Trai Thẳng Tốt Thí Bị Vai Chính Thụ Coi Trọng Rồi

Chương 13



Trong tiết học cuối cùng của Mạnh Sàn vào buổi chiều, tin nhắn từ Ngu Tri Di gần như chưa từng ngừng.

【Ngu: Anh ơi, khi nào thì anh tan học vậy ạ ●)o(● 】

【Ngu: Bé đói quá, anh nấu cơm cho bé măm đi, ở nhà chán quá à.】

【Ngu: Anh hai, tay đau quá, chừng nào anh mới tới bôi thuốc cho em :D】

Buổi chiều Ngu Tri Di không có tiết, sau khi học xong tiết sáng liền về chung cư của mình, rồi cả buổi trưa chỉ chuyên tâm dùng tin nhắn tập kích Mạnh Sàn.

Tin nhắn thôi chưa đủ để biểu đạt tâm tình của Ngu Tri Di, cậu còn gửi kèm một đống sticker mèo con, nhìn những biểu cảm mèo con ấm ức tỏ vẻ đáng thương đó, Mạnh Sàn không nhịn được cảm thấy buồn cười.

【M: Lát nữa còn có việc, sẽ muộn chút.】

【Ngu: Mèo con thút thít.JPG.】

Cách một màn hình Mạnh Sàn cũng cảm nhận cậu không vui.

Hắn không kìm được bật cười, tắt điện thoại.

Kết thúc tiết học, Mạnh Sàn không về ký túc xá mà ghé qua công ty nhà mình một chuyến. Trong đoạn thời gian này chỉ cần lúc không có tiết, hắn đều đến công ty để làm quen với các dự án, xem như một dạng thực tập.

Công ty của nguyên chủ là doanh nghiệp gia tộc, tên là Tập đoàn Bách Thịnh, có địa vị nhất định trên thị trường, chủ yếu hoạt động trong lĩnh vực bất động sản. Chuyên ngành trước đây Mạnh Sàn chọn cũng là theo yêu cầu của cha mẹ nguyên chủ.

Có lẽ vì đã chiếm mất thân thể nguyên chủ nên Mạnh Sàn lòng mang áy náy, liền chọn học tài chính. Khi Mạnh Sàn tới công ty, người phụ trách hạng mục, giám đốc Lý vẻ mặt đầy khó xử, nhìn Mạnh Sàn muốn nói lại thôi.

"Sao vậy?" Mạnh Sàn đặt bản đánh giá dự án xuống, "Có vấn đề gì sao?"

Giám đốc Lý là một người đàn ông trung niên vừa mới ngoài bốn mươi, nghe vậy, do dự ngập ngừng mở miệng, "Là thế này, tổng giám đốc Mạnh, về hạng mục hợp tác xây dựng khách sạn hạng sang với công ty Thường Tinh, xảy ra chút vấn đề."

Công ty Thường Tinh là công ty của nhà Lộ Lê, vẫn luôn hợp tác với Tập đoàn Bách Thịnh. Dự án khách sạn hạng sang lần này cũng là một hạng mục do Bách Thịnh cùng đầu tư, nhưng bên phụ trách lại là công ty Thường Tinh.

"Vấn đề gì?"

Giám đốc Lý: "Miếng đất kia hình như đang vướng phải mấy vụ tranh chấp nợ nần, còn liên quan đến kiện tụng, thậm chí đã có người chết. Miếng đất này tính rủi ro rất cao. Việc này trước đó luôn bị bên Thường Tinh ém xuống, nhưng giờ thì..."

Sự do dự của giám đốc Lý cũng là có lí do. Mạnh Sàn vốn là thái tử của tập đoàn, vẫn luôn có quan hệ rất tốt với tiểu thiếu gia bên Thường Tinh, còn thường xuyên nói đỡ với cha của mình đầu tư nâng đỡ cho Thường Tinh. Cha hắn lại cực kỳ chiều con, có thể nói sự lớn mạnh hiện giờ của Thường Tinh hơn phân nửa đều là công lao của Mạnh Sàn.

