Tôi Quay Lại Nhân Gian, Tự Kiếm Tiền Rồi Đốt Cho Mình

Chương 17



Đã làm em gái của Lâm Thành thì tất nhiên tôi phải vì anh ấy mà nghĩ, sao có thể vô cớ nhường một nửa cổ phần cho người ta.

Nếu vị hôn phu kia không tệ, vậy thì liên hôn đàng hoàng.

Nếu trở mặt, tôi cũng không thể để bản thân chịu thiệt.

Mang theo suy nghĩ đó, tôi thoải mái tâm trạng, cùng Lâm Thành bay đến Hải Thành.

Vừa bước ra khỏi sân bay, bên tai vang lên tiếng gầm rú, một chiếc mô tô lao đến chắn trước mặt chúng tôi.

Tôi ngẩng đầu nhìn, thấy một người đàn ông tháo mũ bảo hiểm, ánh mắt híp lại, nụ cười ngông cuồng mang khí chất thiếu niên.

“Là cô Lâm Vãn Chi đúng không? Tôi là vị hôn phu của cô, Trình Dương.”

Anh ta vẫy tay với tôi, vỗ vỗ yên sau của mô tô, khiêu khích:

“Dám ngồi lên không?”

Tôi nhướng mày, nhìn người đàn ông tuấn tú trước mắt cùng chiếc mô tô phối màu đen – vàng đầy ngạo nghễ khí phách.

Không do dự bước lên, tháo mũ bảo hiểm đội vào.

Sau đó, dưới ánh nhìn kinh ngạc của đối phương, tôi đẩy anh ta ra, tự mình ngồi lên xe.

Tiếng động cơ rền vang, tôi nhìn Trình Dương, trả lại nguyên câu vừa rồi:

“Dám ngồi lên không?”

Trình Dương ngẩn người một lúc, ánh mắt lập tức sáng rực.

“Lên ngay!”

Hai phút sau, một chiếc mô tô ngầu lòi lao v.út khỏi sân bay.

Bên ngoài, trời nắng đẹp.

Tiếng gió lướt qua bên tai, người phía sau như đứa trẻ hét vang, trong giọng nói toàn là thích thú.

“Lâm Vãn Chi, vị hôn thê của tôi, em ngầu quá đi mất, tôi thích em lắm!”

Người đi đường ngoảnh lại nhìn, ai nấy đều mỉm cười thiện ý.

Tôi nhìn ánh nắng rực rỡ dưới bầu trời rộng lớn phía trước, khóe môi không kiềm được mà cong lên.

Hoàn toàn không để ý phía sau, Lâm Thành bị bỏ lại, đứng đó mặt mày rối rắm.

Anh xách vali, nửa khóc nửa cười nói:

“Còn nói sau này tu tâm dưỡng tính, không dính dáng đàn ông?”

“Nhìn cái bộ dạng vị hôn phu của em xem, mới gặp mặt đã bị em mê đến mơ màng rồi.”

“Xem ra em lại là một con cá mới trong ao rồi.”

Tôi không biết Lâm Thành đang lẩm bẩm cái gì, chỉ biết sau khi chở Trình Dương rong ruổi một vòng gió mát, tâm trạng tôi trước nay chưa từng thoải mái đến vậy.

Tính ra, tôi chưa từng sống tùy ý như thế này bao giờ.

Trước kia ở doanh trại của Cố Cảnh Thâm, mỗi ngày không phải huấn luyện thì là lăn lộn dưới đất, dù được học đủ loại xe cộ, nhưng trong lòng chỉ thấy mệt mỏi.

Thì ra, việc không mục đích mà chạy xe đón gió lại vui đến vậy.

Về đến nhà mới mà Lâm Thành đã chuẩn bị sẵn từ trước, tôi vẫn còn cười vui vẻ.

Lâm Thành khoanh tay dựa cửa:

“Về rồi à? Trong tay em là chìa khóa chiếc xe của Trình Dương?”

Tôi đang vô thức học theo Trình Dương xoay chìa khóa thì động tác dừng lại, không nhịn được tháo chìa khóa xuống, gãi gãi mũi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Anh ấy thấy em thích, nói là cho mượn vài ngày.”

