Editor: Yang Hy
123.
Người mà Hề Phong thích có thể là một gã tồi, dựa theo lời Chu Lương Nguyên thì Tưởng Càn rút ra kết luận này.
Cậu ta nghĩ kỹ lại, cũng có khả năng lắm chứ bộ.
Nghĩ mà xem, nghe ý của Hề Phong và Chu Lương Nguyên thì Hề Phong chắc thích tên trai thẳng kia lâu lắm rồi, tại sao một gay như cậu ấy lại thích một tên trai thẳng lâu đến thế? Hề Phong nhìn qua là biết kiểu người bình tĩnh lý trí, gay và trai thẳng vừa nhìn là biết chẳng có hy vọng gì, thích chơi bời tí rồi thôi chứ? Cho nên khả năng cao là do tên trai thẳng kia cứ thả thính giữ chân Hề Phong.
Nghĩ đến đây Tưởng Càn lại thấy mình đúng là dở hơi.
Lời của Trương Cảnh Đông cứ tua đi tua lại trong đầu nó: Mày theo đuổi đi, mày lấn cấn cái gì, mày xoắn xít cái gì.
Đúng là cậu ta thấy hơi bất công trong lòng, giống như Trương Cảnh Đông nói đấy, Hề Phong chẳng nói gì cũng chẳng làm gì, mình cậu ta ở đây tự suy diễn lung tung. Nhưng Hề Phong có người trong lòng rồi, cái người cậu ấy thích biết đâu đang thản nhiên hưởng thụ sự tốt bụng của Hề Phong cũng nên.
Mình cong rồi á? Mấy chữ này vừa hiện lên trong đầu, Tưởng Càn lập tức lắc đầu phủ nhận, không đến mức đấy đâu, làm gì có chuyện dễ cong thế. Cái thứ xu hướng tính d.ục này chắc chắn phải vững chãi lắm chứ, Tưởng Càn tưởng tượng cảnh mình yêu đương với một thằng con trai, sáng dậy nhắn tin chào buổi sáng cho một thằng con trai, nói nhớ lắm với một thằng con trai, rùng cả mình. Lại tưởng tượng cảnh yêu đương với một em gái dễ thương, ái chà, dễ chịu hơn nhiều.
Hề Phong cũng không được, Tưởng Càn không tưởng tượng nổi cảnh mình nói mấy câu kiểu "tôi nhớ cậu quá" với Hề Phong, người yêu thì phải nói mấy câu kiểu đấy nhỉ?
Đúng là chưa cong, may quá may quá.
124.
Mấy ngày còn lại của tuần thi trôi qua rất nhanh, Tưởng Càn kiên định với xu hướng tính d.ục của mình, lao đầu vào ôn tập. Thời gian ôn thi lúc nào cũng trôi nhanh vùn vụt, chỉ hận một ngày không có 48 tiếng, chớp mắt cái đã thi xong môn cuối cùng.
Lâm Hoành là người đi đầu tiên, người bản địa cao quý, đến hành lý cũng chẳng cần thu dọn, đeo cái ba lô chào mọi người một câu rồi nhấc chân đi luôn. Tưởng Càn canh vé trước cả tuần, vốn định đặt vé đi luôn trong ngày, tiếc là không cướp được vé, chỉ đặt được vé ba ngày sau.
Nhà Hoàng Duy Dịch ở trong tỉnh, cũng gần, vì lười dọn hành lý nên nấn ná thêm một ngày, hôm sau mới về.
Đến chiều hôm sau, trong phòng chỉ còn lại hai người.
"Cô đơn quá, đi ăn nhà ăn cũng chẳng có ai tranh giành với tôi nữa rồi." Tưởng Càn thở dài.
"Không tốt à?" Hề Phong tiếp lời.
"Tốt thì tốt, nhưng cứ nghĩ đến chuyện thi xong rồi mà vẫn lãng phí ba ngày thanh xuân ở trường là thấy phí hoài ba ngày thanh xuân." Tưởng Càn tung đòn tấn công bằng những lời vô nghĩa.
Hề Phong cười cười, không nói gì.
