Tôi Trở Thành Con Cưng Của Cục Cảnh Sát Nhờ Xe Thức Ăn Lưu Động

Chương 30: Ngày mới, sao lại bình yên thế này



 

Những chuyện rắc rối bên phía Giang Thu Sương, Kiều Thù hoàn toàn không hay biết.

 

Khi thức dậy, cô cảm thấy tinh thần vô cùng sảng khoái. Chuyện kinh thiên động địa tối qua đã là chuyện của ngày hôm qua, hôm nay là một khởi đầu mới, chắc chắn sẽ là một ngày tràn đầy năng lượng!

 

Kiều Thù không ngừng tự trấn an bản thân, tay nắm c.h.ặ.t chiếc bùa bình an trị giá 500 tệ vừa thỉnh ở đạo quán.

 

Hệ thống trong không gian có chút cạn lời. Đến cả huyền học mà ký chủ cũng lôi ra dùng!

 

Buổi sáng, Kiều Thù ở nhà chơi game một lúc, đến giờ thì lái xe sạp đến vị trí quen thuộc. Đã có khá nhiều người đứng đợi sẵn ở đó. Cô mỉm cười chào hỏi mọi người, phong thái điềm tĩnh như thể chưa từng trải qua vụ việc gay cấn đêm qua.

 

Vị khách đầu tiên là một chàng trai trẻ sống gần đây. Nhân ngày nghỉ, cậu đặc biệt chạy đến để hóng chuyện. Ăn xong bát lương bì, cậu tìm một góc ngồi xổm chơi game, chuẩn bị sẵn sàng ở tuyến đầu để theo dõi xem có chuyện gì xảy ra không.

 

Hôm nay Kiều Thù chuẩn bị khá nhiều lương bì, bán đến tận chiều vẫn không xảy ra chuyện gì lớn. Cậu chàng đứng phía sau có vẻ hơi thất vọng, trước khi về còn mua thêm hai phần mang đi.

 

Phòng livestream hôm nay cũng rất yên tĩnh. Kiều Thù nhìn thấy không ít khán giả than vãn vì sao hôm nay không có biến, cô suýt bật cười. Kể từ khi xuyên đến thế giới này, đã rất lâu rồi cô mới có được cảm giác an nhàn như vậy.

 

Hôm nay dọn hàng sớm, cô quyết định tự thưởng cho mình một bữa lẩu. Thực ra là vì đã thèm lẩu từ lâu, cả ngày lại chỉ ăn lương bì nên muốn đổi vị cho đỡ ngán. Cô tìm được một quán lẩu được đ.á.n.h giá rất cao trên mạng, đặc biệt có phòng bao riêng, như vậy có thể tránh hoàn toàn khả năng gặp rắc rối.

 

Kiều Thù vui vẻ bắt xe đến quán lẩu, gọi một nồi lẩu uyên ương cùng những món mình thích. Cho đến khi đồ ăn được mang lên, hệ thống vẫn im hơi lặng tiếng, đúng là một ngày sóng yên biển lặng.

 

Kiều Thù thầm nghĩ, ăn lẩu đúng là niềm vui lớn nhất cuộc đời. Ăn no xong, cô ngồi dưới điều hòa lướt điện thoại. Cuộc sống thảnh thơi như thế này, kiếp trước cô không dám mơ, kiếp này lại càng không dám nghĩ đến. Mới ở đây sáu ngày mà chuyện cô gặp còn nhiều hơn cả một đời người ở kiếp trước.

 

“Hệ thống, nếu sau này ngày nào cũng bình yên như hôm nay thì tốt biết mấy. Chúng ta cứ chăm chỉ bày sạp, làm người lương thiện, cuộc sống này chẳng khác gì thần tiên.”

 

Kiều Thù hào hứng nói, nhưng cô không biết rằng ở đất nước này có câu cổ ngữ: vật cực tất phản, nói thực tế hơn thì chính là vui quá hóa buồn.

 

Ngay khi Kiều Thù vừa ăn no, chuẩn bị rời phòng bao để về nhà thì cửa phòng bỗng bị đẩy mạnh ra. Một cô bé hoảng sợ xông vào, lập tức trốn sau cánh cửa.

 

Bên ngoài vang lên tiếng ồn ào: “Gọi con gái tôi ra đây! Nó làm thuê ở chỗ các người, giờ lại muốn bỏ mặc bố mẹ, đoạn tuyệt quan hệ với gia đình sao?”

 

“Nói mau, có phải các người xúi giục con gái tôi làm cái trò bất hiếu này không?”

