Trả Thù Ngọt Ngào

Chương 6



Một số người hỏi: "Nếu cô ấy thực sự thi được 150?"



Lâu chủ không thèm để ý chút nào, thậm chí còn đưa ra tên mình: "Vậy Hồ Dương tôi liền tới sân thể d.ụ.c nhất trung thành phố mấy người vừa trồng chuối vừa chạy vừa hô to tôi là rác rưởi."



......



Lớp giáo d.ụ.c thể chất.



Vừa chạy được 800m, tôi vịn lan can thở hổn hển.



"Ôi, hiện tại cứ như vậy, vậy sau này đến lúc đi nhị trung trồng chuối chạy tám trăm mét phải làm sao bây giờ."



Tôi lạnh lùng nhìn chằm chằm Chu Ngữ Lam, mà nó cười càng vui vẻ, "Đừng tưởng là thông đồng với Triển Hồng mày liền có thể xoay người. Triển Hồng nói với tao, hắn có thể giúp tao lấy được đáp án của giải đấu, nhưng tuyệt đối sẽ không cho mày."



Lần này phòng thi giải đấu được bố trí ở trường này, tôi không bất ngờ Triển Hồng có thể trộm đề thi.



Nhưng dù sao cũng là giải đấu bốn trường, chỉ số độ khó và nguy hiểm khẳng định cao hơn so với kỳ thi bình thường.



Có thể làm cho Triển Hồng mạo hiểm như vậy, trên tay Chu Ngữ Lam rốt cuộc nắm nhược điểm gì của hắn đây?



"Lại nói tiếp, thật đúng là cảm tạ Cố Thương giúp mày báo danh, nếu không tao làm sao có thể nhìn thấy trận kịch hay này."



Chu Ngữ Lam nói xong câu đó liền rời đi.



"Xin lỗi."



Tôi quay người lại.



Cố Thương đưa tới một chai nước, khớp ngón tay cầm bình nước hơi nhô lên, "Xin lỗi, Trần Tâm Đồng."



Tôi nhìn cậu ta, trong lòng nghi hoặc, "Vì sao cậu lại hy vọng tôi tham gia giải đấu lần này như vậy?"



Thậm chí lúc ấy không thèm để ý nguyện vọng của tôi mà giúp tôi báo danh.



Mi mắt Cố Thương rũ xuống, trầm mặc thật lâu: "Tôi không biết cậu cố ý thi kém, bỏ dở việc học vì lí do gì, nhưng tôi biết, cậu thích toán học, giống như tôi, yêu thích những định lý, số liệu, ký hiệu kia. Cho nên tôi nghĩ, nếu như giúp cậu đăng ký thi, có thể giúp cậu tìm lại được nhiệt huyết học hành."



Hóa ra đó là lý do tại sao.



"Nhưng tôi đã bỏ qua một chuyện——"



"Có thể làm cho cậu không tiếc làm như vậy, lý do này nhất định rất nguy hiểm, nguy hiểm đến mức cậu hiện tại không cách nào tuyên bố, nhưng lại không thể không làm."



Cậu ấy cúi đầu nhìn tôi, rất nghiêm túc, cũng rất mềm mại, "Nếu cần tôi hỗ trợ, tôi sẽ dốc hết khả năng, liều lĩnh đến giúp cậu."



Trái tim tôi hơi rung động.



"Nếu cậu không muốn thi đấu, tôi sẽ cùng chạy với cậu."



“Không cần." Tôi ngắt lời cậu ta, "Người của nhị trung khiêu khích đến tận cửa, tôi thân là học sinh trường trung học số 1 thành phố, làm sao có thể lùi bước."



"Có thể ---"



Tôi nhìn phương xa, gằn từng chữ, "Rất nguy hiểm, vậy tốt hơn hết tôi nên đem nguy hiểm giải quyết sớm."



Chỉ còn một tháng nữa là đến giải đấu, còn có một kỳ thi giữa kỳ.



