Khuôn mặt cậu ta sụp đổ trong nháy mắt.
Hít sâu một hơi, cậu ta còn đang cố gắng giãy dụa lần cuối, "Bạn học Trần Tâm Đồng, lần này cậu làm nhiệm vụ nằm vùng vất vả như vậy, nhất định không có thời gian làm đề thi thử năm trước. Tôi nói cho cậu biết, giải đấu có thể không giống với kỳ thi bình thường...".
Tôi nhìn cậu ta, chậm rãi lộ ra một nụ cười.
Ngày giải đấu thông báo kết quả, sân chơi của trường chúng tôi đầy người, toàn bộ sân chơi vang vọng câu "Tôi là rác rưởi".
Tôi không được chứng kiến cụ thể.
Chỉ nghe nói lúc ấy vừa vặn có một giáo viên cùng con gái đi ngang qua.
Thấy tình cảnh này, cô bé sợ đến mức oa oa khóc tại chỗ, vừa khóc vừa nói, "Anh ơi đừng hét nữa, em sợ."
Ừm... Chỉ có thể nói, Hồ Dương đúng là người tuân thủ luật cá cược.
Về sau, chuyện Hồ Dương, cùng tôi "ngụy trang học tra tiếp cận băng đảng thế lực đen" cũng gọi là một nửa truyền kỳ của thành phố nhất trung.
Đúng vậy, Hồ Dương cũng được tính một nửa.
Bởi vì cậu ta là người của thành phố nhị trung.
Gần nửa tháng trôi qua, Hà Tĩnh cũng trở lại trường học, vẫn học cùng lớp với tôi.
Cô ấy biết tôi thuê sống một mình gần trường học, sợ tôi không an toàn, muốn tôi chuyển đến nhà cô ấy để cùng sống, nhưng tôi từ chối.
Cô ấy còn muốn cố gắng thuyết phục tôi, tôi thản nhiên mở miệng, "Nhà Cố Thương cách bên này quá xa, người nhà cậu ấy cảm thấy cậu ấy đi học không tiện, để cho cậu ấy thuê một phòng gần trường học."
"Mình và cậu ấy bây giờ là hàng xóm."
Không khí im lặng trong một giây.
"À à à!" Biểu tình của Hà Tĩnh như đã ngộ ra
Tôi liếc nhìn cô ấy nhẹ mỉm cười.
Thật ra, tôi chỉ không muốn ăn nhờ ở đậu mà thôi.
Sau khi cha dượng vào tù, mẹ tôi đã gọi cho tôi rất nhiều lần, nhưng tôi đã không nghe máy, bà ấy cho tôi chi phí sinh hoạt, tôi cũng không nhận.
Cha đã để lại cho tôi một khoản tiền trước khi ông qua đời, hỗ trợ cho đến khi tôi tốt nghiệp đại học, nên cũng đủ.
Học kỳ cuối năm lớp 12, tôi cống hiến hết mình cho việc học.
Trước đây tôi có một số khuyết điểm, toán học và vật lý luôn gần với điểm tuyệt đối, tiếng Anh và sinh học được coi là điểm yếu của tôi.
Bây giờ trước khi đi ngủ, ngoại trừ các vấn đề tồn tại trong ngày, tôi đang điên cuồng đọc các từ tiếng Anh và nghe tiếng Anh, cũng như tập trung vào các điểm kiến thức sinh học.
Bên cạnh đó, tôi buộc bản thân mình phải đọc thuộc lòng một tin tức quốc tế mỗi ngày để mở rộng kiến thức cơ bản về tiếng Anh và thói quen đọc sách của mình.
Tôi lấp đầy tất cả thời gian rảnh rỗi của mình.
Cố gắng bỏ qua một thứ---
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Kiếp trước, Cố Thương học lớp 12 còn chưa học xong đã ra nước ngoài.
Bởi vì ở gần, tôi thường cầm bài đi đến phòng bên cạnh hỏi đề tiếng Anh của Cố Thương.
Cậu ấy phát âm rất chuẩn, lúc đọc từ tiếng Anh, giọng điệu so với bình thường thấp hơn một chút, mang theo thanh tuyến vốn trong trẻo lạnh lùng của mình, không hiểu sao làm cho lòng người ta ngứa ngáy.
Mỗi ngày bị Cố Thương hấp dẫn như vậy, tiếng Anh của tôi quả thật tiến bộ nhanh ch.óng, mỗi lần thi mẫu cơ bản gần đạt điểm tuyệt đối.
Những ngày còn lại, tôi đều coi mỗi một lần gặp mặt Cố Thương là lần cuối cùng.
Nhưng mà thời gian từng ngày trôi qua, đông đi xuân lại, Cố Thương vẫn luôn ở bên cạnh tôi.
Thậm chí, tôi thi đỗ vào Thanh Hoa với tổng điểm 739, cố gắng đứng thứ hai trong tỉnh.
Tôi đột nhiên hiểu được một điều ...
Cuộc sống của cậu ấy, vì lợi ích của tôi, đã không đi ra nước ngoài.
Vào tháng 9, tôi và Cố Thương cùng nhau đi trong khuôn viên trường ở Thanh Hoa.
Hà Tĩnh gửi cho tôi một tin nhắn wechat, hỏi chúng tôi đi đâu ăn cơm.
Cậu ấy và bạn trai cũng đã đến Bắc Kinh. Hoàng hôn chưa lặn, từng mảng lớn những đám mây màu cam thiêu đốt ở đường chân trời, tôi hơi ngửa đầu, nhìn gương mặt nghiêng nghiêng Cố Thương bị ánh sáng chiếu rọi.
Ma xui quỷ khiến, "Sao lúc ấy cậu lại từ chối lời tỏ tình của tôi?"
Cậu ấy sửng sốt, dường như không nghĩ rằng tôi sẽ hỏi cậu ấy câu hỏi này.
Một lúc sau, thấp giọng nói, "Tôi cũng không có từ chối...."
"Khi đó người nhà bảo tôi học xong học kỳ đầu lớp 12, sẽ xuất ngoại." Cổ họng cậu ấy cuồn cuộn, "Một người ngay cả tương lai của mình cũng không nhìn rõ, làm sao có thể hứa hẹn tương lai cho người khác."
"Vậy bây giờ thì sao?"
"Bây giờ.” Cố Thương khẽ nở nụ cười, đáy mắt nở rộ một mảng lớn hoàng hôn:
"Bạn học Trần ở đâu, nơi đó chính là tương lai của anh."
~Hoàn chính văn
GIỚI THIỆU TRUYỆN
Cậu nhóc tầng trên thất tình, tôi đã phải nghe bài nhạc "Tuyết Chân Thật - Tiết Chi Khiêm" suốt 12 tiếng đồng hồ, quả thật chịu không nổi nữa, trực tiếp lên lầu bước đến bên cạnh cậu ấy.
"Đừng sợ, thất tình thôi mà, lần sau sẽ tốt lên thôi, cậu thấy chị thế nào?"
Tay cậu ấy cầm một chiếc loa bluetooth hỏng từ trong chăn đưa ra ngoài: "Chị à, thật ngại quá, nó hỏng rồi."
Còn ngại nữa chứ, nhìn gương mặt xấu hổ kìa.
Tôi vừa định lùi bước, bỗng dưng cậu ấy lại nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi: “Chị à, em còn trẻ thế này, sức khoẻ tráng kiện, còn có tám múi bụng nữa, chị cảm thấy em thế nào?”
Mỡ dâng miệng mèo, không phải chứ, có chút không hợp lý á?
Tên truyện: Nhóc À, Chị Đây Siêu Ngọt