Tôn Sùng

Chương 10



 

Vài giây sau, rốt cuộc Kỳ Tống cũng rời mắt đi.

 

Anh day tắt điếu t.h.u.ố.c vào gạt tàn, đứng dậy, rời đi.

 

23.

 

Bữa tiệc tối hôm đó kéo dài đến tận mười giờ đêm.

 

Tôi kéo lê những bước chân nặng nhọc ra đến cửa, cầm điện thoại tìm ứng dụng gọi xe.

 

Nhưng ngay trước mặt tôi bỗng nhiên có một chiếc xe đỗ xịch lại.

 

Cửa kính hạ xuống, giọng nói trầm lạnh của người đàn ông vang lên: "Lên xe."

 

Bầu trời âm u, những cơn gió rét buốt giữa mùa đông không ngừng luồn vào cổ áo.

 

Quãng thời gian năm năm dài đến nhường nào.

 

Thói quen sinh hoạt có lẽ đã thay đổi, những người đã lâu không gặp nhau chắc hẳn sẽ thấy xa lạ, thế nhưng trớ trêu thay, chỉ cần nhìn anh một cái, tôi liền biết anh đang tức giận.

 

Trời đổ mưa, những hạt mưa nện lách tách vào cửa kính nghe ồn ào và mạnh bạo.

 

Trong xe không một ai lên tiếng, tài xế cứ theo mặc định mà lái xe về phía nhà tôi.

 

Tôi tựa đầu vào cửa sổ, nhắm nghiền mắt lại, rồi bất giác ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay.

 

Khi mở mắt ra lần nữa, mưa đã tạnh từ lâu. Xe đang đỗ trước một căn biệt thự xa lạ, tài xế cũng không còn ở đó.

 

Kỳ Tống không có trong xe. Tôi ngước mắt lên, người đàn ông ấy đang đứng bên ngoài, nửa người tựa vào cửa xe, ngửa đầu nhìn ngắm màn đêm đen kịt, không biết đang suy nghĩ điều gì.

 

Bờ vai và lưng thẳng tắp, hệt như một bóng hình cô độc tồn tại giữa thế gian.

 

Vạn vật chìm trong tĩnh lặng, chỉ có ánh đèn đường vàng vọt hắt hiu từ phía xa xa rải rác trên mặt đất ẩm ướt.

 

Trên người tôi đang đắp chiếc áo khoác vest của anh, quanh ch.óp mũi thoang thoảng mùi hương quen thuộc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi cựa quậy đôi chân đã tê rần, đợi một lát cho đỡ rồi mới bước xuống xe.

 

"Sao anh không gọi tôi dậy."

 

Sau khi ngủ một giấc, do tác dụng của cồn, ngẫm lại lý do tại sao mình lại lên xe của anh mà tôi cũng sắp không nhớ nổi nữa.

 

Kỳ Tống quay đầu sang: "Thấy em mệt quá."

 

Tôi rũ mắt nhìn mũi giày của mình, hồi lâu sau mới cất tiếng hỏi: "Bây giờ anh có phải đang rất khinh thường tôi không."

 

Một gia đình tồi tệ, một chốn công sở với bao chuyện chẳng thể làm chủ, tất thảy đều bị anh nhìn thấu. Có lẽ, đây chính là điều anh muốn thấy nhất sau khi chúng tôi trùng phùng.

 

Kỳ Tống khẽ nhếch môi cười: "Là đau lòng. Chuyện gì em cũng muốn kìm nén trong lòng, cứ phải giả vờ lạnh lùng mạnh mẽ, em không thấy mệt sao."

 

Hơi thở tôi khựn glại, tôi há miệng định nói, nhưng lại chẳng thể thốt nên lời nào.

 

Kỳ Tống lại ngẩng đầu lên, ánh mắt đen láy xa xăm: "Lúc trước chuyện hẹn hò là do em đề nghị, tôi cứ tưởng đó chỉ là trò mua vui của một cô tiểu thư nhà giàu. Em nói tôi không lãng mạn, không đủ thích em, nhưng tôi không biết làm thế nào để thích em cả. Tiền tài, nhà cửa, xe cộ, tôi chẳng có bất cứ thứ gì. Nhưng ngày hôm đó, đi ngang qua cửa tiệm, tôi đã mua một bó hoa tặng em. Trên đường về, ôm bó hoa trên tay, rất nhiều người nhìn tôi, nhưng trong lòng tôi lúc đó chỉ nghĩ một điều, tôi muốn kiếm được thật nhiều tiền để cưới em. Tôi muốn ở bên em, cả đời này, mãi mãi."

 

Trước mắt là muôn vạn ánh đèn lấp lánh của thành phố, còn trên đỉnh đầu lại là một mảng đen kịt.

 

Giọng nói của anh trầm ấm và dịu dàng.

 

Tôi nhìn chằm chằm xuống mặt đất, một góc nhỏ nào đó trong trái tim bỗng nhói đau.

 

Giọng của người đàn ông vẫn vang lên, nương theo tiếng thở dài.

 

"Ngày thứ hai sau khi chia tay tôi đã đi tìm em, muốn bảo em nói cho rõ, rằng đối với tôi có phải em thật sự chỉ chơi đùa mà thôi. Nhưng Hứa Diệc Quần nói em đã lên chuyến bay sang Anh từ sáng sớm rồi. Tôi vẫn muốn đi tìm em, nhưng lúc đó ngay cả tiền lộ phí sang Anh anh cũng chẳng có. Về sau khi rốt cuộc cũng kiếm được khoản tiền đầu tiên, tôi đã đặt chuyến bay sớm nhất. Thế nhưng đến Anh rồi mới phát hiện ra, nơi đó quá rộng lớn, tôi vẫn không thể nào tìm thấy em."

 

Anh cười khổ một tiếng: "Tô Tri Nghi, có thể em chỉ cần quay gót một cái là quay lại với cuộc sống bình thường, còn tôi lại chẳng thể tìm nổi con đường để quay về. Em nợ tôi năm năm, tôi chỉ thầm cầu nguyện vào lúc tôi sắp sửa quên được em thì em đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, nếu không tôi nhất định sẽ xử đẹp em. Nhưng đến khi thực sự trả thù rồi, nhìn em khó chịu, cứng đầu không chịu thua, tôi lại thấy đau lòng. Em nói đúng, lúc đó chúng ta còn quá trẻ, hãy vui vẻ chia tay. Dù sao cũng xa nhau rồi, có ngoảnh đầu nhìn lại thì cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa."

 

Lời nói đột ngột nghẹn lại, sắc mặt tôi ngẩn ra: "Anh muốn nói gì?"

 

Kỳ Tống thu hồi tầm mắt, anh nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng nói rất chậm rãi, tựa như đang dò xét: "Muốn nói là, hay là chuyện của chúng ta cứ vậy mà buông bỏ đi."

 

Những lời này tôi cũng đã từng nghĩ tới. Trải qua bao nhiêu chuyện, đến khi giây phút ly biệt này thực sự ập đến, não tôi theo bản năng rơi vào khoảng không trống rỗng.