Tổng Thanh Tra Tình Yêu

Chương 1



Bạn thân tôi chuẩn bị thi cao học nên đổi điện thoại thành máy cùi bắp.

Hết cách, tôi đành nhắn tin cho nó để bày tỏ nỗi nhớ mong.

Hôm đó, lớp tôi có giáo viên mới.

Áo khoác đen, sơ mi quần tây, nét mặt sắc sảo, đẹp trai muốn xỉu.

Người đàn ông viết tên mình lên bảng: Lục Hành Chu.

Rồi quay lại, nói:

“Cô Viên nghỉ thai sản, từ giờ tôi phụ trách các buổi học, bài tập và cuộc thi. Có vấn đề gì mọi người có thể tìm tôi.”

Tôi từ hàng cuối cùng ngẩng đầu lên.

Trời má ơi.

Đây chẳng phải bạn trai cũ của tôi sao?!

Mấy năm không gặp, Lục Hành Chu cậu đẹp trai đến mức này từ bao giờ vậy hả?!

Chắc thấy trong lớp hơi nóng, Lục Hành Chu cởi áo khoác ra rồi quay lưng viết bảng.

Vòng eo thon gọn, quần tây căng đầy…

Cảnh tượng y như nam chính trong truyện tranh Hàn tôi vừa đọc tối qua.

Tôi vội vàng móc điện thoại nhắn tin cho bạn thân.

【Bạn trai cũ thành thầy giáo rồi, phải làm sao đây?】

【Không gặp vài năm, giờ thành trai đẹp mông cong da mịn luôn, muốn sờ!】

【Nhìn anh ấy như có sức bền tốt lắm, biết thế năm đó đừng chia tay, hu hu…】

Lục Hành Chu viết xong thì đặt phấn xuống.

Ánh mắt liếc qua điện thoại đặt trên bục giảng, và… vành tai đỏ ửng.

Gì vậy? Anh có vợ rồi à?

Vợ còn nhắn mấy lời mùi mẫn như thế sao?

Tôi buồn bã tiếp tục gõ chữ.

【Cái đồ trời đánh! Tôi không cho phép anh ta có vợ! (Nói chơi thôi. Mọi chuyện đều có nhân quả, vợ anh ta chính là tớ!)】

Bạn thân không trả lời tôi.

Nhưng Lục Hành Chu trên bục thì cứ nhìn điện thoại mãi.

Anh ta do dự một giây, rồi… khoác áo vào lại.

Che đi bờ vai rộng, eo thon và vòng ba hoàn hảo.

Tôi tiếp tục phát điên nhắn tin:

【Lục Hành Chu lại mặc áo rồi, thật đau lòng.】【Lớp có máy sưởi mà, chẳng lẽ thận yếu thật à?】【Đúng là uổng cái body đẹp! May mà tớ chia tay sớm!】

Trên bục, Lục Hành Chu lại ho khẽ, rồi lặng lẽ… cởi áo ra.

Tôi vẫn không hay biết gì, tiếp tục gào với bạn thân.

【Sao mày không trả lời?! Hả?! Nhanh lên!】【Tao biết mày nhốt cái điện thoại cùi trong ngăn kéo, nhưng không trả lời tin nhắn đâu có lý do gì được!】【Trả lời đi! Không thì tao gả mày cho Tưởng Tả đó!】

Tôi đang mải mê gõ tin nhắn, thì trên bục, Lục Hành Chu liếc một vòng cả lớp, cuối cùng dừng ánh nhìn lại chỗ tôi.

“Em kia, mời em trả lời câu hỏi trên bảng.”

Tôi giật bắn mình, theo phản xạ đứng bật dậy.

Điện thoại tuột khỏi tay, rơi xuống đất.

Tôi đang định cúi xuống nhặt thì…

Lục Hành Chu đã nhanh tay nhặt trước.

Ánh mắt anh ta rơi trên màn hình điện thoại.

Dường như… cắn nhẹ môi dưới.

Tôi chột dạ cúi gằm mặt…

May quá, tôi đã kịp khoá màn hình!

Không thì tôi đúng là không còn mặt mũi gặp ai nữa!

Lục Hành Chu đặt điện thoại về bàn, gõ nhẹ ngón tay lên bàn ra hiệu:

“Trả lời đi.”

Tôi dày mặt hỏi:

“Thầy ơi, xin lỗi… lúc nãy em hơi không tập trung, thầy có thể nhắc lại câu hỏi không ạ?”

Không biết có phải tôi tưởng tượng không, mà lúc Lục Hành Chu nhắc lại câu hỏi, hình như… nghiến răng nghiến lợi.

“Một cây cầu sử dụng thép cường lực cao, nhưng lại bị gãy trong quá trình sử dụng. Giả sử thiết kế không có vấn đề, em thử phân tích các nguyên nhân không liên quan đến thiết kế gây ra sự cố?”

Tôi suy nghĩ một lúc rồi đáp:

“Ờ… chắc là do vật liệu quá giòn? Hoặc do thi công có lỗi? Cũng có thể do yếu tố môi trường?”

Sắc mặt Lục Hành Chu không tốt lắm.