ả. Phải mất một lúc ông mới móc nối được hình ảnh cô gái này với con nhóc tóc vàng hoe lưa thưa mà ông mới chỉ gặp có vài lần lúc trước: "Cháu là con gái lớn của Kiến Thành, Tiểu Ngư phải không?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Dư Tiểu Ngư gật đầu: "Dạ vâng, Dư Kiến Thành là bố cháu ạ."
"Mới ngày nào mà cháu đã lớn chừng này rồi. Chú cháu mình cũng già đi nhiều rồi đấy. Bố cháu dạo này sức khỏe thế nào? Ở thôn nghe tin bố cháu lái xe bị t.a.i n.ạ.n hôn mê bất tỉnh, ai cũng lo lắng cho cậu ấy cả. Bác sĩ giờ chẩn đoán thế nào rồi cháu?"