Tưởng Càn thò đầu ra nhìn, Hề Phong đang ngồi trước bàn chơi game, tai nghe đeo trên cổ bật âm lượng to nhất, thi thoảng còn nghe thấy tiếng Chu Lương Nguyên hú hét như sói tru. Chán quá, Tưởng Càn hắng giọng, hét toáng lên: "Chu ơi! Cậu đang ở trường hay về nhà rồi!"
"Vãi chưởng? Tưởng Càn?"
"Tôi đây!"
"Anh Phong, cậu bật loa ngoài cho tôi đấy à."
"Ừ, tôi nghe thấy hết rồi!"
"Tôi đang ở nhà, người tốt nào thi xong mà lại không về nhà chứ!"
125.
Tưởng Càn cũng vào game, Hề Phong mời vào đội, ba người hội ngộ suôn sẻ, Tưởng Càn cuối cùng cũng không phải gào rách cả cổ nữa.
Chu Lương Nguyên: "Sao cậu vẫn ở trường thế?"
Tưởng Càn: "Haizz, không cướp được vé, vé tuần thi còn khó cướp hơn cả vé về quê ăn Tết, làm gì mà lắm sinh viên thế không biết?
Chu Lương Nguyên: "Đáng thương."
Tưởng Càn: "Hề Phong cũng đang ở phòng mà."
Chu Lương Nguyên: "Đáng thương."
Hề Phong: "Nói lắm thế, bắt đầu rồi."
Trò chơi này hot từ hồi Tưởng Càn học cấp hai, hồi đấy streamer game nào trên mọi nền tảng cũng đều chơi PUBG, Tưởng Càn thi cấp ba xong cũng đú trend mua về chơi một thời gian, trình độ gà mờ, cũng chẳng có tâm trí đâu mà luyện s.ú.n.g ống, về sau thì hầu như bỏ xó.
Lúc nhảy dù Tưởng Càn ấn đi theo Chu Lương Nguyên, Chu Lương Nguyên lại ấn đi theo Hề Phong.
Tưởng Càn: "Chu Lương Nguyên cậu là cái đồ ăn hại!"
Chu Lương Nguyên: "Hai đứa mình cùng nghề mà!"
Tưởng Càn: "Hề Phong chơi giỏi không."
Chu Lương Nguyên: "Bắn giải trí thì anh Phong của tôi là vô địch."
Tưởng Càn: "Ngầu thế?"
126.
Hề Phong đ.á.n.h dấu điểm rơi, Tưởng Càn kêu oai oái: "Anh giai! Đừng nhảy chỗ đấy chứ, tôi sợ tôi vừa tiếp đất đã biến thành cái hộp."
Hề Phong đổi điểm rơi khác, Chu Lương Nguyên lại kêu oai oái: "Anh giai! Sao cậu không nhảy sang cái hẻm núi Vương Giả bên cạnh luôn đi! Chỗ khỉ ho cò gáy này thì có tài nguyên gì!"
Hề Phong không thèm đ.á.n.h dấu nữa, hai đứa kia cuối cùng cũng im mồm, đường bay bay đến rìa bản đồ, ba người bị đá đ.í.t khỏi máy bay một cách vô tình. Tưởng Càn nhìn vùng biển dưới chân, thành khẩn sám hối: "Anh giai, lần sau cậu chọn chỗ nào tôi nhảy chỗ đấy, tôi không dám lắm mồm nữa đâu, cũng đâu đến mức ném tôi xuống cho cá mập ăn chứ."
Chu Lương Nguyên hùa theo: "Đúng, đều tại Tưởng Càn."
Tưởng Càn: "?"
Ba người trôi nổi trên biển c.h.é.m gió, chủ yếu là Chu Lương Nguyên với Tưởng Càn nói xấu Hề Phong.
Tưởng Càn chợt nhớ ra: "Hai cậu cùng quê mà, sao cậu mua được vé về rồi mà Hề Phong vẫn ở ký túc xá."
Chu Lương Nguyên: "Ừ nhỉ, tại sao thế nhỉ?"
Tưởng Càn: "Tôi tưởng hai cậu về cùng nhau, xem ra quan hệ chưa tới tầm rồi."
