Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình

Chương 1: Trai thẳng hàng thật giá thật



01.

Tưởng Càn là một thằng trai thẳng theo đúng nghĩa truyền thống. Truyền thống đến mức nào á?

Năm nay Tưởng Càn mười chín tuổi, sắp hết năm nhất đại học, ngày nào cũng lướt mạng ầm ầm. Với cường độ lướt web của cậu ta, dù mở bất kỳ nền tảng nào lên thì thuật toán dữ liệu lớn cũng chưa bao giờ gợi ý cho cậu ta bất cứ chủ đề nào liên quan đến đồng tính. Chắc là hồi xưa cũng có, nhưng Tưởng Càn lần nào cũng lạnh lùng ấn giữ rồi chọn "Không quan tâm" không trượt phát nào. Làm đi làm lại mấy lần, thế là cái thế giới mạng của Tưởng Càn cuối cùng cũng bị cậu ta dạy dỗ thành một cái "internet vui vẻ dành cho trai thẳng" đúng ý mình.

Lướt video ngắn thì toàn là: chơi game trực tiếp, game giảm giá kịch sàn trên Steam, tóm tắt phim, chuyện cười, mấy em gái xinh đẹp đi review quán xá, đ.á.n.h giá vợt cầu lông, tình yêu vườn trường với mấy câu văn vở sầu đời.

Thế giới của trai thẳng thì chẳng có tí tò mò nào về đồng tính luyến ái cả. Tìm hiểu sâu hơn chút á? Không được, không đào sâu được đâu, trai thẳng mà tìm hiểu sâu về đồng tính thì chỉ thấy buồn nôn với ghê thôi. Cái này chắc cũng chẳng phải kỳ thị đâu, chỉ là một kiểu... tôn trọng cực kỳ hẹp đối với xu hướng tính d.ục không thuộc về mình thôi. Mà may quá, trên đời này thật ra làm gì có lắm gay thế, trong tiểu thuyết cứ bảo một phòng ký túc xá có bốn đứa gay, điêu toa vãi! Tưởng Càn rất ưng cái phòng của mình, nhìn ai cũng chẳng giống gay tí nào.

02.

Thành phần phòng ký túc của Tưởng Càn rất là tiêu chuẩn.

Bạn cùng phòng Lâm Hoành, người địa phương, dáng hơi đậm người nhưng thích ở trần, cuối tuần nào cũng về nhà. Thứ hai bọn họ không có tiết lúc tám giờ sáng, hơn chín giờ Lâm Hoành mới về phòng, xách theo một túi to đùng sủi cảo nhà làm, đa số là nhân hẹ tôm nõn. Lâm Hoành chia đều cho bốn người trong phòng, Tưởng Càn vui vẻ nhận lấy, nịnh một câu “bố nuôi”, rồi còn lịch sự gọi mẹ Lâm Hoành là "mẹ nuôi", làm Lâm Hoành trợn mắt giơ ngón giữa.

Bạn cùng phòng Hoàng Duy Dịch, một thanh niên u sầu lúc nào cũng đeo tai nghe nghe nhạc, mặt đầy mụn, mới học đại học một năm mà đã yêu qua mạng được ba em, lần nào cũng bị đá với lý do "không mang lại giá trị cảm xúc". Tưởng Càn vỗ vai nó bảo "Người anh em không sao đâu, còn cả một rừng hoa cơ mà", Hoàng Duy Dịch dùng cái mặt đưa đám bảo: "Nhưng hôm qua tao vừa mua cho em ấy game Splatoon 3 xong, hết 299.35 tệ." Tưởng Càn nghe mà xót hết cả ruột, trong lòng định nói một câu "EQ tụi mình thấp thì lấy ví tiền bù vào", nhưng nghẹn lại ngại không dám nói ra.

Bạn cùng phòng Hề Phong, một học bá thoắt ẩn thoắt hiện. Bảo là thoắt ẩn thoắt hiện thế thôi chứ cái giống loài học bá này chắc phần lớn thời gian đều ở thư viện hoặc phòng máy. Thế nên Tưởng Càn là người ít hiểu rõ về Hề Phong nhất, nhưng kỳ diệu thay, cậu ta lại nhắn tin riêng với Hề Phong nhiều nhất.

