Ngoại truyện 12:
Du Ngải Diệp suốt cả ngày hôm nay không nhận được một cái tin nhắn nào của Liên Nguyên thì cau mày.
Cậu vừa tan học, điều làm đầu tiên chính là lặp đi lặp lại động tác mở khung chat rồi lại thoát ra.
Tiếc là dù có mở khung chat đó bao nhiêu lần đi nữa, thì vẫn chẳng có một cái thông báo tin nhắn nào cả.
Người mà cậu đã ghim tin nhắn vẫn chưa trả lời lại, đến một dấu chấm cũng chả có.
"Đi, đi chơi bóng nào."
Bạn học bá vai cậu, nhưng Du Ngải Diệp đâu có tâm trạng làm gì, chỉ có thể đáp qua loa.
"Các cậu đi trước đi, tôi có chút việc rồi."
Hiện tại trong đầu cậu toàn chuyện người trong lòng đã gần 20 tiếng chưa liên lạc, làm sao còn tâm trí mà chơi bóng.
Liên Nguyên chưa từng không trả lời tin nhắn trong khoảng thời gian dài như vậy.dù là cả hai có bị chênh lệch múi giờ, cũng bận rộn công việc riêng, nhưng chưa từng gián đoạn việc nhắn tin.
So với những chuyện khác, Du Ngải Diệp lo lắng nhất là liệu Liên Nguyên có phải là bị ốm hay không. Dù sao anh cũng ở một mình, chẳng có ai bên cạnh để chăm sóc hết, khiến người ta rất không an tâm.
Du Ngải Diệp vừa nghĩ vừa đi ra ngoài, lại không kìm được lôi điện thoại để xem.
May mắn là tâm linh tương thông, đột nhiên màn hình điện thoại lại hiện lên tên của người ấy.
Trái tim của Du Ngải Diệp lại run lên.
"Tiểu Nguyên!"
Bàn tay cầm điện thoại của Liên Nguyên run rẩy, cái người này bắt máy quá nhanh, suýt chút nữa là khiến anh nhảy dựng lên rồi.
"Ngại quá, khi nãy anh có việc, không để ý điện thoại."
Anh cứ bận bịu việc thu dọn, vừa mới tiễn hai ông ba về, còn chưa kịp trả lời tin nhắn của Du Ngải Diệp.
"Không sao mà."
Ngải Diệp sao có thể trách anh, biết được Liên Nguyên vẫn khỏe mạnh không ốm đau gì là cậu yên tâm.
"Anh đang đi thăm bệnh à? Không phải hôm nay được nghỉ sao?"
Nhật trình của Liên Nguyên thì Du Ngải Diệp là người nắm rõ nhất, khiến chính bản thân anh cũng không biết phải trả lời sao cho ổn.
"À......"
Anh muốn nói cho Ngải Diệp biết rằng mình đã tới trước cổng trường rồi, nhưng lại lo đột nhiên mình nói thế sẽ dọa người ta giật mình, chỉ có thể tạm thời đổi sang một chủ đề khác.
"Em đang làm gì vậy, tan học rồi nên đang về ký túc à?"
Liên Nguyên nhìn thấy hàng cây rợp bóng trước mặt, vừa xa lạ lại vừa thân thuộc.
Tuy rằng đây là lần đầu tiên anh bước vào khuôn viên trường, nhưng từ điện thoại của Du Ngải Diệp thì anh đã nhìn thấy con đường này vô số lần rồi.
Bên tai là giọng nói thoải mái của alpha.
"Vâng, em vừa tan học, đang chuẩn bị về."
Liên Nguyên thở phào: "Vậy thì tốt."
Nếu Du Ngải Diệp không ở trường, thì coi như anh tới đây công cốc.
Du Ngải Diệp thấy kì lạ: "Hả? Cái gì tốt cơ?"
"Không có gì, anh nói là tốt thật, có thể về để nghỉ ngơi." Liên Nguyên mím môi, thật ra anh không hiểu sao trong khoảnh khắc này, một cảm giác hồi hộp lại dâng lên từ đáy lòng anh, khiến lòng bàn tay cũng đổ mồ hơi, "À ... Lần trước em nói em phải đổi ký túc xá, em đã tìm được chỗ chưa?"
Khác với Liên Nguyên là nghiên cứu sinh thỉnh giảng, Du Ngải Diệp là sinh viên đại học chính quy qua kỳ thi tuyển, được phân phòng ở tại ký túc. Tuy là gia đình cậu điều kiện rất tốt, nhưng bọn họ cũng không muốn làm người quá đặc biệt, nên cứ trực tiếp ở ký túc.
Trước đó Liên Nguyên có nghe Du Ngải Diệp nói ký túc cậu đang ở phải sửa lại, nên cần xin một phòng mới.
"Em vẫn đang tìm, nếu không có cái nào thích hợp, có lẽ em sẽ phải tính đến chuyện mua một căn hộ nhỏ.
Ở phía xa rất xa, Liên Nguyên đã trông thấy dáng người cao cao, cho dù là đang ở một đất nước xa lạ, nhưng vẫn giống như hạc giữa bầy gà.
"Anh có phòng trống đó, em có muốn dọn sang ở hay không?"
Du Ngải Diệp đột nhiên khựng lại, tay cầm điện thoại gần như run lên.
"Cái gì cơ?"
Cậu rảo bước chân, rồi sau đó đột nhiên chạy thật nhanh, gió đêm lành lạnh thổi bay tà áo, cậu giống như con thuyền phiêu bạt rốt cuộc cũng tìm được đài quan sát của mình.
"Anh nói là ... ưm!"
Khách tha phương (*) ôm trọn lấy ánh trăng của mình.
(*) Nguyên gốc là '游子' 'Du tử' – vẫn là một cách chơi chữ của tác giả, vừa là người xa xứ vừa là Du Ngải Diệp. Mà 'Du tử' cũng hay dùng để gọi như một kiểu tên thân mật.
Hết ngoại truyện 12.