Chu Lương Nguyên: "Chuẩn luôn, so với quan hệ của hai cậu thì tôi với anh Phong đúng là chưa tới tầm thật."
Tưởng Càn: "Hai tôi làm sao."
Chu Lương Nguyên: "Hai cậu lén lút sau lưng tôi tận hưởng thế giới hai người, cậu bảo hai cậu làm sao."
Tưởng Càn: "Dân tị nạn mắc kẹt cũng xứng có thế giới hai người á."
Tưởng Càn: "Cậu nói nhỏ tôi nghe xem nào, Hề Phong có phải vì cái người kia mà ở lại trường không."
Hề Phong: "? Tôi điếc à mà không nghe thấy?"
Chu Lương Nguyên: "Người nào."
Tưởng Càn: "Chả ai cả."
Hề Phong: "Người nào."
Tưởng Càn: "Thì cái người ấy ấy, tôi biết thế quái nào được, tôi có quen đâu."
Nói đến đây, vòng bo cuối cùng cũng tiễn ba chàng Robinson trên biển lên đường.
127.
Ván thứ hai đúng là hai đứa không dám ý kiến nửa lời về điểm Hề Phong chọn, Hề Phong tránh những chỗ đông người, giai đoạn đầu khá thảnh thơi. Tưởng Càn lâu không chơi game này, tốc độ nhặt đồ chậm rề rề, s.ú.n.g ống cũng chẳng biết mấy, nhìn thấy khẩu nào là đứng yên tại chỗ hỏi: "Cái này dùng ngon không?"
Hề Phong đáp: "Dùng tạm."
Tưởng Càn lại hỏi: "So với cái kia thì sao?"
Hề Phong đáp: "Lấy cái kia."
Tưởng Càn: "Ba lô tôi đầy rồi, mấy cậu có thừa cái ba lô 3 nào không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hề Phong: "Lại đây, lấy cái của tôi."
Tưởng Càn: "Hề Phong! Có người b.ắ.n tôi!!!"
Hề Phong: "Ch.ết rồi, cậu bơm m.á.u đi."
Tưởng Càn: "Ch.ết rồi á?? Nó ở đâu thế."
Hề Phong: "Bơm m.á.u xong lại đây tìm tôi, nó có giáp 3 đấy."
...
Chu Lương Nguyên nhịn cả ván, cuối cùng không nhịn nổi nữa: "Ngại quá, làm phiền tí, hai người có còn nhớ là tôi cũng đang chơi trong ván này không thế?"
128.
Vé của Tưởng Càn là hơn chín giờ sáng, đi tàu cao tốc về mất hai tiếng rưỡi, về đến nhà vừa kịp ăn cơm trưa.
Hề Phong muộn hơn cậu ta một chút, mười giờ. Hai người cùng nhau ra ga tàu cao tốc.
Tưởng Càn cảm thấy mấy hôm nay tâm lý mình điều chỉnh cũng ổn phết, đã coi Hề Phong như bạn cùng phòng bình thường rồi, thật ra chỉ cần thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn quan tâm thái quá, giữ tâm thế bình thản cũng chẳng phải chuyện khó khăn gì. Chuyện bé tí tẹo ấy mà, cùng một phòng, bạn bè với nhau, chỉ là lần đầu tiên bên cạnh xuất hiện một người gay bằng xương bằng thịt nên cậu ta tò mò quan tâm quá đà thôi.
Bây giờ thế này chẳng phải tốt lắm sao, đằng nào Hề Phong cũng có người trong lòng rồi, đỡ phải đau đầu nghĩ xem mình có cong hay không, cậu ta cũng đâu phải não yêu đương, còn bao nhiêu việc của mình phải làm.
Tưởng Càn cực kỳ anh em vỗ vai tạm biệt Hề Phong: "Hai tháng nữa gặp nhé!"
Hề Phong gật đầu: "Đi đường cẩn thận."
Sau đó xếp hàng soát vé, cầm thẻ căn cước đứng trong hàng, Tưởng Càn tự dưng quay đầu nhìn Hề Phong một cái, Hề Phong vẫn đứng đó nhìn cậu ta. Xung quanh ồn ào náo nhiệt, Tưởng Càn mấp máy môi, không nói gì, lại vẫy tay thật mạnh với Hề Phong. Hề Phong nhìn Tưởng Càn, hình như nói một câu gì đó, nhưng khoảng cách xa quá, Tưởng Càn hoàn toàn không nghe thấy.
