Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 97



 

Người đàn ông này mà được mời làm người đại diện cho một thương hiệu đồng hồ thì doanh số bán hàng chắc chắn sẽ cao ngất ngưởng!

 

Quyến rũ c.h.ế.t người mất thôi!

 

Dư Tiểu Ngư vội lắc lắc đầu xua đi những suy nghĩ linh tinh, quay lại bếp tiếp tục công việc nấu nướng.

 

Lúc này chỉ còn lại công đoạn dọn dẹp vệ sinh. Dư Tiểu Ngư có thói quen vừa nấu nướng vừa dọn dẹp mặt bếp. Như vậy, đợi cơm chín thì việc dọn dẹp cũng gần như hoàn tất. Tuy nhiên, bước này hôm nay đã được sư phụ giành làm trước rồi.

 

Dư Tiểu Ngư cười tươi: "Sư mẫu chắc chắn là người phụ nữ vô cùng hạnh phúc đấy ạ!"

 

Dương Nhạc đang lau chùi bếp, nghe vậy thì bất giác mỉm cười mãn nguyện: "Tìm dịp nào rảnh rỗi, cháu đến nhà chú ăn cơm nhé. Sư phụ sẽ đích thân vào bếp trổ tài cho cháu xem!"

 

"Vâng ạ, nhất định cháu sẽ đến!"

 

Chẳng mấy chốc, tiếng gõ cửa bếp vang lên. Dư Tiểu Ngư ngẩng đầu lên thì thấy Tô Nguyên Gia đang đứng đó. Anh khẽ lắc cổ tay: "10 phút rồi đấy!"

 

Dư Tiểu Ngư vội vàng chạy tới mở vung nồi hấp. Một luồng hơi nước bốc lên ngùn ngụt, mang theo mùi thơm quyến rũ lan tỏa khắp gian bếp.

 

Tô Nguyên Gia thấy cô định đưa tay bê đĩa cá ra khỏi nồi hấp nước sôi, vội vàng bước lên trước cản lại: "Để tôi!"

 

"Tiểu Ngư, cháu tránh ra, để chú bê cho!" Dương Nhạc cũng đồng thanh lên tiếng.

 

Hai người đàn ông nhìn nhau, như có một sự ăn ý ngầm, cùng nhau hợp sức bê chiếc đĩa nóng bỏng từ trong nồi ra.

 

Dư Tiểu Ngư vội vàng chạy ra ngoài, đẩy dẹp hai chậu thức ăn chay to tướng trên chiếc bàn ngoài bếp sang một bên, dọn chỗ để đặt đĩa cá.

 

Tô Nguyên Gia và Dương Nhạc cùng nhau bưng ba âu cá lớn đặt lên bàn. Mùi hương ngào ngạt lan tỏa khắp nơi, khiến các anh lính đang chơi bóng rổ lập tức mất đi sự hào hứng với trái bóng.

 

"Hôm nay chơi đến đây thôi, mọi người mau đi rửa tay đi!" Từ Phong không sợ gì khác, chỉ sợ quả bóng rổ bay lạc nhịp phá hỏng bữa tối thịnh soạn này.

 

Cả đội hình xếp hàng ngay ngắn chờ lấy thức ăn. Dư Tiểu Ngư dìu Phó Hồng ra ngoài hóng gió, rồi cùng ngồi ăn cơm chung.

 

Phó Hồng nếm thử hai món cá, không ngớt lời khen ngợi: "Tiểu Ngư ơi, hay là cô đừng làm nhân viên thu mua nữa, chuyển sang làm đầu bếp cho cửa hàng ăn uống quốc doanh đi. Cô nấu cá ngon tuyệt cú mèo! Cả cái món cá phủ đầy ớt xanh ớt đỏ này nữa, tôi cứ tưởng sẽ cay xé lưỡi không ăn nổi, ngờ đâu lại ngon không kém cạnh gì nhau. Cô cừ thật đấy!"

 

Những người khác đang mải mê thưởng thức món cá cũng không hẹn mà cùng gật gù đồng tình. Có người còn vội vàng nhét miếng bánh ngô vào miệng, giơ ngón tay cái lên tán thưởng cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Dư Tiểu Ngư cười ngượng ngùng: "Làm gì mà khoa trương thế, chắc do mọi người làm việc vất vả cả ngày, bụng đói meo nên ăn gì cũng thấy ngon miệng thôi!"

 

Từ Phong tranh thủ lúc nhai nuốt, lên tiếng phản bác: "Thật sự là không phải vậy đâu. Hương vị ngon khó tả. Này Tô Nguyên Gia, cậu thấy tôi nói đúng không!"

 

Bị điểm danh, Tô Nguyên Gia chậm rãi gật đầu: "Quả thực rất ngon, chỉ là..."

 

Dư Tiểu Ngư nhìn anh, hồi hộp chờ đợi câu nói tiếp theo.

 

Anh khẽ hắng giọng, có chút bối rối: "Hơi nhiều ớt một chút!"

 

Nghe vậy, Từ Phong lập tức cãi lại: "Nhiều á? Bọn tôi chẳng thấy nhiều chút nào cả. Mọi người có thấy nhiều không?"

 

Những người khác đồng loạt lắc đầu hùa theo. Dư Tiểu Ngư nhất thời cũng không phân định được rốt cuộc là mình cho nhiều hay ít ớt. Nhưng có một điều chắc chắn, Tô Nguyên Gia ăn rất chậm.

 

Vốn tưởng anh ta đang mải gỡ xương cá, xem ra không chỉ có vậy!

 

Dường như sợ làm cô buồn, Tô Nguyên Gia vội nói thêm một câu vớt vát: "Ăn càng ăn càng nghiện!"

 

Tác giả có lời muốn nói: Càng ăn càng nghiện cơ đấy~

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Ngày tháng cứ thế trôi qua, cuối cùng thì Lý Lệ cũng đi công tác về. Vẫn phong thái như mọi bận, quần áo chỉnh tề, tóc tai vuốt gọn gàng ra sau gáy, chỉ có nét mỏi mệt hiện rõ trên khuôn mặt mới tố cáo phần nào sự vất vả của chuyến đi này.

 

Vừa thấy Dư Tiểu Ngư, Lý Lệ đã không kìm được bước tới ôm chầm lấy cô: "Chị nghe mọi người kể hết rồi, Tiểu Ngư nhà ta cừ thật đấy, gom được bao nhiêu là lương thực mang về!"

 

"Mọi người ai cũng giỏi mà, chị chẳng phải cũng mang về bao nhiêu là đồ đó sao. À này, chị Lệ có mua được món đồ em nhờ không?" Dư Tiểu Ngư nháy mắt tinh nghịch với chị.

 

Lý Lệ hứ một tiếng rõ to: "Chị mày vừa mới chân ướt chân ráo về đến nơi, ngụm nước còn chưa kịp uống, thế mà đã đòi quà rồi à?"

 

Dư Tiểu Ngư vội vàng mở nắp bình giữ nhiệt: "Nghe thấy dưới lầu ồn ào báo tin chị Lệ về là em vội vàng pha ngay ấm trà hoa cúc này đấy."

 

Lý Lệ không nhịn được nữa, bật cười khúc khích: "Thôi không trêu em nữa. Đồ em nhờ chị mua đủ cả rồi. Đâu chỉ có thế, chị còn mua thêm cả kẹo hạnh nhân nữa đấy. Em đã ăn kẹo hạnh nhân trên Thượng Hải bao giờ chưa? Ngon bá cháy luôn."