Lâm Thành tặc lưỡi:

“Trình Dương cũng nghe qua những chiến tích oanh liệt của em đấy. Anh còn tưởng cậu ta định ra oai phủ đầu, ai ngờ vừa gặp mặt đã tặng cả xe yêu quý.”

Tôi siết c.h.ặ.t nắm tay đ.ấ.m vào người Lâm Thành:

“Anh! Bớt tám chuyện đời em lại!”

Lâm Thành cái gì cũng tốt, chỉ là quá quan tâm đến cuộc sống của tôi, lại còn rất thích trêu chọc tôi, đành phải dùng bạo lực bịt miệng thôi.

Sau một hồi náo loạn, cuối cùng tôi cũng có thể ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng với Lâm Thành.

“Anh, anh từng hỏi em muốn kinh doanh ngành gì đúng không? Em nghĩ xong rồi, nhà mình có mở trung tâm huấn luyện đúng không, em muốn cái đó.”

Trung tâm huấn luyện b.ắ.n s.ú.n.g, đúng là chuyên môn của tôi.

Trước đây trong quân đội, thành tích mà tôi tự tin nhất chính là b.ắ.n s.ú.n.g.

Dĩ nhiên, không thể so được với thần xạ thủ Cố Cảnh Thâm.

Lâm Thành chẳng hỏi han gì, nói ngay:

“Được, vậy thì em cứ chơi đi.”

Chơi? Tôi đúng là muốn chơi thật, niềm vui từ b.ắ.n s.ú.n.g không gì sánh bằng.

Từ đó về sau, tôi mỗi ngày đều đến trung tâm huấn luyện, thỉnh thoảng gặp vị hôn phu, hoặc đấu khẩu với Lâm Thành, ngày tháng bình lặng mà tràn đầy ý nghĩa.

Gần như tôi đã quên hết quá khứ.

Cho đến khi Cố Cảnh Thâm một lần nữa xuất hiện trước mặt tôi.

Hôm đó đúng lúc trời mưa lớn, cục khí tượng báo có bão đi ngang, khi tôi vừa rời khỏi trung tâm huấn luyện thì trời đã u ám nặng nề.

Tôi đội gió, giẫm nước đi về phía bãi đậu xe, chợt nghe thấy một tiếng kêu đau đớn.

Tôi giật mình, định chạy đến thì lại nghe “rắc” một tiếng ngay trên đầu.

Ngẩng đầu lên, tôi thấy một nhánh cây to gãy xuống, rơi thẳng về phía tôi—

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì cổ tay đã bị ai đó nắm c.h.ặ.t, kéo mạnh tôi ra khỏi vùng nguy hiểm.

“Cầm…”

Tôi còn chưa hoàn hồn, vừa định nói lời cảm ơn thì đã nhìn thấy gương mặt quen thuộc.

Là Cố Cảnh Thâm.

Anh mặc quân phục, ánh mắt quen thuộc, quanh người toát lên khí chất sắc bén lạnh lùng của lính chiến.

Anh đỡ tôi đứng vững, hạ giọng nói:

“Ở đây có người gặp nạn, tôi đang làm nhiệm vụ, tiện đường cùng đồng đội đến cứu trợ.”

Lúc này tôi mới biết, trận bão lần này mạnh chưa từng thấy, nhiều người không để tâm nên bị mắc kẹt bên ngoài.

Tôi nhanh ch.óng rút tay lại:

“Tôi không sao, đừng để công việc bị chậm trễ.”

Cố Cảnh Thâm gật đầu, lập tức xoay người đi cứu người, bóng lưng anh biến mất trong màn mưa.

Gió bão gào thét, khắp nơi vang vọng tiếng đập rầm rầm.

Thậm chí có cửa sổ bị gió giật tung, rơi xuống đất phát ra tiếng động lớn khiến người ta giật mình.

Tôi cũng không đứng yên, quay lại trung tâm huấn luyện mở cửa, đón những người vừa được cứu vào trú bão.