Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình

Chương 3: Khủng hoảng của trai thẳng



Editor: Yang Hy

21.

Người với người xã giao là như này sao?

Tưởng Càn dùng cái đầu trai thẳng của mình nghĩ nát óc cũng không thông, cậu ta cảm thấy dù thế nào thì Hề Phong cũng nên nói một câu "Tôi không phải đâu" để xoa dịu cái không khí gượng gạo giữa hai người chứ, đấy gọi là lời nói dối thiện ý. Nhưng đằng này Hề Phong lại quá thành thật, thành thật đến mức Tưởng Càn chỉ hận không thể biến mất ngay tại chỗ khỏi cái phòng ký túc xá này. Trước mặt cậu ta là hộp cơm thùng nóng hổi Hề Phong vừa mua từ nhà ăn về, thơm phức, bốc khói nghi ngút, nhìn mà rớt nước miếng.

Lần đầu tiên Tưởng Cần cảm thấy cơm thùng lại có tính sát thương cao đến thế, cậu ta thậm chí còn không dám ăn, sợ cơm chui vào mồm rồi tự dưng hét lên: "Tôi là gay!"

Cậu ta đúng là ngồi trên đống lửa, cả người vặn vẹo trên ghế đổi đủ mọi tư thế, trong lòng có hai đứa tí hon đang đ.á.n.h nhau.

Đứa màu đen bảo: "Cậu ta là gay, mày bị ám ảnh tâm lý với gay cơ mà? Cậu ta thừa nhận rồi thì càng tốt, sau này tránh xa cậu ta ra!"

Đứa màu trắng bảo: "Nhưng hai đứa mày đã là bạn bè rồi mà! Người ta cũng biết buồn chứ, câu mày vừa nói nghe tổn thương người ta lắm đấy!"

Tưởng Càn như cái xác không hồn xúc một thìa cơm to nhét vào mồm, không nghe thấy cơm hét lên "Tôi là gay", nhưng lại nghe thấy tiếng gào thét của đứa tí hon màu trắng: "Mày làm tổn thương người ta mà còn thản nhiên ăn cơm người ta mua cho mày à! Mày đúng là đồ không bằng cầm thú!"

22.

Trương Cảnh Đông nhận được tin nhắn k.h.ủ.n.g b.ố của Tưởng Càn.

Tưởng Càn: "Á á á á á á á á!"

Tưởng Càn: "Khoảnh khắc đen tối nhất của cuộc đời tự dưng ập đến mà không hề báo trước!"

Tưởng Càn: "Cả đời này tao chưa bao giờ bị quê như thế này."

Trương Cảnh Đông: "Sao đấy."

Tưởng Càn: "Có một bí mật không biết nên nói hay không, tao thật sự rất muốn nói, nhưng mà là chuyện riêng tư của người ta."

Trương Cảnh Đông: "Dẹp mấy cái văn vở vòng vo của mày đi, đừng có giả vờ làm người có văn hóa nữa, nói nhanh lên."

Tưởng Càn: "Mày biết Hề Phong là gay không?"

Trương Cảnh Đông: "Biết."

Tưởng Càn: "?"

Cái kịch bản này hoàn toàn khác xa tưởng tượng của Tưởng Càn, Trương Cảnh Đông đáng lẽ phải hét lên "Vãi chưởng" giống cậu ta rồi bảo "Cậu ta thế mà là gay á" chứ?

Tin nhắn của Trương Cảnh Đông lạnh lẽo y như trái tim Tưởng Càn lúc này: "Mày không biết vụ này à? Ai chả biết, hồi mới nhập học năm nhất cậu ấy đã lên trang Confession rồi, bạn cậu ấy xuống phần bình luận công khai giúp luôn, bảo là con gái đừng tỏ tình với cậu ấy nữa, cậu ấy là gay."

Tưởng Càn muốn ch.ết quách cho xong: "Thế sao mày không bảo tao!"

Trương Cảnh Đông hùng hồn: "Mày có hỏi đâu! Với cả mày không xem trang Confession à?"

Tưởng Càn khóc ròng: "Tao xem cái đấy làm quái gì!"

23.

Tưởng Càn bây giờ hận cái mồm thối của mình vô cùng, tự dưng đi nói cái câu "Trường mình thế mà có gay thật" làm gì, tự dưng đi hỏi "Cậu không phải gay đâu nhỉ" làm chi.

Nó than thở với Trương Cảnh Đông: "Tao có nên xin lỗi cậu ấy không, cảm giác lời nói cũng sát thương phết."

Trương Cảnh Đông: "Mày kỳ thị đồng tính à?"

Tưởng Càn: "Chắc là không đâu, chỉ là hồi trước tao có tí ám ảnh tâm lý thôi, với cả không ngờ trên đời này lại nhiều gay thế, nói năng không nghĩ gì cả."

Trương Cảnh Đông: "Xem ra đành phải nói cho mày một bí mật rồi."

Trương Cảnh Đông: "Thật ra tao cũng thế."

Tưởng Càn: "Vãi chưởng thật hay đùa đấy."

Trương Cảnh Đông: "Đùa mày thôi."

