Ngoại truyện 3:
"Du Ngải Diệp, anh đứng ở ngoài này làm cái quái gì thế hả?"
Alpha đang đứng ở ngoài bản công ngẩn người nhìn trời bị một tiếng gọi này mà lập tức hoàn hồn, cậu chẳng cần quay lại thì cũng biết là vị tổ tông nào.
Dù sao trong nhà bọn họ cái đứa ngang ngược thế, cũng chỉ có một mình Đào Ngải Quân.
Ai bảo thằng nhóc ấy giống ba Đào Diệp như cùng một khuôn đúc ra chứ, ba Du Đại Tuấn luôn nào cũng thương nhóc như tròng mắt, trước đây ngày nào cũng để thằng nhóc ngồi lên đầu mà chả thấy phiền.
Hơn trong số các con cháu của cả hai bên gia đình thì chỉ còn mỗi nó là omega, nói ngọt làm nũng chính là sở trường của Đào Ngải Quân, chỉ có lúc ở trước mặt anh trai sinh đôi thì thằng nhóc này mới bộc lộ ra bản tính thật, vừa nghịch vừa tùy tiện.
Thế nhưng mà nói thế nào đi chắc nữa, cái thằng nhóc hư đốn này cũng do Du Ngải Diệp dung túng mà ra. Ai bảo trước đây cậu cứ bắt nạt nhóc, toàn bỏ mặc cậu em trai nhỏ bé đáng thương này mà đi tìm anh Tiểu Nguyên chứ.
"Hứ, anh còn không thèm để ý tới em nữa hả!"
Đào Ngải Quân nhất quyết không bỏ qua, liền xoay vòng 360 độ đến trước mặt anh trai mà mắt to trừng mắt nhỏ.
Mỹ nhân được nuông chiều thì luôn có vài phần đặc quyềm, đáng tiếc thứ ấy vô dụng trước mặt Du Ngải Diệp.
Cậu phất phất tay như đuổi ruổi.
"Đừng có làm phiền anh."
"Anh làm như em thèm vào chắc?" Đào Ngải Quân không cao bằng anh trai alpha, 15 tuổi rồi nhưng omega này còn chưa cao tới 1m70.
Điều này làm nhóc cực kì phiền muộn, mỗi ngày đều tập luyện, trước khi đi ngủ còn uống sữa. Du Ngải Diệp thấy em trai mình cứ như một em bé, chỉ là có hơi ngốc, cũng không muốn nói nhiều với nó.
Quả nhiên Đào Ngải Quân đã mặt mày nhăn nhó, thả lại một câu có vẻ là gay gắt rồi vỗ mông chạy luôn.
"Ba bảo em gọi anh tới phòng sách, anh có qua hay không kệ anh."
Anh trai đúng là cái tên xấu xa phiền phức, chả thích chút nào.
__________________
Lúc Du Ngải Diệp tới phòng sách thì cả gia đình đều đã ở đây.
Ba Đào Diệp mặt một chiếc áo len màu hạnh, đeo kính gọng mảnh, cả người như phát sáng.
Năm tháng dường như rất ưu ái thầy Đào, hoặc là nói vì ba Đào Diệp luôn sống trong tình yêu của bạn đời, cho nên ba cậu chẳng phải lo nghĩ gì.
Ba Du Đại Tuấn thì vẫn giống như trước luôn ở bên cạnh ba Đào Diệp, giống như là mỗi ngày đều sẽ thế cho tới hết phần đời còn lại.
Có đôi khi Du Ngải Diệp thấy gia đình mình cứ như ở trong truyện cổ tích vậy, từ nhỏ tới lớn, cậu luôn có cuộc sống ngập tràn trong tình yêu thương. Sự hạnh phúc ấy cũng có khi làm cậu trở nên mông lung, cậu vừa có được sự lý trí tuyệt đối, mặt khác sự thật lại không ngừng lặp đi lặp lại với cậu rằng.
Yêu là thứ khó lý giải nhất trên đời này.
"Ba lớn, ba nhỏ."
"Hai đứa vào đây." Thời gian đã mài đi bớt những khía cạch sắc bén của Đào Diệp, giờ thầy Đào dịu dàng như ngọc vậy, "Hôm nay buổi nói này cũng khá là nghiêm túc, nên ba cần tham khảo ý kiến của bọn con."
Du Ngải Diệp thấy căng thẳng, cậu đã đoán được đề tại cho buổi trò chuyện hôm nay là gì.
Quả nhiên, ngay sau đó thì cậu đã nghe được ba Du Đại Tuấn nói.
"Những trường đại học mà bọn con nộp hồ sơ đều đã gửi thư offer, về việc đi du học năm tới của hai đứa, ba muốn trưng cầu ý kiến của bọn con."
Em trai ngốc của cậu thì cực kì vui vẻ, còn hận không thể bay vèo một cái sang bờ bên kia đại dương.
"Con không có ý kiến gì, mai xuất phát luôn cũng được ba ạ."
Nhưng cậu thì lại im lặng khiến ba Đào Diệp có hơi khó hiểu.
"Con thì sao, Ngải Diệp?"
Du Ngải Diệp mím môi, rồi cười gượng.
".... Con không có ý kiến gì ạ."
Chỉ còn một tháng nữa thôi.
Hết ngoại truyện 3.