03.

Thường thì bọn họ nhắn tin như này:

Tưởng Càn: "Người anh em, lát nữa về phòng không? Mua cơm hộ tôi với."

Hề Phong: "Ăn gì?"

Tưởng Càn: "Cậu ăn gì thì mua cho tôi cái đấy là được."

Hề Phong: "Ok."

Tưởng Càn: "Cảm ơn nhé người anh em."

Hoặc là như này:

Tưởng Càn: "Người anh em, có về trước lúc chỗ lấy hàng đóng cửa không?"

Hề Phong: "Mã."

Tưởng Càn: "2-3-6608"

Hề Phong: "Ok."

Sau đó thì thành ra thế này:

Tưởng Càn: "Đi nhà ăn không”"

Hề Phong: "Ăn gì”"

Tưởng Càn: "Cơm thùng ở nhà ăn số 2 đi, mấy hôm không ăn rồi, cậu có tiện đường không?"

Hề Phong: "Ok"

Cuối cùng thì thành:

Tưởng Càn: "Người anh em"

Hề Phong: "Cơm thùng?"

Tưởng Càn: "Hê hê, cảm ơn anh giai"

04.

Nói chuyện không nhiều nhưng mà hiểu nhau lắm, hiểu đến mức Hề Phong đã biết thừa Tưởng Càn thích ăn cơm thùng ở nhà ăn số 2, thích ăn mì tôm vị hải sản, lúc ăn bánh nướng áp chảo nhất định phải thêm gà phi lê, không bỏ ớt cũng không bỏ rau mùi, cái chỗ hay mua đồ trên mạng nhất là Pinduoduo, mua một đống khuyên tai cộng lại chưa đến hai chục tệ, đúng là một đứa trai thẳng dễ đoán.

Còn nữa, Tưởng Càn dốt đặc cán mai môn tiếng Anh, thứ tư thứ sáu có hai tiết tiếng Anh thì y như rằng thứ ba và thứ năm Tưởng Càn phải mượn bài tập tiếng Anh của Hề Phong chép, đúng là một đứa học dốt dễ đoán.

05.

Bản thân Tưởng Càn thì chẳng để ý mấy cái chi tiết vụn vặt trong cuộc sống này bị lộ ra cho Hề Phong biết, có sao đâu? Cậu ta ngược lại còn thấy con người Hề Phong chẳng thành thật tí nào. Nhiều hôm đêm khuya Tưởng Càn không ngủ được, chia sẻ một đống video hài nhảm trên Douyin cho Hề Phong, sáng hôm sau ngủ dậy xem thì thấy "Đã xem" hết lượt, mà chẳng trả lời câu nào. Tưởng Càn cáu điên, nhắn tin sang chất vấn: "Sao đã xem mà không trả lời!"

Bên kia bố thí cho ba chữ: "Ngủ sớm đi."

Tưởng Càn nhìn lại giờ mình chia sẻ video, một giờ rưỡi sáng, nhưng vẫn cay cú: "Không buồn cười à?"

Lại bố thí cho ba chữ: "Cũng buồn cười."

Tưởng Càn bảo: "Thế thì cười đi!"

Màn phối hợp chẳng có tí hồn nào: "Ha ha ha."

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

06.

Tưởng Càn than phiền với Trương Cảnh Đông, bảo là mày có thấy Hề Phong cứ như quản gia người máy của mấy gia đình thượng lưu tinh anh không, chịu thương chịu khó giúp tao mua cơm lấy đồ chuyển phát nhanh, nhưng hễ chia sẻ cái gì hơi "phèn" một tí là lại cau mày bảo "Cậu chủ, cậu lớn rồi, đừng xem mấy thứ ấu trĩ này nữa". Tưởng Càn tự mình thấy bực, còn Trương Cảnh Đông cười cứ như vịt kêu.

Trương Cảnh Đông là bạn đ.á.n.h cầu lông mà Tưởng Càn vớ bừa được trong nhóm tân sinh viên hồi mới nhập học. Hồi đấy tin nhắn của Trương Cảnh Đông viết thế này: "Tân sinh viên năm nhất tìm một bạn đ.á.n.h cầu lông mới tập chơi, thề là mới tập luôn, đừng lừa tình rồi đến hành gà nhé, gà cũng có lòng tự trọng. Tốt nhất cũng là năm nhất ít tiết rảnh rỗi, không tiếp nữ."