Tưởng Càn: "...Đi ch.ết đi."

23.

Tưởng Càn ăn xong cơm thùng, mượn cớ dọn rác cứ liếc mắt nhìn trộm Hề Phong ở phía sau.

Hề Phong chưa leo lên giường, vẫn ngồi trên ghế nghịch điện thoại, trông có vẻ như đang nhắn tin với ai đó.

Chắc không phải đang kể xấu với bạn bè là mình có thằng bạn cùng phòng vô duyên vãi chưởng đấy chứ! Tưởng Càn nghĩ đến khả năng này, người ngợm cứ như có kiến bò khó chịu vô cùng. Thế là Tưởng Càn xách túi rác đi lượn một vòng trong phòng, giả vờ như không tìm thấy thùng rác của mình, lượn xong một vòng bị Lâm Hoành nhìn bằng ánh mắt như nhìn thằng thiểu năng: "Mày làm cái trò gì đấy?"

Tưởng Càn đáp: "Vứt rác chứ gì."

Lâm Hoành trợn mắt: "Mày bị lạc đường trong à?"

Tưởng Càn thất bại vứt rác vào thùng.

Sau đó lại ôm chậu ra ngoài ban công giặt tất, vừa giặt vừa liếc trộm Hề Phong, vắt óc nghĩ ra một chủ đề, giả vờ bâng quơ mở miệng: "Ê, xà phòng của tao hình như hết rồi, Hề Phong cho tôi mượn tí được không?"

Hoàng Duy Dịch vô duyên chen ngang: "Hôm qua hai thằng mình vừa mua chung một túi xà phòng còn gì?"

Tưởng Càn nghiến răng ken két: "À, tao quên mất, ha ha."

24.

Tưởng Càn còn chưa giặt tất xong thì Hề Phong đã leo lên giường rồi.

Cậu ta hơi cuống, xách đôi tất lao đến bên giường Hề Phong.

Hề Phong vẫn đang đứng trên thang, dùng ánh mắt cực kỳ khó hiểu nhìn Tưởng Càn tay cầm tất tay đầy bọt xà phòng: "?"

Tưởng Càn chớp chớp mắt: "Cậu định ngủ trưa à?"

Hề Phong hỏi: "Cậu giặt tất thì người khác không được ngủ trưa à?"

Sao lại nói kháy thế nhỉ, chắc chắn là giận rồi.

Tưởng Càn nhận lỗi ngay tắp lự: "Vừa nãy tôi nói chuyện không suy nghĩ, cậu đừng giận tôi nhé, tôi chả xin lỗi cậu rồi còn gì."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hề Phong leo lên giường: "Không giận."

Tưởng Càn còn muốn nói thêm gì nữa, nhưng chợt nghĩ chủ đề này cũng không tiện nói trong phòng, nhỡ đâu hai đứa bạn cùng phòng kia vẫn chưa biết Hề Phong là gay thì sao, mình không thể công khai hộ người ta lần nữa được. Thế là ngậm miệng lại một cách gượng gạo, mãi mới rặn ra được một câu: "Thế, thế cậu còn mua cơm hộ tôi không?"

Hề Phong ném cho cậu ta một ánh mắt mà Tưởng Càn rất khó hiểu, bảo: "Còn."

25.

Sao lại có người đi xin lỗi kiểu đấy chứ!

Tưởng Càn tự mình cũng nghĩ không thông, trước giờ cậu ta cứ tưởng Hoàng Duy Dịch EQ thấp, hóa ra mình mới là cái vùng trũng EQ của cái phòng này à? Tưởng Càn không chấp nhận nổi sự thật này, nhắn tin tới tấp cho Trương Cảnh Đông: "Toang rồi người anh em ơi!"

Trương Cảnh Đông: "Lại làm sao."

Tưởng Càn: "Lời xin lỗi của tao hình như phản tác dụng hoàn toàn rồi, tao đoán bây giờ cậu ấy ghét tao như xúc đất đổ đi rồi."

Trương Cảnh Đông: "Thế cũng tốt mà."

Tưởng Càn: "Tốt ở chỗ nào."

Trương Cảnh Đông: "Tốt ở chỗ mọi chuyện đã tệ hại đến mức không thể cứu vãn rồi, đỡ phải vắt óc nghĩ cách vớt vát nữa."

Tưởng Càn: "Mày mà không biết nói tiếng người thì có thể im mồm."

Trương Cảnh Đông: "Mày để ý việc cậu ấy có ghét mày hay không làm gì?"

Tưởng Càn: "Tao để ý á?"

Trương Cảnh Đông: "Mày không để ý à?"

Tưởng Càn: "Tao không để ý nhé."

Trương Cảnh Đông: "Tao để ý được chưa."

26.

Buổi chiều kín lịch học, Hề Phong trước giờ luôn là đại tướng quân đi chiếm chỗ cho cả phòng, tất nhiên, Hề Phong chiếm cho mình chỗ ngồi bàn đầu, còn chiếm cho ba đứa kia chỗ ngồi bàn cuối.

