Đến khoảnh khắc c.h.ế.t đi, tôi vẫn còn mong Cố Cảnh Thâm đến cứu tôi……
Không ngờ, anh lại muốn cưới kẻ đã hại c.h.ế.t tôi.
Cảnh Cố Cảnh Thâm và Lâm Tư Duyệt ôm nhau thân mật, nhìn thế nào cũng ch.ói mắt.
Tôi hít sâu một hơi, cưỡng ép dời ánh mắt đi.
Thôi vậy, tôi đã c.h.ế.t rồi, còn so đo làm gì nữa.
Cố Cảnh Thâm muốn làm gì thì làm.
Nhiệm vụ hôm nay của tôi, là đi làm thuê kiếm đủ hai trăm tệ.
Phủi phủi lớp bụi trên người, tôi xoay người định tiếp tục đi bưng khay rượu, chưa đi được hai bước đã lại bị Cố Cảnh Thâm kéo lại.
“Cô đi đâu?”
Tôi nhìn anh không biểu cảm, giọng nói đặc biệt bình tĩnh.
“Nơi này không chào đón tôi, tôi còn phải đi bưng khay.”
“Bưng khay tám tiếng là có hai trăm tệ, đừng làm lỡ việc tôi kiếm tiền.”
Lời vừa dứt, sắc mặt ba mẹ tôi và Cố Cảnh Thâm đều sầm xuống.
Cố Cảnh Thâm tiện tay cầm lấy xấp tiền trên chiếc bàn dài bên cạnh, lạnh mặt ném cho tôi:
“Đây là tiền lì xì chị cô bao cho nhân viên phục vụ, hai vạn.”
“Hai trăm tệ tính là gì, chỉ cần hôm nay cô không gây chuyện, tất cả số này đều là của cô.”
Những tờ tiền hồng phấn rơi xuống trước mặt tôi.
Đúng vậy, hai trăm tệ với họ chẳng đáng là gì.
Nhưng lại chính là thứ khiến tôi không thể đầu thai.
Buộc tôi phải hoàn hồn quay về nhân gian đi làm thuê.
Tôi cố nén sự khó xử, ngồi xổm xuống nhặt từng tờ tiền lên, cẩn thận cất vào n.g.ự.c áo.
Đứng dậy xong, tôi mới nhìn về phía Cố Cảnh Thâm, kéo ra một nụ cười.
“Cảm ơn ông chủ, ông chủ hào phóng.”
Ánh mắt Cố Cảnh Thâm lập tức trầm xuống, đáy mắt cuộn lên sát khí có thể nuốt chửng người khác.
Trước đây anh ghét nhất là tôi lười, luôn nói tôi giống một đứa con gái hư, cần bị dạy dỗ.
Anh sẽ ném tôi vào doanh trại, huấn luyện tôi đến sống dở c.h.ế.t dở, cho đến khi tôi cầu xin tha mới thôi.
Lâm Tư Duyệt bỗng lên tiếng, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt.
“Tiệc sinh nhật sắp bắt đầu rồi, chúng ta phải ra trung tâm sảnh tiệc thôi.”
“Em gái đã nhận tiền lì xì, cũng không thể không làm gì, phiền em giúp chị xách váy nhé.”
Cô ta rõ ràng là muốn làm nhục tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi sờ hai vạn tệ trong n.g.ự.c, tiến lên xách váy cho Lâm Tư Duyệt.
Nhận tiền thì làm việc, đợi tiệc sinh nhật kết thúc, tôi có thể đi mua minh tệ rồi.
Tiệc sinh nhật của Lâm Tư Duyệt trước nay luôn long trọng, khách đến đều là những nhân vật có m.á.u mặt ở Bắc Kinh.
Trong lúc đó có người nhận ra tôi, khinh miệt bàn tán.
“Đó chẳng phải là nhị tiểu thư nhà họ Lâm mất tích một năm sao, sao lại mặc đồng phục nhân viên khách sạn, xách váy cho chị mình?”
“Đúng là cô ta đó, nghe nói trước kia làm trò làm trẹo, còn cố ý báo cảnh sát muốn tống chính ba mẹ ruột vào cục, Lâm tổng với Lâm phu nhân đúng là tạo nghiệt, gặp phải đứa con mắt trắng này.”
“Nhìn bộ dạng bây giờ của cô ta đi, cúi đầu khom lưng, bị chị mình làm nền đến mức giống như một con ch.ó.”
Tiếng cười nhạo không kiêng dè, nhưng ba mẹ tôi và Cố Cảnh Thâm đều chỉ tập trung nhìn Lâm Tư Duyệt, như thể không nghe thấy gì.
Tôi nhìn chằm chằm bóng lưng Cố Cảnh Thâm, có chút thất thần.
Tôi ở dưới tay anh ba năm, anh tuy huấn luyện tôi đến mức muốn c.h.ế.t, nhưng chưa bao giờ cho phép người khác chà đạp tôn nghiêm của tôi.
Ra ngoài làm nhiệm vụ bị người khác nói lời dung tục, anh lập tức kéo đối phương vào trại huấn luyện, luyện đến mức người ta khóc lóc xin lỗi tôi.
Tôi lập công lại bị người nghi ngờ, anh viết liền ba mươi bản báo cáo, còn dùng loa lớn của quân khu đứng ra minh oan cho tôi.
Nhưng bây giờ, anh lại thờ ơ không động lòng.
Tôi cúi đầu, đè nén cảm giác chua xót nơi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Không có gì đáng buồn cả, dù sao tôi cũng đã kiếm đủ tiền, lập tức có thể đầu thai, trên đời này sẽ không còn Lâm Vãn Chi bất hạnh nữa.
Nhưng Lâm Tư Duyệt lại không chịu buông tha tôi, cô ta đột nhiên bước nhanh hai bước, cố ý đ.â.m vào tháp sâm panh.
“Rầm!”
Những chiếc ly cao chân lập tức đổ xuống, sâm panh sắp sửa đổ ập xuống —
“Cẩn thận!”
Cố Cảnh Thâm phản ứng cực nhanh, không hề do dự che chở Lâm Tư Duyệt lùi lại.
Cả tháp sâm panh cao gần hai mét đổ hết lên người tôi, tôi lảo đảo ngã xuống đất, toàn thân ướt sũng.
Lâm Tư Duyệt lại vừa khóc vừa ác nhân cáo trạng trước:
“Em gái, sao em lại kéo váy chị, em cố ý làm chị mất mặt phải không?”
Cô ta vừa khóc, ba tôi liền đá tôi một cái.
Mẹ tôi thì c.h.ử.i ầm lên:
“Lâm Vãn Chi, mày không chịu nổi khi thấy chị mày sống tốt sao?”
“Nuôi một con ch.ó còn biết cảm ơn, mày sao không đi c.h.ế.t đi!”
Tôi nằm sấp trên tấm t.h.ả.m ướt sũng, nhìn đám người đứng cao cao tại thượng trước mặt.
Ba tôi đ.á.n.h tôi, mẹ tôi mắng tôi, Lâm Tư Duyệt đắc ý cười trộm, Cố Cảnh Thâm chỉ lạnh lùng nhìn vở kịch này.
Anh không nói gì cả.