Trà Lạnh Kinh Thành

Chương 10: Trà đã nguội, người ở lại



Sau chuyện ngày hôm đó, kinh thành yên tĩnh lạ thường.

 

Không phải vì sóng đã tan.

 

Mà vì không ai dám khuấy nữa.

 

 

 

Tô phủ bị kiểm tra sổ sách.

 

Không ầm ĩ.

 

Không công bố tội danh.

 

Chỉ là từ đó, tiệc trà không còn, thương hộ rút lui, những mối “độc quyền” từng được nhắc đến bằng giọng kiêu hãnh… lần lượt biến mất.

 

Tô Uyển Nhi bệnh.

 

Nghe nói là “tâm hỏa”.

 

Ta không đến thăm.

 

Có những trận thắng, không cần chứng kiến người thua.

 

 

 

Kinh Thế Hào xin điều chuyển khỏi kinh.

 

Lý do là “tự xin rèn luyện”.

 

Trước khi đi, hắn gửi lại cho ta một hộp gỗ nhỏ.

 

Bên trong là hôn thư cũ.

 

Chữ đã phai.

 

Góc giấy sờn.

 

Ta đốt.

 

Không do dự.

 

 

 

Hôm đó, trời mưa.

 

Trà khó bán.

 

Ta đóng cửa sớm.

 

 

 

“Có tiếc không?” Kỳ Phổ Nam hỏi.

 

Hắn đứng dưới hiên, không mang thân phận, chỉ là một người đàn ông bình thường.

 

“Không,” ta đáp.

 

“Thế còn ta?” hắn hỏi tiếp.

 

 

 

Ta nhìn hắn rất lâu.

 

Người từng đứng trên cao,

giờ lại hỏi một câu không chắc chắn như vậy.

 

 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ngài không phải thứ để lựa chọn,” ta nói.

“Ngài là chân tâm.”

 

Hắn bật cười.

 

 

 

Cuối năm đó, ta mở tuyến trà Nam – Bắc.

 

Không treo bảng hiệu thân vương.

 

Không mượn thế ai.

 

Chỉ ghi bốn chữ:

 

La thị – Tâm trà

 

 

 

Phụ thân ta được giải oan.

 

Không quá rầm rộ nhưng thông cáo khắp non sông.

 

Vừa đủ để yên lòng người đã ra đi.

 

Ta đón bài vị người về kinh.

 

Lần đầu tiên, ta cho phép mình bật khóc khi đặt bài vị nơi trân trọng nhất trong từ đường căn tiểu viện nhỏ ta mua được.

 

 

 

Đêm đông, tuyết rơi.

 

Ta pha trà.

 

Kỳ Phổ Nam ngồi đối diện.

 

 

 

“Nếu năm đó,” hắn nói,

“nàng chọn quay đầu thì sao?”

 

Ta mỉm cười.

 

“Vậy hôm nay,” ta đáp,

“ngài sẽ không ngồi ở đây.”

 

 

 

Hắn gật đầu.

 

Không hỏi thêm.

 

 

 

Ngoài cửa, kinh thành lên đèn.

 

Ta bỗng hiểu ra một điều.

 

Không phải ai đến sớm thì thắng.

 

Mà là ai dám ở lại đến cuối.

 

 

 

Trà đã nguội.

 

Nhưng người đối diện —

 

chưa từng rời đi.