Tưởng Càn cả buổi trưa không ngủ được, nằm trên giường lật qua lật lại như rán bánh, rán đến mức sắp cháy khét cả nồi rồi thì cuối cùng cũng nghe thấy tiếng chuông báo thức của Hề Phong reo. Tưởng Càn nhanh ch.óng thò đầu ra: "Ê, Hề Phong, tôi đi cùng cậu nhé?"

Hề Phong ném lại một dấu chấm hỏi: "?"

Tưởng Càn mở mắt nói điêu: "Hôm nay tôi muốn ngồi bàn đầu, tắm mình trong hào quang của học bá tí."

Hề Phong chẳng nói gì, không bảo được cũng chẳng bảo không.

Hai đứa đi song song trong sân trường, không khí cực kỳ gượng gạo.

Hề Phong có thấy gượng hay không thì Tưởng Càn không biết, nhưng Tưởng Càn thì sắp ngượng ch.ết đến nơi rồi, vò đầu bứt tai muốn tìm chuyện để nói: "Tiết này học môn gì ấy nhỉ?"

Hề Phong mở miệng: "Thể d.ụ.c, cậu rẽ phải được rồi đấy."

Tưởng Càn: "..."

27.

Tưởng Càn và Hề Phong đường ai nấy đi.

Môn thể d.ụ.c không phải cả lớp học giống nhau, được tự chọn, Hề Phong chọn bóng rổ, Tưởng Càn chọn quần vợt, tuy là cùng ở sân vận động nhưng không chung một sân.

Tưởng Càn tiu nghỉu rẽ phải, trong lòng thầm c.h.ử.i cái tính xấu xa của Hề Phong. Vãi chưởng, cậu ấy biết thừa tiết này là thể d.ụ.c, ở trong phòng cũng không thèm nói, rõ ràng là muốn xem mình làm trò cười! Cái kiểu người gì không biết, đúng là gay chẳng có ai tốt đẹp cả.

Tưởng Càn đ.á.n.h quần vợt cũng tàm tạm, nó thấy quần vợt với cầu lông cũng na ná nhau, thể d.ụ.c đại học cũng chỉ dạy mấy cái cơ bản thôi. Hôm nay đúng lúc thầy thể d.ụ.c có việc riêng, cho lớp nghỉ sớm nửa tiếng.

Sắp đến hè rồi, giờ này trời nắng chang chang, đáng lẽ tan học cái là phải đi mua ngay que kem rồi tót về ký túc xá, nhưng Tưởng Càn ma xui quỷ khiến thế nào lại rẽ sang sân bóng rổ.

Hề Phong rất nổi bật giữa đám đông, lúc Tưởng Càn nhìn sang thì đúng lúc thấy Hề Phong đang vén áo lên lau mồ hôi, dáng người chuẩn phết, cơ bụng không rõ lắm nhưng nhìn là biết có hàng. Cơ bụng đàn ông là cái thứ cũng cần phải tạo dáng, trên mạng nhìn đâu cũng thấy trai sáu múi, toàn là gồng lên để chụp đấy.

Tưởng Càn vén áo mình lên, cảm thấy chắc cũng gồng lên được đấy chứ, dù sao cậu ta cũng đâu phải dân ru rú trong nhà, ngày nào cũng đ.á.n.h cầu lông còn gì.

Kết quả là đứng ngoài sân vén áo uốn éo nửa ngày, vẫn chẳng thấy bóng dáng cơ bụng đâu. Lạ thật đấy.

28.

Tưởng Càn đang hì hục so đo với mấy múi cơ bụng chưa chịu xuất hiện của mình thì đột nhiên một cái bóng đổ ập xuống đầu.

Kèm theo một giọng nói quen thuộc: "Làm cái gì đấy?"

Tưởng Càn cứng đờ người, vội vàng thả áo xuống: "Đi ngang qua thôi."

Ánh mắt Hề Phong rơi vào... vùng bụng của Tưởng Càn: "Đi ngang qua rồi đứng đây khoe body à?"

Tưởng Càn xị mặt: "Cậu đừng có nói kháy tôi nữa, tôi xin lỗi cậu cả buổi trưa rồi đấy."

Hề Phong bật cười: "Tôi nói kháy cậu bao giờ?"

Tưởng Càn thở phào: "Cười là được rồi, không giận thật hả?"

Hai người đi song song về ký túc xá, không khí thoải mái hơn nhiều, Hề Phong bảo: "Không, giận làm gì?"

Tưởng Càn vội vàng nhận sai: "Hồi trưa tôi nói cái câu đấy là không suy nghĩ gì đâu, tôi tuyệt đối không kỳ thị đồng tính, cậu yên tâm."

Hề Phong gật đầu: "Được rồi."

Tưởng Càn lại bảo: "Thế sau này hai thằng mình vẫn là anh em tốt nhớ?"

Hề Phong im lặng.

Tưởng Càn quay sang nhìn cậu ấy: "Không phải là cậu chưa bao giờ coi tôi là anh em đấy chứ!"

Hề Phong vẫn im lặng.

Tưởng Càn lặng lẽ rơi lệ: "Đúng là gay chẳng có ai tốt đẹp cả!"