Cả công ty đều biết Thái tử với Thường Tinh bên kia có quan hệ rất tốt, giám đốc Lý lo lắng Mạnh Sàn quá nặng tình riêng, đối với chuyện này sẽ làm như không thấy, cả ngày đều ở đây thấp thỏm bất an.

Mạnh Sàn tựa vào bàn làm việc, đôi chân dài tùy ý bắt chéo, rũ mắt, lãnh đạm nói, "Đi tra xem chuyện này là thật hay giả. Nếu là thật, xem xét cắt đứt hợp tác."

Giám đốc Lý lập tức mừng rỡ, thầm nghĩ may mắn là Thái tử còn có lý trí. Dù sao hạng mục này vốn lợi nhuận đã rất thấp, chỉ vì quan hệ hợp tác lâu dài, thêm vào đó là quan hệ giữa Mạnh Sàn với thiếu gia Thường Tinh nên giám đốc Lý mới không tiện xen vào mối giao tình giữa hai người, đành phải gật đầu cho đầu tư.

Hiện giờ xem ra, tổng giám đốc Mạnh dường như đã khác hẳn trước kia. Giám đốc Lý làm ở công ty cũng nhiều năm, đã từng tận mắt chứng kiến Mạnh Sàn từng sùng bái Lộ Lê đến mức nào, thường xuyên dựa vào quan hệ của mình để kiếm lợi cho công ty nhà Lộ Lê. Giám đốc Lý trên thương trường đã tu luyện thành tinh, nhìn qua là biết ngay Lộ Lê chỉ đang lợi dụng Mạnh Sàn.

Khổ nỗi Mạnh Sàn trước kia hoàn toàn không hay biết. Giám đốc Lý chỉ là một người làm công, nào dám chen vào chuyện của Thái tử.

Giám đốc Lý thoáng nhìn qua Mạnh Sàn, hắn mặc một bộ áo khoác dài màu xanh đậm gọn gàng, một tay cầm tập bản thảo dự án, khuôn mặt lạnh lùng cứng rắn, mang theo cảm giác áp bức mạnh mẽ, thậm chí đã có vài phần khí chất của người cầm quyền.

Không thể không nói, giám đốc Lý càng ngày càng đánh giá cao Mạnh Sàn hiện tại.

Xử lý xong việc của công ty, Mạnh Sàn nhìn thời gian, đã gần 6 giờ. Điện thoại bị tin nhắn của Ngu Tri Di oanh tạc không ngừng.

Có lẽ vì tay bị thương, Ngu Tri Di đặc biệt quấn lấy Mạnh Sàn, còn thường lấy cớ này để vòi Mạnh Sàn chăm sóc mình.

Mạnh Sàn còn có thể nói gì. Dù sao Ngu Tri Di bị thương quả thật cũng có phần do mình mà ra, chăm sóc một chút, cũng không có gì đáng trách.

Hắn lái xe rời công ty, lúc đi ngang qua siêu thị, đoán chắc hẳn Ngu Tri Di vẫn chưa ăn cơm, liền tiện đường ghé vào mua vài món. Khi đi qua khu đồ ăn vặt, nhìn thấy quầy kẹo đủ loại, nhớ tới lần trước Ngu Tri Di rất thích ăn bánh kem, suy ra cậu có lẽ là thích đồ ngọt, bèn tiện tay lấy thêm một túi kẹo sữa thỏ trắng bự và kẹo bông gòn vị trái cây.

Chờ đến lúc tính tiền, hắn mới nhận ra mình đang làm gì.

Sao tự dưng hắn lại bắt đầu để ý đến sở thích của Ngu Tri Di chứ?

Mạnh Sàn giữ vẻ mặt thản nhiên nghĩ.

