Tại sao bố mẹ cô ta không thể giống như bố mẹ Dư Tiểu Ngư, là những người dân thành thị danh giá cơ chứ!
Cô ta hận!
Triệu Tây Phượng hằn học lườm người phụ nữ nọ một cái sắc lẹm: "Cái con mẹ này, mồm miệng thối tha thế hả. Cô mới là đứa phải cút về nhà đấy!"
"Này! Tôi nói cho bà biết, sao bà ngang ngược thế hả? Cứ gặp ai là c.ắ.n càn người nấy. Bà tưởng cái thôn Dư Gia này không ai dám đụng đến bà chắc? Bọn tôi nể mặt bà mới không thèm chấp đấy. Cái thứ gì đâu, cả nhà có mỗi Kiến Thành là giống tốt, thế mà bà lại nhẫn tâm chà đạp người ta. Đúng là đồ lòng dạ hiểm độc!"
Triệu Tây Phượng không phục, định xông vào cãi tay đôi thì bị Dư Hữu Tài quát lớn ngăn lại: "Bà còn chê chưa đủ mất mặt à? Cút ngay về nhà cho tôi!"
Dư Hữu Tài vốn là trụ cột trong gia đình, quyền uy vẫn còn đó. Triệu Tây Phượng nghe tiếng quát liền rụt cổ lại, ỉu xìu như gà chọi thua trận, cúi gằm mặt không dám hé răng nửa lời. Chỉ biết dùng ánh mắt hình viên đạn ném về phía người phụ nữ kia thay cho lời thách thức.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Hôm nay cả nhà phải còng lưng dọn dẹp đống rác rưởi hôi thối kia, mùi hôi bám c.h.ặ.t từ quần áo đến tóc tai. Dư Hoa Hoa ngửi thấy mùi hôi trên người mình, lại càng cảm thấy khoảng cách giữa mình và Dư Tiểu Ngư xa vời vợi. Không thể chịu đựng thêm được nữa, cô ta cắm cổ chạy thục mạng về phía nhà.
Dương Cúc vội vàng gọi với theo: "Hoa Hoa, đun nước nóng sẵn trong nồi đi con!"
Triệu Tây Phượng mắng té tát: "Đun nước cái mả bố mày à! Ăn cơm trước đã! Hôm nay mày với con Lương Hạnh lo việc bếp núc!"
Lương Hạnh ngoan ngoãn cúi đầu vâng dạ. Dương Cúc thì khinh khỉnh hừ lạnh một tiếng trong bụng: Con ngốc này, mẹ chồng bảo sao nghe vậy. Cô ta mới không thèm ngoan ngoãn phục tùng như thế.
Dư Hoa Hoa vừa về đến nhà đã múc ngay chậu nước đã phơi nắng cả ngày mang vào phòng để tắm rửa.
Triệu Tây Phượng về tới nơi, thấy thùng nước nhẵn trơn liền nổi trận lôi đình c.h.ử.i bới ầm ĩ: "Đúng là đồ đê tiện, xài nước phung phí thế hả? Sao mày không lên rừng mà đốn củi đi? Cứ quen thói ăn sẵn, chả biết kính trên nhường dưới gì cả. Xem ra con gái nhà này từ giờ trở đi không cần đi học nữa, có học cũng chỉ tốn cơm tốn gạo!"
Dư Hữu Tài cùng hai cậu con trai đành lấy nước lạnh rửa ráy qua loa ngoài sân. Lương Hạnh vừa vào sân đã chui tọt vào bếp lo nấu nướng. Dương Cúc thì đi thẳng vào phòng. Cô ta có một phích nước nóng riêng, nước trong đó vẫn còn ấm, tắm rửa qua quýt cũng tạm chấp nhận được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng ai ngờ, tắm mới được một nửa, tiếng loa phát thanh của thôn đã í ới gọi bọn họ đi học. Dương Cúc đành phải cuống cuồng mặc quần áo vào.
Triệu Tây Phượng bực tức c.h.ử.i thề vài câu về phía cái loa phát thanh. Có người đứng ngoài bờ rào cố tình nói mỉa mai vọng vào: "Chỉ thấy người ta đi học một mình, chứ chưa bao giờ thấy cả nhà dắt díu nhau đi học thế này. Quả là gia đình độc nhất vô nhị ở thôn Dư Gia chúng ta!"
Những người khác nghe thấy vậy không nhịn được mà bật cười sảng khoái.
Mặt mũi Dư Hữu Tài tối sầm lại. Lương Hạnh sợ hãi rụt cổ, chỉ tay về phía bếp: "Thế còn bữa cơm..."
Triệu Tây Phượng đang cục tức trong người không có chỗ phát tiết, liền trút hết lên đầu Lương Hạnh. Bà ta cấu nhéo mạnh vào cánh tay cô con dâu: "Đồ ngu, trong đầu chỉ biết có mỗi chữ ăn thôi à? Ăn đi, ăn cho c.h.ế.t nghẹn đi!"
Lương Hạnh đau đớn ôm cánh tay, ánh mắt cầu cứu hướng về phía chồng mình. Dư Kiến Nghiệp coi như mù, cởi trần đi thẳng ra cửa.
Đang đúng lúc mọi người vừa ăn cơm xong. Cả nhà họ lầm lũi đi trên đường, thu hút vô số ánh nhìn chế giễu.
Mọi người nhìn họ như đang xem một trò hề. Dư Hữu Tài trước nay nào đã từng phải chịu nhục nhã ê chề đến thế. Nhờ có Kiến Thành làm việc trên thành phố, gia đình ông lại là hộ duy nhất có nhà ngói khang trang, nên trước giờ người trong thôn ai nấy đều kính nể ông vài phần.
Giờ Kiến Thành đổ bệnh, họ nghĩ ông hết chỗ dựa dẫm, thái độ có phần thay đổi thì cũng còn có thể hiểu được. Nhưng cớ sao hiện tại họ lại dám công khai cười nhạo ông thế này? Trong lòng Dư Hữu Tài càng thêm ác cảm với Dư Tiểu Ngư. Đứa cháu gái này thật sự quá đáng! Cho dù bà nội nó có sai đi chăng nữa, thì đó cũng là chuyện riêng của gia đình, đóng cửa bảo nhau là xong. Giờ thì hay rồi, nó làm ầm ĩ lên cho cả làng cả tổng biết, để rồi gia đình ông phải gánh chịu hậu quả này. Con ranh này rốt cuộc cũng chẳng phải loại ngoan hiền, ngây thơ gì cho cam.
Trong khi đó, Dư Tiểu Ngư và Dương Nhạc đang chễm chệ "ăn chực" ở doanh trại bộ đội!
Đúng là thần kỳ, sau khi cô rời đi, các anh bộ đội lại tóm được thêm hai con cá trắm cỏ to bự ở chỗ mương nước. Có lẽ do nước dâng cao, cá từ sông bị dòng nước cuốn trôi dạt vào tận ruộng lúa.