Tổng Thanh Tra Tình Yêu

Chương 10



Chậm nửa nhịp, anh ngồi bên ghế lái bỗng im lặng đến kỳ lạ. Tôi nghiêng đầu nhìn, chỉ thấy yết hầu anh lăn một cái. Rồi anh bẻ lái, xe lập tức quẹo gắt sang trái.

Tôi hoang mang: “Đi đâu vậy? Đường này đâu phải về trường?”

Giọng anh khàn khàn, đáp:“Về nhà anh. Những ‘kiến thức’ em chưa nắm được… Thầy Lục sẽ tự mình dạy em.”

Hôm ấy, tuyết rơi trắng xoá cả bầu trời. Trận tuyết đầu tiên đến muộn, cũng chính là lúc thầy Lục bắt đầu “tổng thanh tra” tất cả những tin nhắn tôi từng gửi cho anh ấy — cũ mới cộng dồn, không sót cái nào.

Anh cầm điện thoại, từng dòng, từng dòng chậm rãi đọc:“Anh đã biến thành ‘trai đẹp mông cong’?”“Nhìn như rất có sức bền?”“Nhưng tại sao sau đó lại bảo anh thận yếu, còn nói… anh không được?”“Còn tám người mẫu nam nữa… hửm? Giờ anh đặt cho em nhé, được không?”

Tôi co rúm trên ghế sofa, run rẩy cúi đầu nhận tội:“Em sai rồi… Em sai thật rồi, thầy Lục ơi…”

Anh cũng ngồi xuống sofa, vẫn tiếp tục đọc:“Bài báo mới của anh bị từ chối đăng, em nói sẽ dùng gì để an ủi anh ấy nhỉ? Mà cái dãy chữ và số này… anh đọc không ra. Em dạy anh với được không?”

Tôi lén ghé mắt nhìn màn hình điện thoại, lập tức hét lên, chụp gối ôm che cả mặt:“Thầy Lục, thật ra em là một kẻ… mù chữ tuyệt vọng.”

Anh bật cười, giọng trầm thấp như rót mật:“Anh lại thích mù chữ lắm cơ. Phải làm sao bây giờ?”

Nói xong, anh giật lấy chiếc gối trong tay tôi, cúi xuống một chút, chuẩn xác hôn lên môi tôi. Từng hơi thở bị anh cuốn đi. Anh siết chặt vai tôi, nụ hôn vừa dịu dàng lại vừa nóng rực, quấn quýt không dứt, như đang nở ra từng đóa lửa nhỏ.

Tôi ôm lấy eo anh, thở hổn hển khe khẽ, thì nghe anh bật cười, tiếp tục đọc một tin nhắn khác từng gửi:“Sao không nói gì? Hả? Mau lên!”

Tôi lập tức muốn chui xuống sàn, xấu hổ không để đâu cho hết, mà anh thì cứ nhẹ nhàng trêu chọc, mỗi hành động đều khiến tôi run lên không kiểm soát.

Tôi cảm nhận được anh cúi xuống, thì thầm bên tai:“Vậy sao không nói gì? Hửm? Muốn nhanh lên thật à?”

Tôi quay mặt đi, thẹn quá hoá giận:“Lục Hành Chu, anh đúng là đồ khốn!”

Thế là anh chẳng nói chẳng rằng, nắm cổ chân tôi kéo về lại, dùng hành động thực tế để chứng minh — khốn thật đấy, khỏi cần cãi.

Bên ngoài, tuyết vẫn rơi, nhẹ như khói, mộng như sương. Còn bên trong… sương mờ phủ đầy khung kính nhà tắm, thỉnh thoảng có tiếng nước bắn lên — tinh khiết, dịu dàng.