Nhưng cũng không suy nghĩ được lâu, vì ông thần* kia lại nhắn tin thúc giục. Mạnh Sàn chậc một tiếng, tăng tốc độ.

(*Gốc là tiểu tổ tông)

Nhà của Ngu Tri Di dùng khóa mật mã, mật khẩu là 0506. Mạnh Sàn từng hỏi cậu vì sao lại chọn con số này, Ngu Tri Di chỉ cười cười không nói lời nào.

Mạnh Sàn vốn không có tính tò mò, thấy vậy cũng không hỏi nữa.

Hắn vừa mở cửa, một bóng người vèo một cái lao tới ôm chầm lấy hắn. Mạnh Sàn bị cậu nhào vào ngực mà lùi hẳn một bước.

"Anh ơi, anh tới muộn quá." Giọng nói tủi thân nhão nhoẹt của Ngu Tri Di vang lên bên tai.

Mạnh Sàn dùng tay không xách đồ vỗ vỗ lưng cậu, "Buông ra, đừng bám."

Chóp mũi cao thẳng của Ngu Tri Di lại cọ tới cọ lui vào cổ hắn, mái tóc mềm mại lướt qua cần cổ Mạnh Sàn, cứ như một con vật nhỏ.

"Anh ơi, bé nhớ anh lắm."

Mạnh Sàn thấy nói thế nào cũng vô dụng, dứt khoát đưa tay kéo cậu ra sau. Ngu Tri Di không tình nguyện bị kéo ra, môi mím lại, ánh mắt u oán dòm hắn.

Mạnh Sàn giả mù, coi như không thấy cậu lại làm nũng, "Nhớ nhung cái gì, mới tách nhau bao lâu."

"Nhưng mà em thật sự rất nhớ anh." Ngu Tri Di lập tức theo sát phía sau, lải nhải, "Anh hai lẽ nào không nhớ em sao?"

"Không."

Mạnh Sàn lấy đồ vừa mua ra.

Ngu Tri Di tựa đầu vào lưng hắn, giọng không vui, "Anh làm bạn trai em sao mà chẳng có chút tự giác nào thế, lúc này không phải anh nên nói là rất nhớ em sao?"

Mạnh Sàn phớt lờ cục thịt phía sau lưng, giọng vẫn hờ hững vô tình, "Vì tôi không phải bạn trai cậu."

"Gạt người." Ngu Tri Di dùng tay không bị thương vẽ xoắn ốc trên lưng hắn, "Anh không thích em sao?"

"Không thích kiểu như cậu." Mạnh Sàn cố ý trêu cậu, dù bản thân hắn cũng không biết mình thích là kiểu gì.

Sắc mặt Ngu Tri Di tối sầm lại, trầm giọng chất vấn hắn, "Thế anh thích kiểu nào?"

"Kiểu không để ý tới tôi." Hắn đáp rất dứt khoát.

Ngu Tri Di: "..."

Cậu mới ý thức được Mạnh Sàn đang trêu mình, tức tới phồng má, bèn ngoạm một cái vào bả vai Mạnh Sàn cho hả giận.

Mạnh Sàn hơi nhíu mi, quay người lại, bóp chặt cằm Ngu Tri Di, giọng lười nhác nhưng lạnh lùng, "Ngu Tri Di, cậu càng ngày càng to gan đó."

Gần đây thường xuyên động tay động chân với hắn, Mạnh Sàn cảm thấy Ngu Tri Di có lẽ là minh hoạ cho câu được một tấc lại muốn tiến một thước, cho chút ngon ngọt là muốn lên trời luôn.

Ngu Tri Di rất đương nhiên nói, "Ai bảo anh gạt em."

Mạnh Sàn xuỳ một tiếng, mặc kệ tư duy tự cho mình đúng của cậu, "Được rồi, tôi đi nấu cơm."

Hắn lấy kẹo ra, "Tự ăn đi, đừng tới phiền tôi."