Tưởng Càn thấy thằng này hài phết, kết bạn rồi mở đầu bằng một câu khá là mất lịch sự: "Người anh em là gay hả?"

Trương Cảnh Đông nhắn lại: "? Cậu định tán tôi à?"

Tưởng Càn giải thích: "Không nhé?"

Trương Cảnh Đông: "Thế hỏi làm gì."

Tưởng Càn: "Thấy cậu ghi không tiếp nữ."

Trương Cảnh Đông: "Tôi sợ tôi thích bạn đ.á.n.h cầu lông lại làm lỡ dở chuyện đ.á.n.h cầu."

Tưởng Càn gửi sang một hàng ngón tay cái, bảo "Người anh em, cậu đỉnh đấy".

07.

Lúc đấy Tưởng Càn với Trương Cảnh Đông đang hăng say so chiêu ở sân cầu lông.

Tưởng Càn hăng quá đ.á.n.h bay cả cầu, Trương Cảnh Đông c.h.ử.i khẽ một câu "vãi", giơ ngón giữa với Tưởng Càn rồi quay người đi nhặt cầu. Tranh thủ lúc cậu ta nhặt cầu, Tưởng Càn lại nhắc đến Hề Phong: "Tao thấy cậu ấy cứ kiểu làm màu thế nào ấy, tao không tin là cậu ấy không xem video hài trên Douyin."

Trương Cảnh Đông nhặt cầu về, dùng lực của người mới tập đ.á.n.h lại, bảo: "Ông anh ơi, không phải ai cũng thuộc làu làu mấy cái trend trên mạng đâu."

Tưởng Càn cũng dùng tư thế gà mờ đ.á.n.h trả: "Vãi, đúng là không hiểu nổi thế giới của học bá, chẳng lẽ học bá cứ mở mắt ra là học à?"

Trương Cảnh Đông nghĩ ngợi: "Chắc thế, cấp ba chẳng toàn mở mắt ra là học còn gì?"

Tưởng Càn nhún vai: "Cấp ba tao toàn chơi Plants vs. Zombies trên điện thoại."

Trương Cảnh Đông lại như nhớ ra cái gì: "Với lại, vẻ ngoài như Hề Phong thì chả phải giữ hình tượng à? Mày có tưởng tượng nổi cảnh Bành Vu Yến nửa đêm cầm điện thoại nằm nghiêng trên giường xem video hài nhảm rồi nhe răng cười hô hố không?"

Tưởng Càn nín luôn.

08.

Buổi tối lúc tắm Tưởng Càn soi gương ngắm nghía bản thân, tự dưng ngẫm lại xem có phải chiều nay thằng Trương Cảnh Đông đang đá đểu mình không.

Không phải chứ, chẳng lẽ mặt mũi cậu ta trông xin lỗi người nhìn lắm à? Chẳng lẽ cậu ta trông giống kiểu nửa đêm cầm điện thoại nằm nghiêng trên giường xem video hài nhảm nhe răng cười hô hố mà không thấy sai trái tí nào à? Tưởng Càn không biết mình có phải kiểu trai thẳng quá tự luyến không, nhưng cậu ta cảm thấy mình trông cũng đẹp trai phết đấy chứ.

Bức thư tình đầu tiên trong đời Tưởng Càn nhận được là của thằng bạn cùng bàn hồi cấp hai, là con trai.

Thôi được rồi, thật ra Tưởng Càn bắt đầu kiên định rằng mình chắc chắn là trai thẳng và nảy sinh chút cảm giác ghét cay ghét đắng đồng tính luyến ái từ hồi đấy. Giáo viên cấp hai xếp chỗ ngồi đơn giản thô bạo lắm, thực hiện chính sách "đôi bạn cùng tiến cùng giới", vừa ngăn chặn yêu sớm vừa nâng cao thành tích. Hồi đấy thành tích Tưởng Càn cũng khá, bạn cùng bàn là một đứa học dốt tính tình vui vẻ, suốt ngày bám lấy Tưởng Càn hỏi bài. Vẽ xong đường phụ trợ, tay thằng bạn đã khoác lên vai Tưởng Càn rồi, Tưởng Càn liếc nó một cái: "Ngồi cho đàng hoàng."

