Sau ngày từ hôn, tiệm trà của ta không còn yên tĩnh như trước.
Không phải vì đông khách, mà vì ánh mắt.
Người ta nhìn ta khác đi —
không còn là cô nương nghèo mở quán mưu sinh, mà là nữ nhân từng có hôn ước với Kinh Thám hoa, nay chủ động cắt đứt.
Ở kinh thành, danh tiếng không cần sự thật.
Chỉ cần có người muốn đẩy.
Ba ngày liền, có người tới quán rồi bỏ đi.
Không gọi trà.
Không ngồi.
Chỉ đứng nhìn một lúc, rồi rời đi.
Ngày thứ tư, tiệm bị quan binh ghé thăm.
Danh nghĩa rất đường hoàng.
“Kiểm tra giấy phép buôn bán.”
Ta đưa ra văn thư đầy đủ.
Người dẫn đầu lật qua lật lại, cuối cùng chỉ nói một câu:
“Ngõ này không được phép mở quán trà.”
Ta mỉm cười.
“Ba tháng trước, chính ngài đóng dấu cho ta.”
Hắn sững lại, sắc mặt khó coi, cuối cùng chỉ có thể rời đi trong tức giận.
Buổi tối, ta đếm lại trà.
Có mấy túi bị ẩm.
Không phải do mưa.
Mà là do bị dội nước.
Có người vào quán lúc ta không có mặt.
Ta ngồi rất lâu trước những túi trà đó.
Trong đầu hiện lên gương mặt Kinh Thế Hào, rồi lại tự lắc đầu.
Hắn không cần làm mấy trò tiểu nhân này.
Vậy chỉ có thể là người khác.
Ngày hôm sau, có một vị khách mới tới.
Nữ t.ử.
Ăn mặc thanh nhã, dung mạo đoan chính, theo sau là hai nha hoàn.
Nàng ta ngồi xuống bàn gần cửa sổ, gọi trà, giọng nói dịu dàng:
“Nghe nói trà ở đây rất đặc biệt.”
Ta gật đầu, tự tay pha cho nàng.
Nàng uống một ngụm, khẽ nhíu mày.
“Vị cay.”
“Có gừng.”
“À,” nàng cười, “ta không quen.”
Nàng đặt chén xuống, ánh mắt cuối cùng mới dừng trên mặt ta.
“Cô chính là La Mạc Sương?”
Ta không phủ nhận.
“Ta là Tần Uyển Nhu,” nàng nói, “cháu gái của Tần Thượng thư.”
Ta hiểu ngay.
Gia tộc Tần thị —
một trong những gia tộc đang muốn kết thân với Kinh gia.
“Ta nghe nói,” Tần Uyển Nhu chậm rãi nói, “cô từng có hôn ước với Kinh đại nhân.”
“Đã là chuyện cũ.”
“Nhưng người ngoài thì chưa chắc nghĩ vậy.”
Nàng mỉm cười, rất nhẹ.
“Cô mở quán ở đây, khó tránh bị hiểu lầm là… chưa buông bỏ.”
Ta lau tay, nhìn thẳng vào nàng.
“Nếu Tần cô nương tới để uống trà, ta rất hoan nghênh.”
“Nếu không,” ta dừng lại, “xin thứ cho ta không tiếp.”
Nụ cười của nàng cứng lại trong khoảnh khắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chiều hôm ấy, lời đồn đổi hướng.
Không còn là “vị hôn thê bị ruồng bỏ”.
Mà là:
“La Mạc Sương cố ý mở quán gần học quán để quyến rũ quyền quý.”
Khách vắng hẳn.
Có người trả tiền rồi không dám ngồi.
Có người đứng ngoài nhìn, rồi lắc đầu bỏ đi.
Ta đứng sau quầy, lần đầu tiên cảm thấy —
kiếm tiền khó hơn ta tưởng.
Đêm đó, ta đang thu dọn thì cửa quán mở ra.
Áo tím.
Hắn bước vào, mang theo mùi mưa đêm.
Nhìn quanh quán trống trơn, hắn không nói gì, chỉ kéo ghế ngồi xuống.
“Trà.”
Ta pha cho hắn.
Hắn uống một ngụm, rồi đặt chén xuống.
“Có người đang muốn ép cô đi.”
“Ta biết.”
“Cô chống được không?”
Ta im lặng.
Nói chống được thì là nói dối.
Nhưng nói không được —
ta không muốn nghe.
Hắn nhìn ta rất lâu.
Rồi nói, từng chữ rõ ràng:
“Nếu cô gật đầu, ngày mai lời đồn sẽ biến mất.”
Ta hiểu ý hắn.
Một câu nói của thân vương —
đủ để kinh thành đổi hướng gió.
Ta siết c.h.ặ.t t.a.y.
“Vương gia muốn đổi lại điều gì?”
Hắn không trả lời ngay.
Chỉ nhìn ta, ánh mắt trầm đến mức khiến người ta không trốn được.
“Ta muốn,” hắn nói chậm rãi,
“cô nhớ rằng — lúc cô yếu nhất, có người đã đứng về phía cô.”
Ta cười.
Không phải cười vui.
Mà là cười tỉnh.
“Đa tạ vương gia,” ta nói, “nhưng nếu hôm nay ta mượn tay ngài để đứng vững…”
Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào hắn.
“…thì cả đời này, ta sẽ không đứng thẳng được nữa.”
Trong quán yên lặng đến mức nghe rõ tiếng mưa rơi.
Hắn không giận.
Chỉ khẽ thở dài.
“Ta đ.á.n.h giá thấp cô rồi.”
Hắn đứng dậy, để lại một túi bạc.
“Dùng cái này,” hắn nói, “không phải bố thí.”
“Là tiền trà… trả trước.”
Đêm ấy, ta ngồi một mình rất lâu.
Ngoài kia, có người đang muốn đạp ta xuống.
Cũng có người… chìa tay ra.
Ta chợt hiểu —
từ hôm nay trở đi, con đường của ta sẽ không còn yên ổn.
Nhưng cũng không còn cô độc nữa.