Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình

Chương 28: Lời tỏ tình đột ngột



Editor: Yang Hy

197.

Câu này có ý quá rõ ràng rồi: Tôi không thích mèo, nhưng thích cậu.

Tưởng Càn không muốn để lời nói của Hề Phong rơi tõm vào hư không, thời điểm tốt nhất để bắt đầu một mối tình rốt cuộc là khi nào? Tưởng Càn chẳng có tí kinh nghiệm yêu đương nào, thuật toán dữ liệu lớn chắc là theo dõi lịch sử trò chuyện của cậu ta với Trương Cảnh Đông, mấy hôm nay lướt mạng toàn gợi ý mấy bài viết kiểu "Lịch sử trò chuyện với crush", cậu ta khiêm tốn học hỏi, học nhịp điệu của người ta, học kinh nghiệm của người ta.

Nhưng vẫn chưa học được thời điểm tốt nhất để yêu là khi nào, Tưởng Càn tự học thành tài, cảm thấy có lẽ chẳng tồn tại cái gọi là thời điểm tốt nhất. Thời điểm tốt nhất mãi mãi là ngay bây giờ.

Cậu ta cầm cốc cà phê trên bàn lên uống một ngụm để che giấu sự bối rối, lại vươn tay ôm con mèo mướp vào lòng vuốt ve, mắt không nhìn Hề Phong, nhìn con mèo đang lim dim gừ gừ, cứ thế nhẹ bẫng mở miệng: "Hề Phong, hay là chúng mình đừng mập mờ nữa, mấy hôm nay mập mờ làm tôi lâng lâng quá."

Tưởng Càn không dám nhìn Hề Phong, nên không thấy vẻ ngẩn người của cậu ấy.

Hề Phong không nói gì, Tưởng Càn tự biên tự diễn: "Chúng ta... yêu nhau đi?"

Nói xong câu này, Tưởng Càn nghe rõ mồn một đối phương thở phào nhẹ nhõm, và buông một câu c.h.ử.i thề rất nhỏ bằng giọng gió đầy bất lực: "Vãi, dọa tôi ch.ết khiếp."

Tưởng Càn trông thì bình tĩnh, thật ra linh hồn đã bay lên tận mây xanh rồi, chưa kịp phản ứng xem lời Hề Phong có ý gì, cậu ta vẫn tiếp tục nói, trút hết những suy nghĩ trong lòng ra như đổ đậu: "Tôi... tuy tôi không biết phải làm thế nào để cho cậu cảm giác an toàn, nhưng, nhưng mà sau này tôi chắc sẽ không đột nhiên chạy đi cưới vợ đâu, cậu đừng lo chuyện này, mẹ tôi biết chuyện của cậu rồi, bà ấy sẽ không ép tôi đi xem mắt kết hôn đâu. Ờ thì, tôi cũng có thể come out, ở nhà hay ở trường hay sau này đi làm cũng được, dù sao cậu cũng đừng lo mình không có danh phận, tôi sẽ làm hết, mấy chuyện đó... tôi sẵn lòng làm hết."

198.

Tưởng Càn cảm thấy mình bây giờ như cái máy tính bị treo, chỉ có cái miệng là tự động mấp máy, cậu ta chẳng biết mình đang nói cái gì nữa. Cậu ta hối hận rồi, Tưởng Càn ơi mày nói linh tinh cái gì thế hả! Đúng là thời điểm tốt nhất không phải bây giờ, cơ hội chỉ dành cho người có chuẩn bị, cậu ta bây giờ cứ như đi thi đại học mà không ôn bài, thấp thỏm hoang mang, đề bài còn đếch hiểu.

Tưởng Càn hắng giọng, muốn nhìn biểu cảm của Hề Phong, nhịn cả hồi, không dám ngẩng lên.

Tưởng Càn muốn khóc: "Cậu... cậu nói gì đi chứ, tôi tôi tôi căng thẳng."

Hề Phong hít một hơi: "Tôi cũng căng thẳng, cậu từ từ đã."

Tưởng Càn: "."

Tưởng Càn: "Cậu căng thẳng cái gì!"

Hề Phong: "Thế cậu căng thẳng cái gì."

Tưởng Càn: "Tôi đang tỏ tình với cậu tất nhiên tôi căng thẳng rồi, cậu đã tỏ tình với tôi đâu..."

Hề Phong: "Tôi thích cậu."

Tưởng Càn: "."

Tưởng Càn: "Từ từ, cậu đột ngột quá."

Hề Phong: "Hôm nay cậu cũng đột ngột lắm."

Tưởng Càn: "Đây là nhịp điệu của tôi, cậu đừng quản."

Hề Phong: "Có thể ngẩng đầu nhìn tôi một cái không, Tưởng Càn. Đang tỏ tình đấy, nghiêm túc chút đi."

Tưởng Càn: "Không."

Hề Phong: "Ngẩng đầu."

Tưởng Càn: "Tôi không dám T_T"

Hề Phong: "Muốn tôi ép cậu ngẩng đầu giữa chốn đông người à?"