Trong vòng một tháng này, tôi muốn hoàn toàn được Triển Hồng tín nhiệm, tiến vào nội bộ, thu thập chứng cứ hắn và Chu Ngữ Lam hợp mưu.



Chỉ dựa vào một mình tôi, có lẽ rất khó.



Nếu cộng thêm Cố Thương thì sao?



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi hơi ngửa đầu, "Cố Thương, tôi ---."



Chuông lớp vang lên làm gián đoạn tôi.



Tôi nhìn vào mắt cậu ta, "Sau giờ học trở lại sân thể d.ụ.c, tôi muốn nói với cậu một bí mật."



Trùng sinh, Chu Ngữ Lam, hiện tại còn chưa tìm được đồng lõa, vết sẹo trong lòng bàn tay trái kia, còn có Triển Hồng...



Những bí mật không thể nói, tôi sẽ cho cậu biết.



Nếu cậu tin tưởng tôi vậy, tôi sẽ cố gắng thử tin cậu.



Buổi chiều lại có bài kiểm tra toán học, tôi vẫn viết câu trả lời lên giấy nháp, sau đó nộp giấy trắng.



Sau khi tan học, tình cờ đến lượt tôi làm vệ sinh.



Sau khi dọn dẹp mọi thứ, tôi đi tới sân thể d.ụ.c lại không thấy Cố Thương.



Tôi đợi nửa tiếng, nghe thấy xa xa có người hô, "Cố Thương vì Chu Ngữ Lam mà đ.á.n.h nhau trên sân bóng rổ! Còn bị thương!"



Tôi sửng sốt, chân nhanh hơn não, chạy về phía sân bóng rổ.



Trong sân bóng rổ sôi trào, mấy người kia bị vây thành một vòng tròn.



Sắc mặt Cố Thương tái nhợt, lạnh lùng nhìn chằm chằm nam sinh xụi lơ trên mặt đất.



Trên mặt đất còn có một con d.a.o nhỏ dính m.á.u.



Chu Ngữ Lam ở ngay bên cạnh Cố Thương, lo lắng nhìn bàn tay cậu ta buông xuống bên cạnh.



Tôi nhìn xuống theo ánh mắt nó, đầu ong ong.



Lòng bàn tay trái của Cố Thương bị rạch một vết cắt, đ.â.m vào m.á.u.



Từ chiều dài đến hình dạng ...



Giống hệt vết sẹo trên lòng bàn tay trái với vết sẹo kiếp trước đè tôi xuống nước!

Đại não trống rỗng, một cỗ cảm giác lạnh lẽo từ đỉnh đầu rót khắp toàn thân.



Làm thế nào có thể.



Làm sao có thể là Cố Thương!



Trong nháy mắt đầu tôi xuất hiện những chuyện xảy ra mấy ngày nay, còn có ánh mắt cậu ta nhìn tôi, nói với tôi.



Trái tim dường như đau đớn.



Lúc này, Cố Thương nhìn thấy tôi, dường như muốn đi tới.



Tôi theo bản năng lùi về phía sau hai bước, ánh mắt nhìn cậu ta tràn ngập phòng bị cùng hận ý.



Cố Thương giật mình, đáy mắt có một khoảnh khắc mê mang.



"Mới nãy tôi chứng kiến hết, tên kia nhắm vào Chu Ngữ Lam, hắn một đường đi theo sau lưng cậu ấy, còn đột nhiên móc ra một con d.a.o, may mắn có Cố Thương đi tới, giúp cậu ấy tránh được nhát d.a.o kia."



"Trời ạ, chắn d.a.o? Nói Cố Thương không có ý gì với cậu ấy tôi mới không tin!" 



"Đừng cái gì cũng liên quan đến tình yêu được không, Cố Thương không thể đơn thuần giúp đỡ được sao?"



Tôi nghe các bạn cùng lớp xung quanh nói chuyện, trong lòng chỉ cảm thấy châm chọc.