Ánh mắt Ngu Tri Di sáng ngời, giống như em bé, "Anh hai mua cho em ạ?"

"Ừ."

"Cảm ơn anh hai." Giận dỗi của Ngu Tri Di đến nhanh mà qua cũng nhanh, "Anh hai quả nhiên cưng em nhất."

Đúng là dễ dỗ.

Mạnh Sàn khóe môi khẽ cong, rồi chuyên tâm đi nấu cơm.

Bây giờ đã khá muộn, Mạnh Sàn không làm nhiều món, chỉ làm một món xương sườn muối tiêu, canh thịt bò cà chua, khoai tây sợi xào giấm, và tôm chanh, tất cả đều không cay.

Từ nhỏ hắn đã tự mình học nấu cơm, từ khi bà ngoại mất, hắn bèn một mình tự chăm sóc bản thân, nấu cơm việc này với hắn mà nói căn bản là chuyện nhỏ.

Lúc hắn nấu cơm, Ngu Tri Di đứng bên cạnh nhìn chăm chú.

Mạnh Sàn cởi áo khoác, bên trong chỉ mặc một chiếc áo len mỏng màu đen, ôm sát lấy cơ ngực săn chắc, tay áo hơi xắn lên, bắp tay cơ bắp rõ ràng, ngón tay thon dài thoăn thoắt khéo léo thái thức ăn, động tác thuần thục không chút do dự.

Ngu Tri Di ngậm kẹo sữa thỏ trắng bự trong miệng, đôi mắt hơi thất thần. Trong thoáng chốc, cậu thật hy vọng thời gian có thể ngừng tại giây phút này, đừng tiếp tục trôi theo tháng năm sông dài đằng đẵng mà đau khổ đó.

Ngu Tri Di thuận tay trái, nên dù tay phải bị thương cũng không ảnh hưởng gì đến việc ăn cơm. Cậu vốn ăn rất ít, nhưng riêng đối với cơm Mạnh Sàn nấu thì chăm ăn hẳn. Dù đã ăn đến no căng vẫn muốn ăn tiếp. Sức ăn đó làm Mạnh Sàn suýt thì tưởng cậu bị bỏ đói tám trăm năm.

Đến tối, Mạnh Sàn định đi chạy bộ, Ngu Tri Di lại quấn lấy hắn không cho đi, tiếp tục viện cớ đang đau tay, còn bỏ thêm một câu, "Anh hai mà không ngủ với em, em sẽ không ngủ được."

Khi cậu dùng gương mặt xinh đẹp thanh tú xin hắn đừng đi, làm Mạnh Sàn tuy rằng biết rõ cậu đang cố ý kiếm cớ, nhưng lời từ chối vẫn cứ nghẹn trong cổ họng.

Không còn cách nào khác, Ngu Tri Di thật sự quá đẹp. Khuôn mặt mang nét diễm lệ, mái tóc mềm mại hơi dài ngoan ngoãn dán bên cổ, mắt hai mí rất sâu, hẹp dài mà thanh thoát. Đôi mắt kia lúc nào cũng ươn ướt, khiến người ta có ảo giác vừa đa tình vừa buồn tủi. Đuôi mắt trời sinh hơi ửng đỏ, như một cánh hoa đào vẽ nơi khóe mắt, lông mi đen nhánh dày như lông quạ.

Da trắng như tuyết đầu mùa, môi đỏ tóc đen, đẹp đến kinh tâm động phách.

Hắn không dưới một lần mà từng nghĩ, tại sao thằng nhóc này có thể lớn lên thành dáng vẻ như vậy? Một cậu con trai, lại cố tình sở hữu gương mặt khiến hắn hoàn toàn không thể nào cự tuyệt.

Mạnh Sàn cũng không thấy điều này có gì đáng xấu hổ. Con người vốn đều là động vật sống bằng thị giác, luôn có xu hướng bao dung và thưởng thức những gì đẹp đẽ.