Tưởng Càn ngẩng phắt đầu lên, va vào đôi mắt của Hề Phong.

199.

Ánh mắt Hề Phong rất nghiêm túc: "Tôi chưa bao giờ lo lắng mấy chuyện đó, cũng không có ý định bắt cậu come out vì tôi. Tôi nói tôi sẽ không làm loạn nhịp điệu của cậu không phải vì tôi do dự, tôi biết rất rõ tôi thích cậu, không cần phải do dự. Chỉ là thích tôi không phải là cậu đang đi vào con đường không lối về ở ngã rẽ cuộc đời, cậu mãi mãi có quyền lựa chọn, tôi cho cậu quyền lựa chọn."

Đúng là học bá, sao tỏ tình cũng đẳng cấp hơn mình nhiều thế này, Tưởng Càn thầm nghĩ. Nghĩ xong lại thấy trong lòng như bị nhét một chai nước ngọt có ga bị lắc mạnh sắp nổ tung, sủi bọt ùng ục, Tưởng Càn lần này muốn khóc thật rồi, Hề Phong rốt cuộc có biết mình đang nói gì không? Hốc mắt Tưởng Càn đỏ hoe, lại cúi đầu.

Hề Phong: "Ngẩng đầu."

Tưởng Càn: "..." Cậu ta đỏ hoe mắt ngẩng đầu lên, công khai sụt sịt mũi.

Hề Phong cười, đưa cho tờ giấy: "Khóc cái gì. Tôi không tốt như cậu nghĩ đâu, chỉ là tôi chột dạ thôi, là tôi trêu chọc cậu trước, nếu không cậu có thể ung dung làm trai thẳng của cậu rồi."

Tưởng Càn lí nhí: "Không khóc, lông mèo bay vào mắt."

Tay vuốt mèo của Tưởng Càn đã loạn nhịp, mèo mướp thấy tên này phục vụ không thoải mái, lắc đầu nhảy xuống khỏi đùi Tưởng Càn, tao nhã đi tìm thanh niên cầm đồ ăn vặt tiếp theo. Thật ra Tưởng Càn không định nói những lời này hôm nay đâu, đúng là sự cố bất ngờ, cái nên nói cái không nên nói đều nói toạc ra hết rồi: "Thế bây giờ chúng ta bắt đầu yêu nhau rồi à?"

Hề Phong nhướng mày: "Phải, tuy tôi cho cậu quyền lựa chọn, nhưng cậu vừa đồng ý xong đã muốn hối hận ngay thì hơi thiếu đạo đức đấy nhé."

Tưởng Càn: "Tôi thèm vào mà hối hận."

200.

Tưởng Càn lại cosplay xác sống, chân tay cứng đờ đi về ký túc xá, động tác tê liệt leo lên giường, trên đường về bao gồm cả sau khi về phòng vẫn luôn giữ khoảng cách xã giao lịch sự với Hề Phong, hai người chẳng nói với nhau câu nào, Tưởng Càn thật sự không còn sức nói chuyện với Hề Phong nữa, cậu ta đi đường sắp cùng tay cùng chân rồi, trong đầu cứ tua đi tua lại: Vãi chưởng, đột ngột thế á, thế là bây giờ cậu ta là bạn trai của Hề Phong rồi? Từ từ, bình tĩnh đã, thế là bây giờ cậu ta thật sự là bạn trai của Hề Phong rồi á? Ai viết kịch bản thế này, cua gắt quá.

Trong lòng cậu ta có vô vàn tiếng hét không chỗ giải tỏa, Trương Cảnh Đông lại sắp gặp họa rồi.

Tưởng Càn: "Tao có chuyện lớn muốn nói với mày."

Trương Cảnh Đông: "Mày yêu rồi à?"

Tưởng Càn: "?"

Trương Cảnh Đông: "?"

Tưởng Càn: "?"

Trương Cảnh Đông: "Mày yêu thật rồi á?"

Tưởng Càn: "Ừ đấy."

Trương Cảnh Đông: "6."

Tưởng Càn: "6 cái gì mà 6, gõ 9."

Trương Cảnh Đông: "9."

Tưởng Càn: "Không phải chứ, thái độ mày kiểu gì đấy, mày kỳ thị đồng tính à?"

Trương Cảnh Đông: "Câu hỏi quen thuộc vãi."

Trương Cảnh Đông: "Mấy hôm trước tao cũng hỏi mày câu này đấy."

Trương Cảnh Đông: "Quy luật vận hành của cái thế giới này đúng là khó lường thật."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tưởng Càn: "..."

Trương Cảnh Đông: "Yêu kiểu gì."

Tưởng Càn: "Tao tung chiêu cuối rồi, lần này không trượt phát nào, đối phương nghi ngờ tàn phế."

Tưởng Càn: "Tao rủ cậu ấy đi cà phê mèo, rõ ràng cậu ấy không thích mèo, tao hỏi cậu ấy có phải không thích mèo không, cậu ấy bảo ừ, nhưng muốn đi cùng tao. Tao không nhịn được, tung chiêu cuối luôn, hỏi cậu ấy có muốn yêu đương với tao không."

