Bóng dáng bị ánh hoàng hôn kéo dài, lưng thoáng hiện vài phần đơn độc và lặng lẽ.
Tôi run rẩy kể toàn bộ sự việc cho bạn thân. Nó ôm điện thoại cùi gào lên phấn khích: “Trời ơi! Thầy Lục rõ ràng đang theo đuổi mày mà!”
Tôi bàng hoàng: “Người thành phố các mày tán nhau kiểu này hả?”
Bạn thân câm vài giây, ra lệnh tôi đừng ăn cơm vội, rồi tiếp tục chỉ đạo: “Gái tán trai chỉ như cách lớp vải thôi. Mày phải chủ động đi, lôi thầy Lục về!”
Tôi lưỡng lự: “Nhưng thầy ấy là giáo viên của tao mà.”
Nó hét: “Thầy cái đầu mày! Tháng sau ảnh đi rồi, còn thầy gì nữa? Với lại tụi mày từng yêu nhau rồi mà, có phải lần đầu đâu!”
Tôi rầu rĩ: “Nhưng mấy hôm nay tao nhắn hỏi han, thầy không thèm trả lời…”
Bạn thân tỉnh rụi: “Tất nhiên rồi. Người ta chủ động bao nhiêu lần mà mày từ chối phũ phàng thế, tự ái chứ sao. Nhưng không sao, việc nhỏ! Để tao bày cho mày cách.”
Dưới sự chỉ đạo, tôi bắt đầu chiến dịch nhắn tin cưa lại thầy giáo cũ.
Thứ hai, tôi nhắn:【Anh đẹp trai ơi, hehe, anh thích được gọi thế không? Em nên tung hoành giang hồ, làm một chén rượu đục, sống cho hả hê】
Anh không trả lời.
Thứ ba, tôi nhắn:【Gọi là “chồng” thì thân mật quá, gọi là “thầy” thì xa cách, gọi là “anh yêu” thì hơi lố. Vậy gọi là “chủ nhân” nhé? Một chút lạnh lùng, một chút dịu dàng, một sợi dây mạng kết nối đôi ta. Chủ nhân, buổi tối vui vẻ!】
Anh… vẫn không trả lời.
Tôi khóc lóc kể với bạn thân. Nó im lặng một lúc, rồi nghiêm túc: “Thế thì phải chơi chiêu nặng đô hơn.”
Thứ tư, tôi nhắn:【Anh rất đặc biệt. Là người đặc biệt nhất mà em từng gặp. Trên người anh có một nét cô độc rất riêng. Người khác không nhận ra đâu, nhưng em biết. Dù anh cười, trong lòng vẫn cô đơn và tổn thương.】
Anh trả lời: 【Biết vậy là tốt rồi.】
Tôi mừng phát điên, gõ tiếp: 【À đúng rồi, cho em xem cơ bụng tí được không?】
Anh đáp lại bằng chuỗi dấu chấm lửng: 【……】 rồi… lại không trả lời nữa.
Nhưng không sao, điểm mạnh lớn nhất của tôi là mặt dày kiên trì.
Thứ Năm, tôi nhắn:【Chồng ơi, toang rồi! Con gái mình ở trường đánh bạn, phụ huynh bên kia đòi bồi thường 5000, em mặc cả xuống còn 50 thôi, nhớ chuyển tiền vào ngân hàng KFC nhé!】
Anh không trả lời tin nhắn này. Nhưng vài phút sau, WeChat báo: 【Lục Hành Chu đã chuyển khoản cho bạn 5000 tệ, vui lòng kiểm tra.】
Tôi sững người, vội nhắn lại: 【Sao anh chuyển nhiều thế?】
Anh trả lời gọn lỏn:【Để chuộc con gái chúng ta về.】
Tim tôi tự dưng như bị ai chọc một cái. Ngứa ngứa, tê tê, lan tận lên óc.
Tôi ôm điện thoại gõ tiếp:【Thầy Lục ơi, em hình như hơi thích thầy rồi.】
Anh trả lời:【Lại là dàn dựng cho một content trừu tượng nữa à?】
Hu hu hu hu hu… Lục Hành Chu nghi ngờ tình cảm thật lòng của tôi là một cái “caption deep”? Tổn thương quá trời luôn!
Tôi rưng rưng gõ tiếp:【Lần này không phải content. Là thật lòng.】
Anh im lặng hai phút, sau đó gửi lại một đoạn khá dài:【Tôi có bảy nguyên tắc “không yêu”:Một, không yêu người khác giới – vì không hiểu nhau, không hợp tính.Hai, không yêu người cùng giới – vì hiểu nhau quá mức, mất hứng thú.Ba, không yêu người còn sống – bản thân tôi còn sống, không cần yêu thêm người sống.Bốn, không yêu người đã khuất.Năm, không yêu người lớn tuổi hơn – khó giao tiếp.Sáu, không yêu người nhỏ tuổi hơn – bản thân còn lo chưa xong, lo thêm cho người ta?Bảy, không yêu người cùng tuổi – thiếu cảm giác mới mẻ.】
Tôi sốc luôn. Lục Hành Chu thế này là tiến hóa rồi hả?! Sao càng ngày càng nhây và thâm thúy hơn vậy trời!