Dù sao hai người cũng không phải chưa từng ngủ chung, Mạnh Sàn cũng không định về ký túc xá ngủ, Lộ Lê cả ngày mang vẻ mặt khiêu khích đá đểu khiến hắn nhìn phát ngán, Vệ Lam đã dọn ra ngoài ở riêng, Bạch Tử Ngôn thì thường xuyên không về trường ngủ. Nhiều khi trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ, thật sự rất dị ứng.

Trước khi tìm được chỗ ở phù hợp, Mạnh Sàn đúng là không muốn về ký túc xá. Còn không bằng ngủ cùng Ngu Tri Di, ngoài việc đối phương có hơi dính người ra thì không có tật xấu nào khác.

Vì thế, Mạnh Sàn không từ chối.

Canh ba, đêm khuya tĩnh lặng.

Ngu Tri Di như thường lệ lại gặp ác mộng.

Trong mơ, cậu rất mong chờ sinh nhật của mình. Đã rất lâu rồi cậu không ăn sinh nhật. Ngày cậu chào đời, mẹ khó sinh mà mất, cha nói cậu sinh ra là một sai lầm, là một tai hoạ, cậu chưa từng có một buổi sinh nhật đúng nghĩa.

Thế nên cậu không tổ chức sinh nhật.

Nhưng ngày đó, chị gái cậu nhất định muốn tổ chức sinh nhật cho cậu. Khi ấy Ngu Tri Di mới tám tuổi, tâm tính trẻ con khiến cậu vẫn ngây thơ mong chờ ngày sinh nhật.

Chị Ngu Tri Di lớn hơn cậu mười ba tuổi, tên là Ngu Tri Mị, là đỉnh lưu mới của giới giải trí.

Rồi sau đó.

Cậu mơ thấy Ngu Tri Mị vừa kết thúc sự kiện thảm đỏ, còn chưa kịp thay lễ phục, đã vội vội vàng vàng lái xe đi mua bánh kem cho cậu.

Kết quả là vì lái xe trong lúc mệt mỏi, chị cậu gặp tai nạn giao thông.

Cảnh tượng trong mơ của Ngu Tri Di bắt đầu vặn vẹo, cậu thấy thi thể máu thịt lẫn lộn của Ngu Tri Mị nằm trên mặt đất. Thi thể ấy như đang cử động, cô chậm rãi đứng dậy, từng bước một đi về phía Ngu Tri Di.

"Tri Di, sao em còn sống?" Giọng nói nữ mơ hồ méo mó, sắc bén như lưỡi dao đâm thẳng vào tai cậu.

"Tri Di à, chị là vì em mà chết đó. Nếu không phải vì tổ chức sinh nhật cho em, chị sao có thể chết?" Khuôn mặt máu thịt be bét của Ngu Tri Mị càng lúc càng gần Ngu Tri Di, vệt máu phía sau trải dài như thảm đỏ mà cô từng bước đi qua.

"Tri Di à, chị mới hai mươi mốt tuổi, chị không muốn chết. Nếu không phải tại em, sao chị lại phải liều mạng kiếm tiền, sao chị lại lái xe trong mệt mỏi mà gặp tai nạn..."

Giọng nói của Ngu Tri Mị hệt như ác quỷ.

Ngu Tri Di muốn chạy trốn, nhưng cơ thể lại cứng đờ không động đậy.

"Tri Di, mẹ cũng vì em mà chết, chị cũng vì em mà chết. Sao em vẫn còn sống?"

Giọng nữ đột nhiên điên cuồng, "Sao mày dám một mình sống tiếp! Sao mày chưa chết đi!"

Nước mắt Ngu Tri Di trào ra từ khóe mắt, trán ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Cơn ác mộng vẫn chưa kết thúc.