Á...
Tưởng Càn ngơ ngác quay đầu lại, bị dòng người đẩy đi mấy bước.
Qua cửa soát vé, ngồi xuống ghế rồi, Tưởng Càn vẫn thấy tim mình đập loạn xạ, mãi mới lôi điện thoại ra nhắn tin cho Hề Phong: "Ngồi xuống rồi."
"Ok, tôi còn nửa tiếng nữa cũng bắt đầu soát vé."
"Vừa nãy cậu nói gì thế?"
"Hả?"
"Tôi không nghe thấy, câu cuối cùng cậu nói ấy."
"Không có gì, đi đường cẩn thận."
"Không phải, khẩu hình không đúng."
"Cậu nhớ nhầm rồi."
"Ồ."
129.
Cuộc sống nghỉ hè rất nhàn hạ, sinh viên đại học không có bài tập hè, bọn họ mới hết năm nhất cũng chưa cần lo lắng chuyện thi cao học hay tìm việc thực tập gì, ngày nào ở nhà cũng rảnh rang, ngủ dậy chơi máy tính, chơi mệt thì nằm chơi điện thoại, chơi điện thoại mệt thì ngủ.
Bà Chu ngày nào cũng gọi Tưởng Càn đi du lịch này nọ, Tưởng Càn như cọng giá đỗ héo hon nằm bò trên giường: "Mẹ ơi, ngoài trời sắp bốn mươi độ rồi, đi du lịch cái nỗi gì!"
Cứ nằm ườn ở nhà như thế một tuần, Tưởng Càn ngoài chơi điện thoại thì lướt WeChat, ngày nào cũng lướt từ đầu đến cuối, nhưng tuyệt đối không hề thấy một dòng trạng thái nào của Hề Phong, đến cả của Chu Lương Nguyên cũng không thấy. Không phải chứ, nghỉ hè cả tuần rồi, hai người này ở nhà làm cái gì thế?
Tưởng Càn không dám tìm Hề Phong, thế là cực kỳ giận dữ nhắn tin riêng cho Chu Lương Nguyên.
Tưởng Càn: "Lên cơn chiếm hữu rồi đây, khai báo xem cậu đang làm gì."
Chu Lương Nguyên: "Xem SpongeBob."
Tưởng Càn: "?"
Chu Lương Nguyên: "... Trông cháu gái, bật hoạt hình cho nó xem, sao đấy."
Tưởng Càn: "Vãi chưởng, cậu lên chức chú rồi à."
Tưởng Càn: "Không sao, chán thôi."
Chu Lương Nguyên: "Cậu muốn hỏi tôi hay muốn hỏi Hề Phong thế hả? [Cười bỉ ổi]"
Tưởng Càn: "...Tôi hỏi cậu chứ, tôi muốn hỏi cậu ấy thì tìm trực tiếp cậu ấy là xong."
Chu Lương Nguyên: "Anh Phong đang thi bằng lái xe, bận lắm, hẹn cũng không ra được."
Tưởng Càn: "Ồ, không quan tâm."
130.
Cái người hoàn toàn không quan tâm Hề Phong đang làm gì, Tưởng Càn, lại một lần nữa chọc vào khung chat của Hề Phong, nhìn chằm chằm cả buổi, rặn mãi không ra được một chữ. Không hiểu nổi bản thân, rõ ràng mấy hôm thi cử đã điều chỉnh tâm lý ngon nghẻ rồi, Tưởng Càn cảm thấy mấy hôm đó mình đâu có quan tâm Hề Phong thái quá, chỉ cắm đầu học thuộc lòng thôi mà.
Sao vừa nghỉ hè cái là lại tái phát, vãi chưởng, bệnh nan y à!
Không kìm được nhớ lại hôm tạm biệt ở nhà ga, câu cuối cùng Hề Phong nói chắc chắn không phải là đi đường cẩn thận. Tưởng Càn bật dậy trên giường, tìm một cái gương soi mặt mình, nghiên cứu khẩu hình miệng khi nói "đi đường cẩn thận", tuyệt đối không phải.
