Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình

Chương 32: Lời hứa bảo vệ



Editor: Yang Hy

219.

Hề Phong nói ra câu đó khi mới học lớp 10, mười sáu tuổi, còn chưa thành niên, nhưng giọng điệu và dáng vẻ đã hệt như một người lớn.

Văn Uyển chỉ thấy bẽ bàng, cảm giác như bị con trai ruột tát cho một cú đau điếng.

Bà luống cuống cầm túi xách trên bàn, chạy trốn khỏi nhà, nhưng rồi lại dừng chân ở cửa, giọng khản đặc: "Tiểu Phong, mẹ bàn với bố con rồi, sức khỏe bà nội bây giờ không tốt, con cũng không có ai chăm sóc, bố mẹ sẽ chuyển công tác về đây trong vòng nửa năm tới để chăm sóc con và bà."

Hề Phong: "Dạ."

Giọng nói ở cửa lại vang lên: "Mẹ biết bao nhiêu năm nay bố mẹ quan tâm chăm sóc con chưa đủ, con trách bố mẹ là đúng, bố mẹ sẽ bù đắp cho con. Nhưng nếu chuyện con thích con trai là để gây sự chú ý..."

Hề Phong ngắt lời bà ấy: "Gây sự chú ý với bố mẹ á? Mẹ nghĩ nhiều rồi, con sẽ không làm chuyện như thế." Một thoáng im lặng.

Tất nhiên rồi, Văn Uyển biết quá rõ, Hề Phong sẽ không làm chuyện như thế.

Phim truyền hình diễn cảnh này nhiều lắm rồi, đứa trẻ con khóc như mưa, bám lấy ông bà hỏi bố mẹ bao giờ về? Có điện thoại thì dăm bữa nửa tháng lại nhắn tin gọi video cho bố mẹ, bảo con nhớ bố mẹ lắm. Thầy cô ở trường cũng hay gọi điện về, nói bóng gió chuyện con cái cần bố mẹ quan tâm chăm sóc.

Nhưng kịch bản phim truyền hình không xảy ra với Hề Phong, Hề Phong dường như chấp nhận việc bố mẹ không ở bên cạnh một cách rất nhẹ nhàng, chưa từng khóc lóc đòi bố mẹ về, chưa từng dùng thành tích tốt để đổi lấy phần thưởng của bố mẹ, cũng chưa từng cố ý gây chuyện ở trường để thầy cô gọi phụ huynh. Chính vì thế, trong mắt Văn Uyển, Hề Phong trưởng thành một cách quá im lặng, quá khiến người ta giật mình.

Văn Uyển hình như đã khóc: "Con đang dùng cách này để trừng phạt bố mẹ sao?"

Hề Phong rũ mắt: "Mẹ, con đã nói rồi, mẹ nghĩ nhiều rồi."

Cửa đóng lại sau vài giây, Hề Phong lờ mờ nghe thấy tiếng giày cao gót của mẹ đi xa dần. Cậu ấy ngồi một mình trên ghế sofa, rất lâu sau cũng không hề cử động.

220.

Tưởng Càn nghe mà nước mắt chực trào, cảm thấy Hề Phong đáng thương quá, đứa trẻ này sao mà khổ thế? Cậu ta không dám tùy tiện lên tiếng, cũng chẳng biết nên nói gì cho phải, chỉ đột nhiên nghĩ, thật ra Hề Phong vẫn đang lừa mình, gia đình cậu ấy hòa thuận chỗ nào? Thế này mà gọi là hòa thuận á?

Hề Phong im lặng một lúc lâu không kể tiếp, nghiêng đầu nhìn Tưởng Càn đang bày ra vẻ mặt như chính mình phải chịu uất ức tày trời, nhướng mày: "Cảm thấy anh lừa em à? Thật ra không có đâu, màn kể khổ đến đây là hết rồi, hai người họ chuyển về không bao lâu sau đó, quan hệ gia đình đúng là hòa thuận thật mà, chắc là muốn bù đắp những thiếu thốn tuổi thơ cho anh chăng?"

Hề Phong lại cười: "Hoặc có thể nói là họ đang lấy lòng anh, lúc nào cũng cẩn thận với anh, bố anh thể hiện không rõ lắm, nhưng mẹ anh thật sự đang lấy lòng anh, nhất là sau khi bà nội mất. Ngoại trừ việc trong nhà vẫn không được nhắc đến xu hướng tính d.ục của anh ra thì những chuyện khác hầu như anh nói một là một, hai là hai."

Tưởng Càn thở phào nhẹ nhõm, có cảm giác như cái kết có hậu trong truyện cổ tích luôn có những bước ngoặt tốt đẹp.

Nhưng lại cảm thấy vẫn hơi bức bối trong lòng, lại nảy sinh cảm giác hóa ra là thế, hèn chi Hề Phong luôn không liên lạc với gia đình, hèn chi lúc nghỉ hè gọi điện thoại nghe thấy Hề Phong nói chuyện với người nhà, tuy nghe có vẻ hòa thuận nhưng Tưởng Càn cứ thấy sai sai, nói chuyện khách sáo quá, không giống người nhà, mà giống đối tác làm ăn vui vẻ hơn.

