“Không nhắc đến cô ta nữa, hôm nay mẫu đơn trong vườn nở rộ rất đẹp, nàng hãy bồi bổn vương đi thưởng hoa.”
“Thiếp xin tuân mệnh.”
Tiết Uyển Thanh ngoan ngoãn đáp lời, nhưng sâu trong đáy mắt lại thoáng qua một tia ý cười khó lòng phát giác.
Xe tù đi qua con phố dài, bách tính trăm họ đua nhau chỉ trỏ, bàn tán xôn xao.
“Kia chẳng phải là Trắc phi của phủ Hy Thân vương sao?
Sao lại bị bắt giữ thế kia?”
“Nghe nói là tư thông với ngoại địch, chao ôi, thật đúng là biết người biết mặt không biết lòng.”
“Đáng đời, loại nữ nhân này đáng lý phải bỏ vào l.ồ.ng heo dìm nước mới đúng!”
Những lời lăng mạ dơ bẩn lọt vào tai, Đậu Thanh Vu nhắm nghiền mắt lại.
Nàng nhớ tới ba năm trước, cũng chính trên con phố dài này.
Khi đó nàng là tân nương t.ử, kiệu hoa đi qua con phố này, người dân đứng chật hai bên đường xem đông như trẩy hội, ai nấy đều khen Hy Thân vương thật tốt phước mới cưới được một vị trắc phi dung mạo như hoa như ngọc thế này.
Giờ đây ngẫm lại, chẳng qua chỉ là một trò cười sỉ nhục mà thôi.
Xe tù tiến vào thiên lao.
Luồng khí ẩm thấp lạnh lẽo phả vào mặt, nồng nặc mùi m/áu tanh và mùi mục nát.
Tên cai ngục mở toang cửa ngục, thô bạo đẩy nàng vào trong.
“Vào đi, Đậu Trắc phi.
Nơi này đủ để người ở lại thưởng thức một thời gian dài đấy.”
Cánh cửa sắt phía sau đóng sầm lại vang lên một tiếng rầm nặng nề.
Bóng tối nuốt chửng lấy tất cả mọi thứ.
【02】
Thiên lao không có cửa sổ.
Chỉ có một khe hở nhỏ nhoi trên đỉnh đầu, rọi xuống một vệt sáng ban ngày yếu ớt.
Đậu Thanh Vu co rúm người trong góc tối, nghe tiếng la hét t.h.ả.m khốc vọng lại từ phòng giam bên cạnh, toàn thân run rẩy vì lạnh.
Nàng không biết mình đã ở trong này bao lâu.
Có lẽ là một ngày, có lẽ là hai ngày.
Thời gian ở nơi này đã hoàn toàn mất đi ý nghĩa.
Cho đến khi cửa ngục lại một lần nữa bị mở ra.
“Đậu Thanh Vu, áp giải ra ngoài thăng đường tra hỏi!”
Hai tên cai ngục kéo lê nàng ra, ném vào trong một căn phòng t.r.a t.ấ.n đầy hình cụ.
Trong phòng t.r.a t.ấ.n bày la liệt đủ loại dụng cụ kìm kẹp, trên tường và dưới đất bám đầy những vệt m/áu cũ màu nâu thẫm.
Quan chủ thẩm là một nam t.ử trạc bốn mươi tuổi, họ Tiêu, người đời thường gọi lão là Tiêu Diêm Vương.
“Đậu thị, ngươi chịu khai hay không chịu khai?”
Tiêu Diêm Vương vân vê thanh sắt nung đỏ rực trong tay, ánh lửa than chiếu rọi làm khuôn mặt lão trở nên vặn vẹo dữ tợn.
“Thiếp thân vô tội.”
Đậu Thanh Vu quỳ trên mặt đất, giọng nói tuy khàn đặc nhưng vẫn kiên định sắt đá.
“Được, có khí phách lắm.”
Tiêu Diêm Vương cười lạnh, phẩy tay một cái.
“Vậy thì để bổn quan xem thử, cái xương cứng của ngươi chịu đựng được tới bao giờ.”
Hiệp đầu tiên là roi hình.
Những chiếc roi da ngâm nước muối quất thẳng vào người, mỗi một roi xuống là da thịt nát bươm, m/áu chảy đầm đìa.
Đậu Thanh Vu c.ắ.n c.h.ặ.t răng, không rên rỉ lấy một tiếng.
Nàng nhớ tới lời trăn trối của mẫu thân trước lúc lâm chung.
“Thanh Vu, Đậu gia chúng ta tuy đã sa sút, nhưng khí tiết cốt cách thì không thể mất.
Dù ở vào hoàn cảnh nào, con cũng phải sống thật đường đường chính chính.”
Nàng không thể bôi tro trát trấu vào mặt Đậu gia.
Sau ba mươi roi, nàng kiệt sức ngất lịm đi.
