Trái Tim Anh Không Đổi Thay

Chương 52



Chương 52: Hôm nay hoa quế nhỏ rất lo lắng

Người nhà họ Du đều thuộc phái hành động, Du đại Tuấn vừa truyền đạt lại ý của Đào Diệp, hai vị phụ huynh đã lập tức bỏ dở chuyến du lịch, trực tiếp bay về nước.

Để thể hiện sự coi trọng, buổi gặp mặt đầu tiên được sắp xếp luôn tại khách sạn thuộc sở hữu của gia đình Du Đại Tuấn.

Đào Diệp ngồi ở ghế phụ, cả người vẫn còn có chút lơ mơ.

Cả tuần này anh rất bận, cũng chỉ vừa mới tan ca làm đêm đã tranh thủ thời gian để tới buổi gặp mặt, quần áo cũng chưa có thời gian để chuẩn bị, vẫn là áo sơ mi và quần dài từ ngày hôm qua.

"Anh thấy em mặc như thế này có ổn không?"

Đào Diệp có hơi lo lắng, anh đã định sau khi tan làm ca đêm sẽ về nhà sửa soạn một chút, rồi mới tới gặp người lớn trong nhà.

Ai ngờ sáng nay lại có một ca phẫu thuật cấp cứu, tình huống khá phức tạp, so với giờ tan làm mà anh dự kiến thì đã bị trễ mất tận mấy tiếng.

Nếu về nhà để sửa soạn thì không kịp, nhưng cứ vậy đi gặp phụ huynh, anh lại cảm thấy không được chỉnh tề cho lắm.

Du Đại Tuấn trước đó vẫn im lặng để Đào Diệp bình tâm lại, vừa nghe thấy Đào Diệp nói thế thì nhanh nhẹn đáp lời.

"Ổn mà em, sao lại không ổn được chứ, cực kì ổn là đằng khác."

Trong mắt hắn thì Đào Diệp cái gì cũng tốt, hắn không thể nghe bất kì một lời nào chê bai anh cả.

Đào Diệp vừa thấy cái điệu bộ tươi cười của Du Đại Tuấn là đã muốn trút cơn giận.

"Em đang nói chuyện nghiêm túc với anh đấy, anh cười cái gì?"

Đều tại hắn cả, sắp xếp vội vội vàng vàng, anh còn chưa chuẩn bị được gì, quà để tặng cũng quên ở nhà. Trông anh cứ như một đứa không hiểu chuyện ấy.

"Anh đâu có đâu."

"Anh còn chối, đang cười hí hửng kia kìa." Đào Diệp chả tin hắn, lập tức vặn lại, "Anh định chờ xem em bị mất mặt chứ gì."

"Anh nào có dám đâu."

Du Đại Tuấn thấy Đào Diệp làm nũng, thì lòng lại càng thấy ngọt ngào. Hắn rõ hơn ai hết việc Đào Diệp luôn biết chừng mực với tất cả mọi người, hắn chỉ ước bị người ta mắng thêm hai câu, để có thể thấy mình đặc biệt hơn.

"Chỉ là anh thấy em lo lắng như thế, trong lòng anh cũng rất hạnh phúc."

Phải có điều để quan tâm thì mới lo lắng, Đào Diệp thì có quan tâm tới cái gì trong nhà hắn chứ?

Chẳng phải chỉ có quan tâm tới hắn thôi sao.

Nếu không phải thật sự xem trọng, thì sao vị Phó chủ nhiệm Đào từng thuyết trình báo cáo đầy lưu loát trước Hội nghị quốc tế lại có thể hồi hộp chỉ vì đi gặp người nhà hắn chứ.

"Anh tự luyến vừa thôi nhé."

"Anh nói thật mà, em cứ là chính bản thân mình thôi."

Du Đại Tuấn vươn tay ra nắm lấy tay trái của Đào Diệp, xoa xoa đầu ngón tay để truyền cho anh chút hơi ấm."

"Người anh yêu, họ cũng nhất định sẽ ủng hộ anh. Hơn nữa em lại còn tốt như thế, anh đúng là được tổ tiên phù hộ rồi."

Toàn nói cái gì linh tinh không đó, Đào Diệp dở khóc dở cười, môi anh mím lại nhưng khóe môi không giấu nổi nụ cười.

"Thả lòng đi nào." Thấy anh cười rồi, Du Đại Tuấn cũng thở phào, "Em không cần gượng ép gì cả, em vốn dĩ đã rất tuyệt vời rồi."

Cho nên đương nhiên bất kì ai cũng sẽ yêu quý rồi.

Đại Tuấn rất tự tin.

Hết chương 52.