Trương Cảnh Đông: "Tao bắt buộc phải nghe mấy cái này à?"

Tưởng Càn: "? Không phải mày tự hỏi yêu kiểu gì à."

Trương Cảnh Đông: "Tao hối hận rồi, tao thu hồi."

Tưởng Càn: "Quá hai phút rồi."

Trương Cảnh Đông: "Thế là cái thằng trai thẳng cậu ta thích đúng là mày rồi chứ gì."

Tưởng Càn: "Chắc thế, tao chưa hỏi kỹ, đầu tao tê rần rồi."

Trương Cảnh Đông: "Nhịn giỏi thật đấy anh Phong, thích mày lâu thế rồi mà giả vờ như người bình thường, mày mới thích cậu ta mấy ngày, ngày nào cũng nhảy cẫng lên như khỉ rừng nhiệt đới ấy."

Tưởng Càn: ". Hôm nay lực công kích của mày cao thế."

Trương Cảnh Đông: "Tao ế từ trong trứng, mày nhường tao tí."

201.

Tưởng Càn hành hạ Trương Cảnh Đông xong, sự căng thẳng thấp thỏm trong lòng cuối cùng cũng vơi đi một chút. Cậu ta cảm thấy mình vẫn cần chút thời gian để bình tĩnh lại, cái danh hiệu bạn trai của Hề Phong đối với cậu ta bây giờ vẫn hơi ảo ma, cậu ta khó mà tưởng tượng nổi sau này nhìn thấy Hề Phong trên Confession, người đó lại là bạn trai của mình.

Tưởng Càn đang ngẩn người, đột nhiên nghe thấy Hề Phong gọi mình: "Tưởng Càn."

Tưởng Càn suýt tắc thở, không dám trả lời.

Ngay sau đó, điện thoại Tưởng Càn rung lên một cái.

Là tin nhắn WeChat từ anh bạn trai mới toanh.

Hề Phong: "Bạn học Tưởng Càn."

Tưởng Càn: "...Làm gì."

Hề Phong: "Có một vấn đề muốn thỉnh giáo."

Tưởng Càn: "Cậu nói chuyện t.ử tế đi."

Hề Phong: "Xin hỏi từ lúc về phòng đến giờ cậu không nói với bạn trai câu nào là có ý gì?"

Tưởng Càn: "Chẳng phải đang nói đây à?"

Hề Phong: "Bằng mồm.”

Tưởng Càn: "Cậu chẳng phải cũng đang nhắn tin tìm tôi đấy sao!"

Hề Phong: "? Tôi gọi cậu cậu có thèm trả lời đâu?"

Tưởng Càn: "Cậu hung dữ cái gì!"

Tưởng Càn: "Vừa mới yêu đã hung dữ với tôi, hai hôm nữa cậu dám đ.á.n.h tôi chắc."

Hề Phong: "Vừa mới yêu đã không thèm để ý đến tôi, hai hôm nữa cậu dám đá tôi chắc."

Tưởng Càn: "Tôi sai rồi anh giai ơi, cho tôi xấu hổ một tí đi mà, xin cậu đấy."

Hề Phong: "Bao lâu."

Tưởng Càn: "Ba ngày."

Hề Phong: "?"

Tưởng Càn: "Một ngày."

Hề Phong: "Nói lại lần nữa."

Tưởng Càn: "Đêm nay, đây là giới hạn cuối cùng của tôi rồi."

Hề Phong: "Được."

202.

Mười rưỡi tối, Tưởng Càn đã hơi lại sức rồi, từ trạng thái ngơ ngác chuyển sang hưng phấn bồn chồn, Tưởng Càn nhắn tin quấy rối Hề Phong, đắn đo mãi không biết nói gì, bèn gửi —

Tưởng Càn: "Mở Không gian tình nhân với tôi đi."

Hề Phong: "?"

Tưởng Càn gõ phím lia lịa: "Sao thế! Cậu khinh thường Không gian tình nhân à, cậu thấy tôi ấu trĩ chứ gì."

Hề Phong: "Mở."

Tưởng Càn: "Thật ra tôi chỉ muốn trồng rau trong nông trại thôi, trong đấy có cái nông trại tình nhân."

Hề Phong: "Trồng."

Tưởng Càn: "..."

Tưởng Càn: "Sao tôi cảm thấy cậu hơi cạn lời thế nhỉ."

Hề Phong: "Tôi cưa đổ bạn trai ngày đầu tiên cậu ấy không thèm để ý đến tôi thì thôi đi, mở Không gian tình nhân với tôi chỉ để trồng rau, Tưởng Càn, cậu nghe có thấy cạn lời chút nào không?"

Tưởng Càn: "T_T"

Tưởng Càn: "Tôi chưa yêu bao giờ mà."

Tưởng Càn: "Thế phải làm gì, không được trồng rau à?"

Hề Phong: "Được."

Hề Phong: "Mở kiểu gì, tôi không biết."

Tưởng Càn: "Để tôi mời cậu!!!"