"Mau đến đây! Có quỷ! Có quỷ!"
Ta lạnh mặt, tiến lên phía trước, đem bàn tay đang duỗi ra của hắn giẫm thành vũng thịt nát: "Ồn ào."
Tống Tuyền Tiêu đau đến mất tiếng. Mọi chuyện giờ đây đã thông suốt, tất cả đều đã sáng tỏ. Chẳng trách lão quản gia bấy lâu nay bặt vô âm tín, ai nấy đều ngỡ lão đã cuỗm tiền bỏ trốn. Chẳng trách Vương thị và Liễu di nương đột nhiên c.ắ.n xé lẫn nhau, cha ta lại vô cớ bị một ả tỳ nữ mê hoặc tâm thần.
Có lẽ, cái gọi là cuộc sống say đắm c.h.ế.t đi sống lại với tỳ nữ kia, chẳng qua chỉ là một trận tiêu hồn mộng do quỷ khí mê hoặc mà thành. Cứ mỗi lần mây mưa, hồn phách lại bị tiêu tán một phần. Mỗi hồi mộng ảo, mạng sống lại mất đi nửa tấc. Cho đến cả ông ta, cũng lâm vào cảnh sống không bằng c.h.ế.t.
"Đều tại ngươi, đều tại ngươi... Nhưng mà—" Hắn không thể tin nổi: "Làm sao ngươi có thể thoát ra được?!"
Lời tiên tri của Quốc sư năm xưa vẫn còn vằng vặc trước mắt, bọn họ sợ hãi ta mang mệnh Phượng hoàng, sau khi c.h.ế.t sẽ hóa thành quỷ trở về báo thù. Thế nên mới theo ý của Tống Tuyền Dao, dán đầy bùa giấy, khóa c.h.ặ.t xích sắt, lập trận đồ Bát Quái trong lòng giếng, chỉ cầu cho ta vĩnh viễn không được siêu sinh, không được nhập vào luân hồi. Sự sắp đặt chu mật đến nhường ấy, sao ta có thể thoát ra được?
Lòng bàn tay ta từ từ siết c.h.ặ.t, trong hư không, Tống Tuyền Tiêu dường như cũng bị một sức mạnh vô hình ép c.h.ặ.t đến vặn vẹo, xương cốt từng chút một nứt toác ra, "Chuyện này đều phải đa tạ vị hiền thê của ngươi. Nếu không phải ả ta sai người dời phong ấn, ném t.h.i t.h.ể xuống dưới, thì ta làm sao có thể mượn xác hoàn hồn?"
Tống Tuyền Tiêu bừng tỉnh đại ngộ, đôi mắt trợn trừng đầy cam chịu. Trong miệng hắn không ngừng hộc m.á.u, lắp bắp cầu xin: "Tha cho ta... ngươi muốn cái gì ta cũng có thể cho ngươi... Đừng g.i.ế.c ta, ta không muốn c.h.ế.t, ta vẫn chưa muốn c.h.ế.t..."
Ta đáp: "Được thôi."
Hắn mừng rỡ ngoài ý muốn: "Thật sao?!"
Hắn mới chỉ hưởng thụ vinh hoa phú quý có vài mươi năm, hắn không nỡ c.h.ế.t, lại càng sợ c.h.ế.t. Chỉ cần được sống, bảo hắn dâng hiến thứ gì hắn cũng bằng lòng.
"Vậy ngươi muốn thứ gì?!" Hắn vội vã hỏi, trong lòng chỉ muốn ổn định ta trước, chờ lúc trốn thoát được sẽ đi tìm Tống Tuyền Dao. Là Thái hậu tôn quý, lại có Quốc sư chống lưng, đến lúc đó nhất định sẽ khiến ta hồn bay phách tán!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta nhìn ánh mắt đầy hy vọng của hắn, nở một nụ cười hiền hòa: "Ta muốn mạng của ngươi."
Phập! Hắn hóa thành một làn sương m.á.u. Giữa làn sương, một luồng hồn phách điên cuồng chạy thoát ra ngoài. Ta giơ tay chộp lấy: "Cút trở lại!"
