Tôi bất giác quay đầu lại nhìn anh, không hiểu sao anh lại tụt mood đột ngột như vậy.
Theo phản xạ, tôi cũng siết nhẹ tay anh đáp lại:
“Không cần đi theo đâu, em quay lại liền.”
Nhưng tôi rất nhanh đã hiểu được sự kỳ lạ của hai người đàn ông kia.
Bởi vì chỉ năm phút sau, khi tôi ôm hộp t.h.u.ố.c và chăn bông từ hành lang quay lại sảnh, tôi đã nghe được vài lời bàn tán—
“Tôi thấy bà chủ và vị hôn phu rất xứng đôi, cậu trai kia vừa đẹp vừa ngọt ngào, bà chủ nhìn cậu ấy lúc nào cũng cười tươi.”
“Tôi thì nghĩ khác, bà chủ phối hợp cực kỳ ăn ý với anh lính kia, nhiều lúc chưa cần anh ta nói gì, bà chủ đã hiểu ý ngay rồi.”
“Có khi nào là bạn trai cũ không? Thực ra anh lính kia vừa cao vừa vững vàng, không giống loại đàn ông bạc tình, quay lại với người cũ cũng không tệ…”
Người ta luôn thích hóng chuyện, màn tam giác tình cảm ban nãy, ai nấy đều nhìn rõ.
Chờ nhân vật chính không chú ý là lập tức buôn chuyện rôm rả.
Tôi nghe được vài câu, chợt hiểu ra tại sao Cố Cảnh Thâm lại bất ngờ vui vẻ.
Chắc là anh ấy nhận ra phản xạ quen thuộc của tôi dành cho anh ta.
Sự ăn ý giữa tôi và anh, là do tôi từng quen làm việc bên anh trong quân đội, theo thói quen mà hình thành.
Cố Cảnh Thâm thường xuyên ra nhiệm vụ, mà tôi sau khi nhận ra tình cảm của mình, luôn lặng lẽ đi theo anh, chỉ cần có thể giúp được chút gì là đã thấy thỏa mãn.
Lâu dần, tôi không thể không quen với từng hành động của anh.
Tôi nhịn không được gõ nhẹ vào đầu mình.
Không được như vậy nữa.
Đã đổi thân phận, có cuộc sống mới, thì những thói quen cũ cũng nên buông bỏ.
Nghĩ vậy, tôi bước ra khỏi hành lang, đi thẳng tới cửa.
Cố Cảnh Thâm và Trình Dương vẫn đứng nguyên chỗ cũ, hai người mặt đối mặt, không khí im lặng.
Tôi nhìn hai người một cái, rồi vươn tay kéo Trình Dương:
“Hôn phu à, đừng đứng đó nữa, lau khô tay rồi lại đây giúp em trải chăn.”
Tay vừa nắm lấy Trình Dương, ánh mắt Cố Cảnh Thâm lập tức nhìn tới, đáy mắt trầm xuống.
Anh lại không vui rồi.
Nhưng tôi mặc kệ, chỉ hỏi:
“Người già và trẻ nhỏ đến chưa?”
Cố Cảnh Thâm lặng lẽ gật đầu, chỉ vào ba người mới được đồng đội anh đưa đến.
Tôi lập tức kéo Trình Dương qua đó quan tâm.
Trình Dương được tôi sai vặt liền vui vẻ trở lại.
Không những giúp đỡ nhiệt tình, còn cố ý kể vài chuyện cười khiến người già trẻ nhỏ cùng bật cười.
Giữa lúc bận rộn, tôi không để ý Cố Cảnh Thâm rời đi từ lúc nào.
Mãi đến gần bốn tiếng sau, tám giờ tối, mưa mới tạnh.
Người được cứu cảm ơn rồi lục tục rời đi.
Tôi và Trình Dương tiễn hết người, vừa định quay lại nghỉ ngơi thì cửa bất ngờ bị gõ rầm rầm.
Chiến hữu của Cố Cảnh Thâm dìu anh vào.
“Bà chủ, anh ấy bị thương rồi, ở đây có hộp cứu thương không?”
Cố Cảnh Thâm đã bất tỉnh, mặt trắng bệch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Toàn thân anh đầy m.á.u, chiến hữu của anh nói, lúc đi cứu một người sắp c.h.ế.t đuối, người đó vùng vẫy làm tuột dây an toàn, khiến anh bị va đập mạnh.
May mắn là cả anh và người được cứu đều sống sót.
Tôi nhìn Cố Cảnh Thâm nhắm c.h.ặ.t mắt, bất tỉnh nhân sự, không khỏi lo lắng.
Hít sâu một hơi, tôi cố giữ bình tĩnh nói:
“Ở đây có hộp cứu thương, phiền các anh đặt anh ấy nằm thẳng xuống.”
Chiến hữu của Cố Cảnh Thâm đều là người dày dạn kinh nghiệm, biết xử lý vết thương nghiêm trọng.
Khi tôi ôm hộp cứu thương vội vàng quay lại, anh đã được đặt nằm ổn thỏa.
Tôi vừa định tiến lên thì Trình Dương bất ngờ giật lấy hộp cứu thương.
“Để đồng chí quân nhân làm đi, bên họ từng được huấn luyện chuyên sâu, chắc chắn chuyên nghiệp hơn chúng ta.”
Tôi khựng lại.
Suýt nữa thì quên, thân thể hiện tại của tôi vốn không nên biết sơ cứu.
Lần sau phải kiếm cớ nói là hứng thú, rồi học vài ngày sơ cứu trước mặt Lâm Thành và Trình Dương, coi như hợp lý hóa kỹ năng này.
Tôi đang cân nhắc thì bất chợt cảm thấy có người xoa nhẹ đầu mình.
Trình Dương cúi đầu dịu giọng.
“Đã gọi 120 rồi, đừng lo.”
Tôi hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn anh: “Cảm ơn.”
Trình Dương xoa đầu tôi mạnh hơn, làm tóc tôi rối bù, mỉm cười nói: “Cảm ơn gì chứ.”
“Em là vị hôn thê của anh, em muốn cứu người thì anh sẽ giúp, cần gì cảm ơn?”
Anh còn hỏi tôi: “Chút nữa xe cấp cứu đến, em muốn đi theo không?”
Tôi gật đầu.
Và cùng anh đến bệnh viện.
Mười giờ tối.
Sau khi được bác sĩ điều trị, tình trạng của Cố Cảnh Thâm đã ổn định, nghe nói đã mở mắt.
Tôi thở phào, theo phản xạ muốn vào xem.
Nhưng bị kéo lại.
Trình Dương nắm tay tôi, đột nhiên hỏi: “Khi nào chúng ta kết hôn?”
Tôi c.h.ế.t sững.
Trình Dương không đợi tôi trả lời, lại tiếp tục nói: “Hay là em thích người đàn ông đang nằm trong phòng bệnh kia?”
“Đáng tiếc, sau khi chúng ta kết hôn, trừ khi em ở bên anh hơn bảy năm, còn không thì anh sẽ không để em ở bên người khác.”
Tôi nghe càng thêm choáng.
“Ý anh là sao?”
Trình Dương siết c.h.ặ.t t.a.y tôi, ánh mắt chưa từng nghiêm túc đến thế.
“Vãn Chi, đây là quyết định một chiều của anh.”
“Nếu chúng ta ở bên nhau hơn bảy năm, ngày nào cũng ở cùng nhau, mà em vẫn không thể yêu anh, thì anh sẽ thả tự do cho em.”
“Em có thể cho anh khoảng thời gian đó không?”
Anh càng nói, ánh mắt càng tối, giọng cũng nhỏ dần.