Chuyện chia tay là do tôi chủ động đề cập với Mộ Thời.
Anh đã quay cuồng trên bàn mổ suốt ba ngày liên tục, thậm chí còn bỏ lỡ cả sinh nhật của tôi.
Tôi chờ ở nhà đến nửa đêm, một mình ăn hết hơn nửa cái bánh kem, rồi tự đưa mình vào phòng cấp cứu đêm, truyền nước biển đến tận sáng.
Sau khi trời sáng, tôi ôm cái bụng đau thắt trở về nhà, vừa ngồi xuống ghế sô pha thì cửa lại mở ra một lần nữa.
Mộ Thời bước vào với sắc mặt nhợt nhạt, trên người vẫn còn vương mùi m.á.u tanh, hòa quyện với mùi nước khử trùng thoang thoảng.
Anh tựa vào chiếc ghế sô pha đơn với vẻ mặt đầy mệt mỏi, nhắm mắt lại, giống như hoàn toàn không nhìn thấy tôi đang ở ngay bên cạnh.
Tôi không thể tin nổi: "Mộ Thời, bây giờ anh thấy em mà coi như không thấy đúng không?!"