Khuôn mặt của cha hiện lên trước mắt, ngũ quan dữ tợn gào thét vào mặt Ngu Tri Di, giọng đầy cay nghiệt, "Đều tại mày, đồ tai họa! Mày hại chết mẹ mày, bây giờ lại hại chết chị mày, mày chính là thằng tai hoạ!!!"

Không, con không phải.

Con không phải tai hoạ.

Ngu Tri Di muốn biện giải, nhưng toàn thân cứng đờ đến mức không thể nhúc nhích, động tác như thể bị dừng hình, cậu không cách nào cử động. Chỉ có thể trơ mắt nhìn bàn tay của cha, từng cú đấm giáng xuống thân thể.

Ngu Tri Di đau đớn, nước mắt càng lúc càng tuôn rơi.

Cha ném cậu vào căn phòng tối đen như mực. Ngu Tri Di trong cơn mơ hồ như lại nghe thấy giọng cha vang vọng, nguyền rủa cậu mau mau chết đi.

"Tri Di, sao em còn vui vẻ mà sống?" Giọng của Ngu Tri Mị vang lên, rỗng tuếch, khuôn mặt đẫm máu hiện ra ngay trước mắt cậu, ngữ điệu nhẹ nhàng đầy cám dỗ.

"Tri Di, em không thể có được tình yêu. Em nên chết đi, em không thể tồn tại."

"Em là tai hoạ, nên chết sớm đi thôi."

Ngu Tri Di chậm rãi ngồi dậy từ trên giường. Đôi mắt cậu vô hồn dại ra, một mảng trống rỗng, nước mắt tràn ngập hốc mắt không ngừng tuôn rơi, lăn dài trên gương mặt trắng bệch, để lại vệt nước lạnh lẽo, thấm ướt một mảng chăn.

Cậu từ từ bước xuống giường, không làm ồn đến Mạnh Sàn.

Động tác của Ngu Tri Di vô cùng chậm chạp, cậu mở cửa phòng, đi ngang qua phòng khách. Từ đầu đến cuối, đôi mắt cậu vẫn không hề có ánh sáng, đen nhánh như vực sâu không đáy, nước mắt lặng lẽ rơi, khuôn mặt mang theo nỗi đau vô thức.

Lý trí bị thủ tiêu hoàn toàn, trong đầu cậu đã chẳng còn chút cảm xúc thuộc về con người, chỉ có hương vị chết chóc chậm rãi ăn mòn.

Một hương vị chết chóc tuyệt vọng đến nghẹt thở.

Cảm giác ghê tởm chính mình sâc sắc mà dày đặc, như bầy thú dữ thi nhau cắn nuốt cậu, cốt nhục Ngu Tri Di bị thứ cảm giác tự ghét bỏ này ăn mòn, chỉ còn trơ lại bộ xương trắng mục nát, nhung nhúc giòi bọ. Mỗi lần hô hấp đều như dao đâm vào tim.

Cậu khó chịu quá.

Đau quá.

Thật là đau.

Đau đến mức không thở nổi.

Trong tầm mắt trống rỗng ấy, một bóng người hiện ra, là Ngu Tri Mị.

Cô đứng ngoài ban công, thân thể vẫn là dáng vẻ máu thịt lẫn lộn ấy, có lẽ còn đang cười, giọng nói nhẹ nhàng, giống một người chị đang dỗ dành em trai.

Tiếng nói của cô như bị một cái nút ấn lặp đi lặp lại, không ngừng vang vọng bên tai Ngu Tri Di.

"Tri Di, sao em có thể đi yêu người khác được chứ? Em là tai họa luôn hại chết người khác mà."

"Em không nên tồn tại."

"Chị là do em hại chết, mẹ cũng là do em hại chết, ngay cả cha cũng muốn em đi chết đi, sao em có thể không biết xấu hổ mà sống đến tận giờ?"

"Không ai muốn em tồn tại cả, lại đây, tới bên chị nào."

***

Tác giả có lời muốn nói: :D