Bốn mắt chạm nhau. Dư Tiểu Ngư ngượng ngùng đ.á.n.h mắt sang hướng khác: "Lát nữa tôi sẽ hỏi xem cô ấy có muốn đi không."
Im lặng vài giây. Dư Tiểu Ngư thầm than thở trong lòng, cái nắng này gắt quá, phơi nắng một lúc mà tức n.g.ự.c khó thở.
Mưa rào vừa tạnh nắng đã lên ch.ói chang, thời tiết quái gở thật.
"Sách cô đã đọc xong chưa?"
Dư Tiểu Ngư sực nhớ ra cuốn sách, vội vàng lấy từ trong túi xách ra: "Tôi đọc xong rồi, trả lại cho anh này. Thực sự cảm ơn anh đã cho mượn."
Tô Nguyên Gia không nhận lấy, anh nhìn cô rồi nói: "Lát nữa tôi phải lên núi, cô cứ giữ hộ tôi đi."
Từ Phong gọi lớn giục anh mau đi ăn cơm. Tô Nguyên Gia xua tay ra hiệu đã nghe thấy: "Tôi đi ăn cơm trước đây."
Cô cũng chưa ăn gì cơ mà! Dư Tiểu Ngư lấy phần ăn của mình, tìm một chỗ bóng râm tương đối mát mẻ ngồi xuống.
Phó Hồng xách bình nước lại gần ngồi cùng: "Chiều nay cô có dự định gì chưa?"
Dư Tiểu Ngư nuốt vội miếng thức ăn trong miệng, ngỏ ý rủ Phó Hồng lên núi chơi.
"Được đấy, được đấy! Tới đây mấy ngày rồi, tôi đặc biệt thèm lên núi mà chưa có lúc nào rảnh rang. Mình lên đó xem có kiếm được chút đặc sản hay rau dại gì không. Lương khô ăn nhanh cạn quá!"
Phó Hồng lập tức vẫy tay gọi hai đồng chí nữ khác lại hỏi xem họ có hứng thú không. Không ngờ mọi người đều rất hào hứng.
Thế là chuyến dã ngoại lên núi buổi chiều đã được chốt sổ nhanh gọn.
Ngọn núi ở thôn Dư Gia không dốc lắm. Gọi là núi thì hơi quá, thực chất nó giống một sườn đồi thoai thoải có diện tích khá lớn. Trên đỉnh đồi có một trạm tín hiệu đường dây điện thoại bị rò rỉ điện. Đó chính là đích đến của Tô Nguyên Gia.
Nhóm Dư Tiểu Ngư không cần phải leo lên quá cao, chỉ cần loanh quanh ở lưng chừng núi tìm kiếm thức ăn là được. Những trận mưa xối xả mấy ngày trước đã cuốn trôi lớp đất đá mỏng manh, làm trơ lại những tảng đá gồ ghề. Đường đi vì thế mà trở nên lởm chởm, rất dễ bị trượt ngã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Cẩn thận một chút! Nhìn đường dưới chân đấy!" Tô Nguyên Gia đi tiên phong dẫn đường, không quên lên tiếng nhắc nhở các cô gái.
Tuy là nữ đồng chí, nhưng Phó Hồng và những người khác vốn quen với môi trường huấn luyện quân sự quanh năm, việc leo núi với họ chỉ là chuyện nhỏ. Vì vậy, Dư Tiểu Ngư nghiễm nhiên trở thành đối tượng được "bảo vệ" đặc biệt của cả nhóm.
Dư Tiểu Ngư cũng lờ mờ nhận ra điều này: "Thể lực của tôi tốt lắm mà, mọi người quên tôi là nhân viên thu mua rồi sao?"
Dù ngoài mặt thì gật gù đồng ý, nhưng họ vẫn không ngừng dặn dò, nhắc nhở cô từng li từng tí. Rõ ràng là những lời cô nói chẳng lọt vào tai họ chút nào. Dư Tiểu Ngư đành bất lực chấp nhận việc họ cứ đi ba bước lại ngoái đầu nhìn lại một lần, miệng lẩm bẩm nhắc nhở cô cẩn thận.
"Được rồi, mọi người cứ tìm kiếm quanh khu vực này trước đi. Chúng tôi lên đỉnh đồi một lát, lát nữa xuống sẽ hội quân ở đây!" Tô Nguyên Gia e ngại nếu Dư Tiểu Ngư tiếp tục leo lên cao hơn, lúc xuống dốc sẽ không an toàn. Suy cho cùng, leo núi thì dễ, xuống núi mới khó.
Dư Tiểu Ngư gật đầu tắp lự. Nãy giờ leo dốc, cô cũng có chút thấm mệt, thở hồng hộc. Nhưng chẳng phải Tô Nguyên Gia bảo sức khỏe anh ấy yếu lắm sao, sao nhìn anh ấy leo thoăn thoắt, chẳng có vẻ gì là mệt nhọc cả?
Phó Hồng và mấy người khác cũng chẳng có vẻ gì là đuối sức. Dư Tiểu Ngư thầm hạ quyết tâm phải rèn luyện thể lực nhiều hơn nữa.
Nhóm chia làm hai ngả. Phó Hồng và các đồng đội bắt cặp đi lùng sục đồ ăn. Dư Tiểu Ngư thì tinh ý nhắm ngay vào khu rừng trúc mọc hoang rậm rạp. Sau trận mưa lớn mấy ngày trước, kiểu gì cũng có măng mọc nhú lên. Cô dùng lưỡi liềm gạt lớp lá rụng dày cộp trên mặt đất, quả nhiên một b.úp măng nhỏ xinh nhô lên khỏi lớp đất ẩm.
Dư Tiểu Ngư mừng rỡ reo lên, gọi Phó Hồng tới phụ một tay đào măng. Ngờ đâu Phó Hồng vội vàng cản lại: "Tiểu Ngư, măng này không đào được đâu. Đây là tài sản của tập thể, đào bán lấy tiền đấy."
Có chuyện này nữa sao?
"Nhưng có ai đào đâu, cứ để già đi thì thành cây trúc rồi làm sao mà ăn được nữa!" Dư Tiểu Ngư vẫn chưa muốn bỏ cuộc.
Nhưng trước sự kiên quyết của Phó Hồng, Dư Tiểu Ngư đành ngậm ngùi buông tay. Tiếc hùi hụi, măng non mơn mởn thế này mà nấu canh gà thì ngon phải biết.
Thứ mà nhóm Phó Hồng hì hục tìm kiếm nãy giờ là một loại rau dại. Bọn họ gọi loại rau mọc sát mặt đất này là "địa thái" (rau tề thái). Dư Tiểu Ngư cũng không rõ mình đã từng ăn loại rau này hay chưa, chỉ biết là trước đây cô chưa từng nhìn thấy nó bao giờ.
"Rau này rửa sạch, đem xào với trứng, thịt băm hoặc thịt hun khói thì thơm ngon phải biết." Phó Hồng cúi gập người, tỉ mẩn phủi sạch đất cát bám trên những lá rau. "Dùng để làm nhân sủi cảo hay bánh bao cũng tuyệt cú mèo. Tôi thì khoái nhất là đem làm nhân bánh bao."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