Quỷ khí cuồn cuộn nhấn chìm luồng hồn phách ấy, tiếng thét thê lương không dứt bên tai. Hắn sẽ được tận hưởng t.ử tế. Linh hồn bị cắt gọt, nhào nặn, tựa như bị thiêu đốt trong lửa đỏ, chẳng khác gì cực hình chốn mười tám tầng Địa ngục.
11.
Cũng lúc ấy tại hậu viện, Tống Thục Dung gấp gáp tìm Vương thị, nhưng lại thấy phòng ốc đóng cửa then cài. Ả chỉ ngỡ Vương thị đang cẩn trọng ra tay sát hại Liễu di nương, liền đập cửa hối thúc: "Mẫu thân, sao Người vẫn chưa g.i.ế.c xong? Công công truyền chỉ sắp đến nơi rồi!"
Nhưng không một ai đáp lời ả. Ả tức giận dậm chân: "Thôi bỏ đi, Người cứ dọn dẹp cho sạch sẽ, con tự đi một mình! Dù sao sau khi con làm Hoàng hậu, tự khắc sẽ có vinh quang vô hạn!"
Thiếu nữ bước chân nhẹ nhàng, nhưng lại không phát hiện dấu chân dưới mặt đất đầy vết m.á.u. Mà nơi ả vừa đứng... m.á.u tươi từ trong phòng đang rỉ ra... Thật đáng tiếc, chỉ cần đẩy cửa ra, ả đã có thể nhìn thấy mẫu thân và tổ mẫu của mình đã bị cắt lưỡi, xẻ tai, nhét vào trong chum, gương mặt đầy vẻ sợ hãi đang cầu cứu.
Quẻ Thượng Thượng Trong Miếu Thần Tài
Giờ thì hay rồi, ả chỉ có thể nhìn thấy ta. Ả vẫn còn đắc ý: "Đợi đấy, hôm nay ta thành Hoàng hậu, sẽ cho ngươi biết mặt!"
Ả quay đầu, vô cùng đắc ý quỳ xuống nghe thánh chỉ phong nữ nhi Tống gia làm Hoàng hậu. Khi thái giám truyền chỉ bảo ả tiếp chỉ, ả lộ ra nụ cười như trút được gánh nặng, từ từ đưa tay lên. Nhưng thái giám vừa rồi còn chúc mừng ả đột nhiên biến sắc, kinh ngạc lùi lại vài bước, chỉ vào mặt ả, miệng há hốc không thốt nên lời.
"Sao... sao vậy?" Ả ngơ ngác, ngón tay chạm lên mặt, chỉ thấy một mảnh ấm nóng. Cúi đầu nhìn lại, cả bàn tay đều là m.á.u. Cơn đau thấu xương muộn màng ập tới dữ dội. Mới chớp mắt còn là người sắp làm Hoàng hậu tương lai vinh hiển, giờ đây lại ôm lấy khuôn mặt đầy m.á.u đen thối rữa mà lăn lộn gào khóc, "Chuyện gì thế này! Đau quá! Cứu ta với! Ai cứu ta với! Mặt của ta, mặt của ta đau quá!"
"Chuyện... chuyện này là sao?!" Thái giám truyền chỉ run rẩy đôi tay, không phải vì lo lắng cho ả, mà là vì: "Nàng ta thành ra bộ dạng này, làm sao có thể làm Hoàng hậu? Trở về cung biết ăn nói thế nào với Bệ hạ và Thái hậu nương nương đây!"
Ta vừa rửa sạch vết m.á.u trên tay bước vào, nghe vậy liền khẽ cười: "Có lẽ, Tống gia vẫn còn một nữ nhi nữa?"
Thái giám truyền chỉ ngẩn người. Đương kim Thái hậu nhiếp chính, quyền thế ngút trời. Là mẫu gia của Thái hậu, tình hình trong phủ đương nhiên không ai không biết. Tống gia quả thực có hai người nữ nhi. Một người do chính thất sinh ra, tên gọi Thục Dung. Một kẻ do tiện tì sinh hạ, gọi là Thục Nghi. Người trước thân phận tôn quý, ngàn vạn sủng ái. Kẻ sau chẳng qua là kết quả của một đêm phong lưu, là nỗi sỉ nhục của gia tộc.