Sau khi tôi đồng ý hẹn hò với Tạ Cảnh Thâm, cuộc sống của tôi bắt đầu xuất hiện một hiện tượng rất kỳ lạ.
Đó là… truyện của tôi ngày càng ngọt.
Trước đây khi viết truyện, tôi luôn cố gắng xây dựng hình tượng tổng tài lạnh lùng, độc đoán, nói chuyện ba câu thì hai câu là trừ lương nhân viên.
Nhưng gần đây, mỗi lần tôi mở laptop viết chương mới, nội dung lại tự động biến thành một thứ gì đó rất… dịu dàng.
Ví dụ như chương tối qua.
Tổng tài đưa cho nữ chính một ly cà phê nóng.
Anh nói mình chỉ tiện tay mua thêm một ly.
Nhưng nữ chính phát hiện ra đó là đúng vị cô thích.
Tôi viết xong đoạn đó thì tự mình cũng cảm thấy có gì đó không ổn.
Bởi vì ngoài đời… đúng là như vậy.
Sáng hôm sau khi tôi đến công ty, trên bàn làm việc đã có một ly cà phê.
Tiểu Mễ đứng bên cạnh nhìn tôi với ánh mắt cực kỳ phức tạp.
“Chi Hạ.”
“Ừ?”
“Cậu có biết ai đặt cà phê cho cậu không?”
Tôi cầm ly lên nhìn.
Trên nắp có dán một tờ giấy nhỏ.
Chỉ có hai chữ.
“Uống đi.”
Không ký tên.
Nhưng tôi không cần nghĩ cũng biết là ai.
Tiểu Mễ khoanh tay.
“Tạ tổng đúng không?”
Tôi cười gượng.
“Chắc… tiện tay thôi.”
Tiểu Mễ thở dài.
“Chi Hạ.”
“Ừ?”
“Tôi cảm giác sếp đang theo đuổi cậu theo một phong cách rất… tinh tế.”
Tôi chưa kịp trả lời thì điện thoại rung lên.
Tin nhắn mới.
Tạ Cảnh Thâm:
“Cà phê còn nóng không?”
Tôi: “……”
Buổi tối hôm đó tôi đăng chương mới.
Chương có tiêu đề: “Tổng tài bắt đầu dịu dàng.”
Đăng xong chưa lâu, bình luận đã xuất hiện rất nhiều.
Một độc giả viết:
“Khoan đã.”
“Sao tổng tài trong truyện đột nhiên dịu dàng vậy?”
Một người khác trả lời:
“Đúng rồi!”
“Trước đây anh ta lạnh lùng lắm mà!”
Tôi đọc xong mà bật cười.
Bởi vì tôi cũng đang nghĩ điều tương tự.
Tổng tài ngoài đời hình như cũng càng ngày càng… dịu dàng.
Sáng hôm sau khi tôi vừa đến công ty, cả phòng marketing đã xôn xao.
Tiểu Mễ chạy tới kéo tay tôi.
“Chi Hạ!”
“Chuyện gì?”
“Công ty sắp tổ chức team building.”
Tôi ngạc nhiên.
“Thật à?”
“Ừ.”
Tiểu Mễ nói với vẻ hào hứng.
“Hai ngày một đêm ở khu nghỉ dưỡng gần biển.”
Tôi vừa định hỏi thêm thì loa nội bộ của công ty vang lên.
“Thông báo: Tuần sau công ty sẽ tổ chức hoạt động team building cho toàn bộ nhân viên…”
Cả phòng marketing lập tức vỗ tay.
Tiểu Mễ quay sang nhìn tôi.
“Đi chơi rồi!”
Tôi cũng thấy khá vui.
Từ khi vào công ty đến giờ tôi chưa từng tham gia team building lần nào.
Trưa hôm đó tôi được gọi lên văn phòng tổng giám đốc.
Tôi gõ cửa.
“Vào đi.”
Tạ Cảnh Thâm đang đứng bên cửa sổ.