Cậu ta nhẹ nhàng móc lấy một ngón tay Hề Phong, dắt cậu ấy đi về phía trước, đột nhiên nhớ ra điều gì, hỏi: "Cậu định đưa tôi về thật à?"

Hề Phong mở miệng: "Em có muốn không? Anh không chắc thái độ của bố mẹ anh thế nào, sợ em chịu thiệt thòi. Hơn nữa đối với em mà nói, e là hơi nhanh quá."

Tưởng Càn bước hai bước, đột nhiên đứng chắn trước mặt Hề Phong.

Cậu ta giơ một ngón tay lên, chỉ chỉ vào mình.

Hề Phong không hiểu: "Hửm?"

Tưởng Càn gật đầu thật mạnh: "Tôi muốn chứ, chẳng phải bà nội từng hỏi cậu sao? Nếu bà không còn nữa, ai sẽ bảo vệ cậu, tôi cũng muốn để bà nội nhìn thấy tôi, tôi muốn nói với bà, cho dù bây giờ bà không còn nữa, nhưng cháu sẽ bảo vệ cậu ấy."

221.

Có lẽ Tưởng Càn không nhận ra, câu nói này của cậu ta mới thật sự mang lại cảm giác bước ngoặt tốt đẹp của cái kết truyện cổ tích. Giống như hoàng t.ử xuất hiện trong kịch bản sến súa nhất, hoàng t.ử Tưởng Càn nói với bạn trai của mình "Tôi sẽ bảo vệ cậu".

Hề Phong nhìn chằm chằm vào đôi mắt nghiêm túc này rất lâu, lâu đến mức trong đầu lướt qua rất nhiều rất nhiều hình ảnh.

Lần đầu gặp mặt trong ký túc xá, sau khi bố mẹ Tưởng Càn khoác tay nhau ra ngoài, đôi mắt này mang theo ý cười gượng gạo tự giới thiệu bản thân; lần đầu tiên giúp cậu ta mua cơm về phòng cậu ta còn ngại ngùng, trong đôi mắt này chứa đựng sự biết ơn và nịnh nọt, coi cậu ấy như anh ruột mà cảm ơn; cứ tưởng lúc mình thích người khác cậu ta chỉ tò mò thôi, nhưng trong đôi mắt này ngoài tò mò rõ ràng còn có sự đấu tranh dằn vặt, chính cậu ta cũng không nhận ra, nhưng Hề Phong lại nhìn thấy rõ ràng.

Tưởng Càn bị cậu ấy nhìn chằm chằm đến mức mất tự nhiên, lúc này mới nhận ra phát ngôn vừa rồi của mình có phải hơi trẻ trâu quá không? Cậu ta hắng giọng, vừa định nói gì đó thì bị Hề Phong ôm vào lòng.

Tưởng Càn rụt cổ lại, liếc nhìn xung quanh: "Ê, sân vận động đấy."

Hề Phong nói nhỏ: "Ừ, không được à?"

Tưởng Càn giơ tay ôm lại: "Sao lại không được, chỉ sợ cậu quên mất mình đang ở sân vận động thôi."

Hề Phong cười: "Đúng là hơi quên thật."

Tưởng Càn nghĩ một lúc, vỗ vỗ lưng bạn trai: "Đừng buồn nữa, tôi về cùng cậu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hề Phong "ừ" một tiếng: "Biết rồi, em sẽ bảo vệ anh."

222.

Tưởng Càn rất nghiêm túc với chuyện này, hôm sau đặc biệt gọi điện cho mẹ mình là bà Chu.

Bà Chu cũng coi trọng không kém, chuyển khoản ngay cho Tưởng Càn 5000 tệ.

Bà Chu: "Mua cho bố mẹ Hề Phong chút quà ra hồn vào, dù thái độ họ thế nào, nhưng mình đến nhà là phải có lễ nghĩa."

Tưởng Càn trốn trong nhà vệ sinh, Hề Phong đã đi thư viện, có gì cậu ta cũng dám nói thẳng: "Con hỏi mẹ cũng vì chuyện này đấy, con không rành mấy cái này lắm, nhưng lần này con qua đó chắc cũng không phải vì bố mẹ Hề Phong đâu, là vì ngày giỗ bà nội cậu ấy, con cũng không biết mua gì cho hợp."

Bà Chu bĩu môi: "Hôm nào rảnh con ra trung tâm thương mại chọn đi, không biết mua gì thì gọi video cho mẹ, mẹ chọn giúp."

Tưởng Càn lúc này mới cười toe toét: "Cảm ơn bà Chu, bà Chu hào phóng quá!"

Bà Chu trợn mắt một cái rất kém sang: "Mẹ cứ tưởng mẹ gặp Hề Phong trước cơ, thế mà bị hẫng tay trên rồi."