 

Kiều Thù ngồi trong phòng vẫn nghe rõ tiếng nhân viên phục vụ bên ngoài đang ra sức khuyên can, yêu cầu họ không làm ảnh hưởng đến khách dùng bữa, nhưng đám người kia hoàn toàn phớt lờ.

 

Nhìn cô bé đang run rẩy trong góc phòng, Kiều Thù bước ra ngoài. Trước mắt cô là hai người già và một thanh niên đang hằm hằm sát khí. Hai người già đặc biệt nổi bật, một người ngồi xe lăn, một người chống gậy, sắc mặt tái nhợt nhưng giọng nói lại vô cùng ch.ói tai.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phục vụ nam đang cố gắng khuyên họ về nhà giải quyết vì đây là nơi công cộng. Không ít khách từ các phòng bao khác cũng tò mò ló đầu ra xem, nhưng hai người già kia hoàn toàn không để ý. Đôi mắt ti hí nheo lại khiến người nhìn rất khó chịu, giọng nói lơ lớ, the thé vang lên:

 

“Nói đi, có phải mày là thằng nhân tình của con ranh đó không? Tao nói cho mày biết, mày mà ngủ với nó rồi thì phải nộp tiền đây. Tao không đòi nhiều sính lễ, một triệu tệ là đủ!”

 

“Con khốn nhà tao vừa xinh đẹp lại còn đỗ đại học 985 danh giá. Muốn cưới nó mà không có tiền triệu thì đừng hòng mang người đi!”

 

Mọi người xung quanh nghe vậy đều nhăn mặt khinh bỉ. Kiều Thù liếc nhìn cô bé đang trốn trong phòng. Nghe họ nói cô bé đỗ đại học trọng điểm, lại nhìn hoàn cảnh gia đình cùng những lời cay nghiệt kia, cô gần như hiểu rõ tình hình. Rõ ràng cô bé học giỏi, thi đỗ đại học nhưng gia đình muốn bán con để lấy tiền sính lễ, ép gả chồng nên mới phải trốn ra ngoài làm thêm.

 

Nhìn vẻ cam chịu và đau đớn của cô bé, Kiều Thù thở dài. Cô vốn không chịu nổi những cảnh chướng tai gai mắt như thế.

 

Đúng lúc này, hệ thống vốn đang im lặng bỗng vang lên âm thanh máy móc:

 

[Chúc mừng ký chủ kích hoạt nhiệm vụ ngẫu nhiên: Cứu giúp thiếu nữ lầm lạc. Phần thưởng: Kiểm soát cơ bắp linh hoạt +5. Đạo cụ nhiệm vụ: Bùa Chân Thật (hiệu lực 10 phút) x1.]

 

Kiều Thù ngẩn người. Cô không hiểu hệ thống của mình liên kết với cửa hàng nào mà lại có những đạo cụ kỳ quái như vậy, nhiệm vụ thì lạ lùng, đồ vật cũng chẳng giống phong cách của một hệ thống đầu bếp bày sạp chút nào.

 

Không có thời gian suy nghĩ nhiều, Kiều Thù nhìn cô bé rồi nói:

 

“Em cứ ở trong này, để chị ra giải quyết!”

 

Cô bé còn chưa kịp phản ứng thì Kiều Thù đã bước ra khỏi phòng bao, vẻ mặt đầy khó chịu và ngạo mạn:

 

“Ồn ào cái gì vậy? Tôi đang ăn lẩu mà mấy người làm loạn lên thế này sao? Phục vụ đâu, không quản lý được à? Để hai ông bà sắp xuống lỗ này đứng đây gào thét, còn la lối nữa là tôi ném ra ngoài đấy!”

 

Điệu bộ hống hách và ánh mắt khinh khỉnh như đang nhìn rác khiến người xung quanh đều cảm thấy khó chịu thay.

 

“Sao vậy? Nhà có tang hay sao mà chạy vào quán người ta làm loạn? Tôi không cần biết các người tìm ai, nếu còn dám làm phiền bữa lẩu của tôi thì tôi sẽ khiến các người không kịp trở tay đâu!”

 

Những lời này khiến hai người già tức đến mức mặt càng trắng bệch. Một lão già ôm n.g.ự.c, run rẩy chỉ tay vào Kiều Thù:

 

“Mày... mày... tao bị bệnh tim, nếu mày làm tao tức đến mức có mệnh hệ gì thì tao sẽ cho mày biết tay!”

 

Đúng lúc đó, Kiều Thù giả vờ vô tình đẩy nhẹ một cái, lặng lẽ dán đạo cụ nhiệm vụ lên người lão ta rồi lạnh giọng nói:

 

“Mấy người rốt cuộc tìm ai? Tìm để làm gì? Thật sự muốn gây chuyện đến cùng sao!”