Một gáo nước lạnh buốt dội thẳng vào đầu khiến nàng tỉnh lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Khai hay không khai?”
“Không… khai…”
Hiệp thứ hai là kẹp ngón tay.
Mười ngón tay thon thả mịn màng bị ép c.h.ặ.t vào giữa những thanh gỗ thô, tên cai ngục dùng hết sức bình sinh kéo dây thắt lại.
Tiếng xương cốt ma sát kêu lên răng rắc khiến người ta phải nổi da gà.
Mồ hôi lạnh trên trán Đậu Thanh Vu vã ra như tắm, bờ môi bị c.ắ.n đến mức bật m/áu.
Nhưng nàng vẫn lắc đầu.
Tiêu Diêm Vương có chút kinh ngạc.
Lão đã t.r.a t.ấ.n qua biết bao nhiêu phạm nhân, nữ nhân lại càng là hạng người dễ dàng khuất phục nhất.
Vậy mà nữ t.ử trông có vẻ nhu nhược trói gà không c.h.ặ.t trước mắt này lại sở hữu một sức chịu đựng dẻo dai đến nhường này.
“Tiếp tục cho ta.”
Hiệp thứ ba, hiệp thứ tư…
Thời gian từng giọt từng giọt trôi qua.
Đậu Thanh Vu không biết mình đã ngất đi bao nhiêu lần, rồi lại bị dội nước lạnh cho tỉnh lại bao nhiêu bận.
Nàng chỉ cảm thấy thân xác này đã không còn thuộc về mình nữa, từng tấc da thịt, từng đốt xương tủy đều đau đớn thấu xương.
Lúc thần trí mơ màng, nàng dường như nhìn thấy gương mặt của Cơ Lâm Uyên.
Vào đêm đại hôn ba năm trước.
Chàng khăn voan trùm đầu của nàng lên, liếc nhìn một cái rồi liền lạnh lùng quay lưng bỏ đi.
“Bổn vương cưới ngươi chẳng qua chỉ là kế sách tạm thời để đối phó triều đình mà thôi.
Tốt nhất ngươi nên an phận thủ thường, chớ có sinh ra những tâm tư không an phận.”
Khi ấy nàng đã biết, cuộc đời này của mình định sẵn là cô độc quạnh quẽ.
Thế nhưng nàng không cam tâm.
Dựa vào cái gì chứ?
Dựa vào cái gì mà nàng phải để người ta chà đạp, sỉ nhục như cỏ r/ác?
Dựa vào cái gì mà Tiết Uyển Thanh lại có thể nhận được toàn bộ sự dịu dàng, che chở của chàng?
Chỉ vì nàng xuất thân thấp kém sao?
Chỉ vì nàng không biết nũng nịu, làm nũng lấy lòng sao?
Trước khi thần trí một lần nữa chìm vào bóng tối vô tận, Đậu Thanh Vu thầm thề độc trong lòng.
Nếu như nàng có thể sống sót bước ra khỏi nơi này…
Nàng nhất định phải khiến cho những kẻ phụ bạc nàng, hãm hại nàng phải trả một cái giá thật đắt.
【03】
Phủ Hy Thân vương, vườn mẫu đơn.
Muôn hồng nghìn tía đua nhau khoe sắc, hương thơm ngào ngạt xộc vào mũi.
Cơ Lâm Uyên ngồi thảnh thơi trong lương đình, Tiết Uyển Thanh đứng một bên chuyên chú nấu trà.
Động tác của nàng vô cùng thanh nhã, ngón tay b/úp măng nâng chiếc ấm t.ử sa lên, dòng nước sôi sùng sục rót vào chén sứ, hương trà lập tức lan tỏa bốn phương.
“Vương gia, xin mời dùng trà.”
Tiết Uyển Thanh dâng chén trà đến trước mặt chàng, ánh mắt lưu chuyển như sóng nước, dịu dàng khôn xiết.
Cơ Lâm Uyên đón lấy, nhấp một ngụm nhỏ.
“Trà ngon.”
“Vương gia thích là tốt rồi.”
Tiết Uyển Thanh mỉm cười e ấp, ánh mắt hướng về phía những đóa mẫu đơn trong vườn.
“Năm nay mẫu đơn nở thật đẹp, xem ra là một năm mưa thuận gió hòa, điềm lành tới.”
Cơ Lâm Uyên “ừ” một tiếng qua loa, tâm trí chàng rõ ràng không đặt ở nơi này.
Chàng chợt nhớ tới nữ t.ử đang bị giam cầm trong thiên lao kia.
Đã là ngày thứ ba rồi.
Phía Tiêu Diêm Vương vẫn chưa thấy truyền tin tức gì về, xem ra cái miệng của cô ta thật sự rất cứng.
“Vương gia đang suy nghĩ điều gì vậy?”