Phân tích xong đề bài, tay thằng bạn lại đặt lên đùi Tưởng Càn, Tưởng Càn nhíu mày: "Mày bị tăng động à?"

Hồi đấy Tưởng Càn hoàn toàn chưa "nảy số", con trai cấp hai khoác vai bá cổ thậm chí tự dưng thò tay bóp "chỗ hiểm" của nhau cũng là bình thường, cho đến tận hôm 20/5 nó nhận được thư tình của thằng bạn cùng bàn. Màu tím, bức thư tình nhìn bê đê vãi, nhưng Tưởng Càn cứ đinh ninh là nó chơi Thật hay Thách bị thua, thằng bạn cùng bàn nóng lòng muốn chứng minh mình là gay thật, suýt nữa thì đè Tưởng Càn ra tường cưỡng hôn một cái.

09.

Thôi, hảo hán không nhắc chuyện dũng mãnh năm xưa.

Bức thư tình thứ hai Tưởng Càn nhận được thì bình thường hơn nhiều, đó là hồi Tưởng Càn học lớp 11, hôm đấy tan học cậu ta bị một em gái buộc tóc đuôi ngựa cao, miệng ngậm kẹo mút chặn đường. Trong khoảnh khắc đó Tưởng Càn phải lục lọi ký ức xem một tháng nay mình có cẩn trọng lời ăn tiếng nói không, có đắc tội với xã hội đen không, trong lúc đang hoang mang lo sợ như thế thì bị nhét vào tay một bức thư tình màu hồng, em gái hất cái đuôi ngựa cực ngầu: "Tưởng Càn phải không, em thích anh đấy, muốn yêu đương với em không?"

Tưởng Càn cung kính đưa trả bức thư: "Chị đại, em không dám ạ!"

Em gái tặc lưỡi: "Gọi ai là chị đại đấy? Em lớp 10, còn nhỏ hơn anh đấy nhé."

Tưởng Càn vội giải thích: "Gọi tôn trọng thôi."

Em gái gật gù: "Được thôi, đồ nhát gan."

10.

Thôi, cái này hay là cũng đừng nhắc nữa.

Tưởng Càn còn nhận được một bức thư tình nữa, cái này là bình thường thật sự nè, là lúc sắp tốt nghiệp lớp 12, một bạn nữ trong lớp nhét vào ngăn bàn của Tưởng Càn. Tình cảm trong thư chân thành lắm, Tưởng Càn đọc mà muốn nhận lời ngay lập tức, tiếc là lật đi lật lại xem, bức thư này không có ký tên? Chỉ có thể suy đoán qua câu chữ là bạn nữ cùng lớp, nếu không sẽ không viết câu "Mỗi lần đi ngang qua bàn học của cậu đều là sự rung động to lớn nhưng thầm lặng thuộc về riêng mình tôi", trời đất, Tưởng Càn đọc mà rung rinh thật sự. Cậu ta mất mấy ngày trời để quan sát xem ai đi ngang qua bàn mình thì sẽ rung động, kết luận rút ra là nhịp tim của người này đúng là quá "thầm lặng" rồi. Thế là mối tình vắt vai này cũng chẳng đi đến đâu.

11.

"Cốc cốc cốc!"

Tưởng Càn đang soi gương chìm đắm trong hồi ức cộng thêm việc thưởng thức nhan sắc đỉnh cao của nhân loại lúc vừa tắm xong, quần áo còn chưa kịp mặc, tự dưng có người gõ cửa phòng tắm, làm Tưởng Càn giật b.ắ.n mình, theo bản năng né người vào trong.

"Hả?" Cậu ta lên tiếng hỏi.

"Làm gì đấy, tắm cả tiếng đồng hồ rồi." Giọng của Hề Phong, cực kỳ bình tĩnh và lạnh lùng.

"Ờ ờ, ra ngay đây!" Tưởng Càn lẳng lặng kéo cái khăn tắm xuống, kết thúc màn hồi tưởng thanh xuân của mình.