Trà Lạnh Kinh Thành

Chương 3: Ba năm chưa hết, lời đồn đã đến



Tiệm trà bắt đầu có lời ra tiếng vào từ sau cơn mưa hôm đó.

 

Ban đầu chỉ là ánh mắt dò xét nhiều hơn thường lệ.

Sau đó là những câu hỏi tưởng chừng vô tình.

 

“Cô nương từ đâu tới?”

“Một mình mở quán sao?”

“Không có người thân à?”

 

Ta trả lời rất ít.

 

Ở kinh thành, nói nhiều là tự đưa cổ cho người khác nắm.

 

 

 

Lời đồn lan ra vào một buổi trưa.

 

Hôm ấy quán đông, học trò ngồi kín nửa gian. Ta đang rót trà thì nghe bàn ngoài cửa có người nói khẽ, nhưng đủ để lọt tai:

 

“Nghe chưa, quán trà này là do vị hôn thê cũ của Kinh Thám hoa mở đó.”

 

“Thật à? Sao lại ra nông nỗi này?”

 

“Nghe nói La gia thất thế, Kinh đại nhân nhân hậu, chưa từ hôn, chỉ kéo dài ba năm…”

 

Ta đặt ấm trà xuống.

 

Tay không run.

 

Chỉ là tim chợt lạnh đi một chút.

 

 

 

Chiều hôm ấy, có người của Kinh phủ tới.

 

Không ồn ào, chỉ là một quản sự trung niên, ăn mặc chỉnh tề, giọng nói rất khách khí.

 

“Cô nương La,” ông ta nói, “Kinh đại nhân nghe nói cô mở tiệm ở đây, lo cô vất vả, nên sai ta đến hỏi thăm.”

 

Ta cười nhạt.

 

“Đa tạ Kinh đại nhân quan tâm.”

 

“Cô nương là người có hôn ước, ra ngoài buôn bán thế này… e rằng không hợp.”

 

Ta ngẩng đầu nhìn ông ta.

 

“Ba năm chưa hết, nhưng cũng chưa thành thân. Ta kiếm sống bằng đôi tay mình, có gì không hợp?”

 

Quản sự nghẹn lại.

 

Ông ta nhìn ta thêm một lát, cuối cùng chỉ nói:

 

“Cô nương nên nghĩ cho danh tiếng của Kinh đại nhân.”

 

Ta gật đầu.

 

“Vậy xin nhắn lại với ngài ấy,” ta nói rất chậm, “danh tiếng của ta, từ lâu đã không còn.”

 

 

 

Người của Kinh phủ vừa đi, khách trong quán liền thưa dần.

 

Có người đứng dậy rất nhanh, có người nhìn ta ái ngại, có người giả vờ không nghe thấy gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Đến tối, chỉ còn lại một bàn.

 

Bàn trong góc.

 

Áo tím.

 

 

 

Hắn ngồi đó từ lúc nào ta không hay.

 

Trà trước mặt đã nguội, hắn cũng không gọi thêm.

 

Ta lau quầy xong, mới đi tới.

 

“Khách quan còn dùng gì nữa không?”

 

Hắn ngẩng lên nhìn ta.

 

“Cô sợ không?”

 

Ta khựng lại.

 

“Sợ cái gì?”

 

“Danh tiếng,” hắn nói.

 

Ta bật cười.

 

“Nếu sợ, ta đã không mở quán.”

 

Hắn im lặng một lúc, rồi nói:

 

“Kinh Thế Hào không phải người dễ buông tay.”

 

Ta nhìn thẳng vào hắn.

 

“Vương gia cũng không phải người thích xen vào chuyện người khác.”

 

Lần đầu tiên, hắn cười thật.

 

Không sâu, nhưng rất rõ.

 

“Ta chỉ uống trà,” hắn nói, “còn chọn đứng về phía ai… là chuyện sau này.”

 

 

 

Đêm đó, ta đóng cửa quán sớm.

 

Ngoài ngõ có tiếng bước chân lạ, dừng lại rồi rời đi.

 

Ta ngồi trong phòng, mở hôn thư ra lần nữa.

 

Giấy đã mỏng, nhưng chữ vẫn rõ.

 

Ba năm.

 

Ta đột nhiên hiểu ra —

nếu ta không tự tay cắt đứt, ba năm này sẽ kéo dài cả đời.

 

Ta gấp hôn thư lại.

 

Lần đầu tiên nảy ra một ý nghĩ rõ ràng đến vậy.

 

Ta không chờ nữa.