Tưởng Càn chột dạ: "Không phải chứ, cái này mẹ tranh giành làm gì, nghỉ đông con chắc chắn sẽ đưa cậu ấy về tìm mẹ chơi." Tưởng Càn đổi giọng, "Nhưng con vẫn hơi lấn cấn, con với Hề Phong mới yêu nhau, đi viếng bà nội thì hợp tình hợp lý, nhưng xách quà cáp chính thức ra mắt bố mẹ cậu ấy liệu có... hơi khoa trương quá không?"

Bà Chu suy nghĩ một lát: "Mẹ cũng không hiểu rõ tình hình gia đình Hề Phong, nhưng thằng bé đề nghị chắc cũng có lý do của nó, thằng bé Hề Phong nhìn là biết kiểu người suy nghĩ sâu xa chín chắn, không giống con."

Tưởng Càn tặc lưỡi: "Con làm sao? Sao mẹ lại dìm hàng con thế?"

Bà Chu: "Mẹ nói thật thôi, cái bụng con chứa được chuyện gì? Nhịn không quá hai phút là phải tìm người nói ra ngay rồi."

Tưởng Càn: "..." Thôi được rồi, đúng là sự thật.

Bà Chu nghiêm túc hơn nhiều: "Con không cần lo lắng nhiều thế đâu, mẹ nhìn ra con rất thích Hề Phong, cũng nhìn ra cậu ấy tôn trọng và trân trọng con, thời gian không phải vấn đề, hai đứa trân trọng nhau mới là quan trọng nhất."

Tưởng Càn gật đầu: "Dạ, thế lúc nào mua quà con gọi mẹ, cảm ơn mẹ."

223.

Vé xe về nhà là Hề Phong đặt, vé đi đâu dịp 1/10 cũng khó cướp, ga tàu cao tốc đông nghịt người. Tưởng Càn bị bạn trai nắm tay kéo đi một mạch về phía trước, lúc xếp hàng qua cửa an ninh cậu ta chợt nhớ ra điều gì, hỏi Hề Phong: "Này, hôm nghỉ hè về nhà rốt cuộc cậu nói gì với tôi thế?"

Hề Phong hình như không hiểu: "Cái gì?"

Tưởng Càn bước lên một bước, đứng cạnh cậu ấy: "Cái lúc tôi soát vé ấy, cậu đứng sau nói với tôi bốn chữ, lên xe tôi còn hỏi cậu, nhưng cậu bảo là ‘đi đường cẩn thận’, cậu lừa trẻ con à, khẩu hình rõ ràng không đúng."

Hề Phong nhớ ra rồi, cười cười: "Ừ, lừa trẻ con đấy."

Tưởng Càn nhìn cậu ấy chằm chằm: "Tôi về nhà còn soi gương nghiên cứu cả buổi mà không ra."

Đến lượt hai người qua cửa an ninh, Hề Phong đặt đồ của cả hai lên băng chuyền, kéo Tưởng Càn một cái, bảo Tưởng Càn qua cửa an ninh trước, Tưởng Càn đứng lên bục kiểm tra. Quần áo trên người là đồ mới mua, áo sơ mi kẻ sọc sáng màu kiểu casual và cà vạt kẻ caro sẫm màu, quần kaki nâu sẫm và giày thể thao sáng màu, Hề Phong gần như có thể tưởng tượng ra cậu ta chắc chắn đã lên mạng tìm kiếm từ khóa "cách phối đồ cho con trai lần đầu ra mắt phụ huynh" mới phối ra được một bộ ngoan ngoãn thế này.

Bạn trai rất ngoan ngoãn phối hợp kiểm tra xong đi lấy hành lý của hai người, Hề Phong thầm cười trong lòng, cảm thấy khuôn mặt của Tưởng Càn rất có tính đ.á.n.h lừa, muốn giả ngoan thì dễ ợt. Thực tế là giây tiếp theo sẽ hung dữ ép hỏi xem rốt cuộc cậu ta đã bỏ lỡ bốn chữ nào.

Hề Phong bước xuống bục kiểm tra, Tưởng Càn lập tức lao đến bên cạnh: "Khai thật đi! Rốt cuộc là bốn chữ nào mà cậu khó mở miệng thế hả!"

Hề Phong trêu cậu ta: "Anh quên rồi."

Tưởng Càn tỏ vẻ không tin: "Thế cậu nói đồng tính không lừa đồng tính đi."

Hề Phong: "?"

Tưởng Càn: "Sao nào, cậu lấy xu hướng tính d.ục của mình ra thề đi."

Hề Phong: "Phải nhớ anh nhé."

Tưởng Càn: "? Tôi chẳng đang ở đây lù lù à, cậu định chia tay tôi mỗi người một ngả à?"

Hề Phong: "Ừ, em đi cửa trẻ em, anh đi cửa người lớn."

Tưởng Càn: "? Ga tàu cao tốc còn có cửa trẻ em á? Tôi có phải thằng ngốc đâu cậu..." Tưởng Càn đột nhiên ngậm miệng, nhận ra điều gì đó, hắng giọng một cái, mãi mới thốt ra được một chữ: "Ồ."

Phải nhớ anh nhé.

Ồ.