Ánh nắng chiếu qua vai áo sơ mi của anh.
Tôi bước vào.
“Anh gọi tôi?”
Anh quay lại.
“Ừ.”
“Tôi nghe nói công ty sắp đi team building.”
Tôi gật đầu.
“Đúng rồi.”
Anh nhìn tôi một lúc rồi hỏi.
“Em có đi không?”
Tôi ngạc nhiên.
“Sao lại không đi?”
Anh gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Vậy tốt.”
Tôi nhíu mày.
“Tốt cái gì?”
Anh suy nghĩ hai giây rồi nói.
“Không có gì.”
Tôi cảm thấy anh đang giấu chuyện gì đó.
“Anh không định đi à?”
Anh nhìn tôi.
“Tôi vốn không định đi.”
Tôi chớp mắt.
“Vậy bây giờ?”
Anh nhấp một ngụm nước.
“Bây giờ tôi sẽ đi.”
Tôi bật cười.
“Bởi vì tôi đi à?”
Anh nhìn tôi.
Ánh mắt rất bình tĩnh.
“Ừ.”
Tôi cảm thấy câu trả lời này quá thẳng thắn.
Chiều hôm đó trong phòng marketing, Tiểu Mễ lại bắt đầu phân tích.
“Tôi nghe nói trước đây sếp chưa từng tham gia team building.”
Tôi đang gõ báo cáo thì dừng tay.
“Thật à?”
“Ừ.”
Tiểu Mễ gật đầu.
“Nhưng năm nay anh ấy lại đăng ký.”
Cô ấy nhìn tôi.
Ánh mắt đầy ý nghĩa.
“Chi Hạ.”
“Ừ?”
“Tôi cảm giác nguyên nhân rất rõ ràng.”
Tôi giả vờ không hiểu.
“Nguyên nhân gì?”
Tiểu Mễ thở dài.
“Bởi vì cậu.”
Buổi tối tôi mở laptop viết chương mới.
Trong đầu tôi đột nhiên xuất hiện một cảnh rất rõ ràng.
Team building bên bờ biển.
Nữ chính đi dạo trên cát.
Tổng tài đứng phía sau nhìn cô.
Tôi bắt đầu gõ.
Nữ chính hỏi tổng tài:
“Anh không thích mấy hoạt động đông người sao?”
Tổng tài trả lời:
“Đúng.”
“Vậy sao anh vẫn đến?”
Tổng tài nhìn cô.
“Bởi vì em đến.”
Tôi đọc lại đoạn đó.
Sau đó bật cười.
Bởi vì tôi biết rất rõ.
Đây không chỉ là truyện nữa.
Sáng hôm sau khi tôi bước vào công ty, Tiểu Mễ lại kéo tôi sang một bên.
“Chi Hạ.”
“Ừ?”
“Cậu biết chuyện gì không?”
“Chuyện gì?”
Cô ấy hạ giọng.
“Lục Thành cũng đăng ký đi team building.”
Tôi gật đầu.
“Ừ, bình thường mà.”
Tiểu Mễ nhìn tôi.
Ánh mắt cực kỳ phức tạp.
“Tôi nghe nói anh ấy còn nói…”
Cô ấy dừng lại một chút.
“…muốn nhân dịp này tỏ tình với một người.”
Tôi chớp mắt.
“Vậy à?”
Tiểu Mễ gật đầu.
Sau đó nhìn thẳng vào tôi.
“Người đó hình như là cậu.”
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì điện thoại rung lên.
Tin nhắn mới.
Tạ Cảnh Thâm: “Chiều nay họp về team building.”
Hai giây sau anh nhắn thêm một dòng.
“Nhớ ngồi cạnh tôi.”
Tôi nhìn màn hình điện thoại.
Không hiểu vì sao tôi đột nhiên có một linh cảm rất rõ ràng.
Chuyến đi chơi lần này…
Có lẽ sẽ không hề yên bình.