Nhưng lại quên mất lúc đó mồm Hề Phong cử động như thế nào rồi.
Tưởng Càn thất bại t.h.ả.m hại định ra tủ lạnh kiếm đồ uống lạnh, vừa quay đầu lại thì thấy bà Chu đang dựa vào khung cửa cười nhìn mình.
"Vãi! Mẹ, người dọa người ch.ết người đấy, mẹ làm gì thế!" Tưởng Càn chột dạ ném cái gương xuống, vỗ vỗ trái tim bé nhỏ.
"Yêu rồi à?" Bà Chu buông một câu xanh rờn.
"Làm gì có ạ." Tưởng Càn hùng hồn.
"Không có? Không có mà con cầm gương soi cả buổi."
"Độc thân thì không được soi gương à! Con không đẹp trai sao, con tự thưởng thức vẻ đẹp trai của con không được à."
"Không có thật à? Con chưa lừa được mẹ bao giờ đâu, mẹ không nói với bố con đâu."
131.
Tưởng Càn không nhịn được nữa, tâm sự trong lòng chẳng biết chia sẻ cùng ai, người duy nhất có thể nói là Trương Cảnh Đông, nhưng thái độ của Trương Cảnh Đông lại quá cởi mở, chỉ biết bảo mày theo đuổi đi, có gì đâu. Hơn nữa Trương Cảnh Đông là trai thẳng, lại không hiểu về gay, tâm tư cũng không đủ tinh tế, vấn đề của Tưởng Càn bây giờ là cậu ta không rõ mình có thích Hề Phong hay không, chứ không phải là có theo đuổi hay theo đuổi thế nào.
Tưởng Càn ngồi khoanh chân trên giường: "Không có... chỉ là con hơi không hiểu nổi, dạo này con quan tâm một người bạn học hơi quá đà, nhưng mà cậu ấy... ờ thì, là con trai."
Biểu cảm của bà Chu khựng lại: "Con trai?"
Tưởng Càn vội vàng giải thích: "Con không có đâu nhé, con không thích con trai, con hai mươi tuổi đầu rồi cũng chưa bao giờ thấy mình thích con trai cả."
Bà Chu ngồi xuống ghế nhìn Tưởng Càn: "Haizz, con trai lớn rồi, đến lúc phải học lớp tình yêu rồi. Ai bảo cấp ba con không yêu sớm, giờ đến thích hay không thích cũng không phân biệt được."
Tưởng Càn cạn lời: "Con cũng có phải không muốn yêu đâu, mẹ cũng biết cái bạn nữ tỏ tình với con hồi cấp ba còn gì, con dám yêu chắc."
Bà Chu chống cằm: "Thế mẹ hỏi con nhé, nếu đổi giới tính của cậu bạn kia thành con gái, với những suy nghĩ của con về cậu ấy hiện tại, con còn nghi ngờ mình có thích người ta hay không không?"
?
Tưởng Càn chưa từng nghĩ đến con đường này, nhưng nếu Hề Phong là con gái...
Tưởng Càn nghĩ nghĩ lại thấy không ổn: "Nhưng cậu ấy không phải con gái, con không thể coi cậu ấy là con gái được."
Bà Chu nhận ra mình diễn đạt có chút sai sót: "Ý mẹ không phải thế, mẹ chỉ cảm thấy vì cậu ấy là con trai, nên con mới đang kìm nén lại tình cảm của chính mình."
Tưởng Càn á khẩu không trả lời được, một lúc lâu sau mới bảo: "Sao mẹ lại có thái độ này, không phải mẹ nên nói đồng tính luyến ái là sai trái sao..."
Bà Chu bật cười: "Con định lấy mẹ làm bia đỡ đạn chứ gì, bố con chắc chắn không đồng ý đâu, nhưng mẹ thì thấy không sao cả, thời đại nào rồi, chẳng lẽ còn bắt con nối dõi tông đường cho nhà họ Tưởng à? Với cả, mẹ cũng có phải người nhà họ Tưởng đâu."