Trái Tim Anh Không Đổi Thay

Chương 78: Ngoại truyện Du Ngải Diệp x Liên Nguyên



Editor: Min

Ngoại truyện 17:

Liên Nguyên cảm thấy rất kỳ lạ.

Sao mọi người lại nghĩ Du Ngải Diệp là người yêu của anh nhỉ.

Bọn họ rõ ràng là hơn kém nhau tận 15 tuổi, là hai người hoàn toàn thuộc về hai thế hệ khác nhau.

Nếu anh thật sự hẹn hò với Ngải Diệp, chỉ sợ là thầy Đào sẽ từ mặt cậu học trò này mất.

Mà anh cũng chẳng có gì tốt, chỉ là một omega bình thường, được cái đầu óc thông minh một tí. Nhưng chuyện thông minh với chuyện yêu đương chẳng liên quan gì tới nhau cả. Thậm chí có rất nhiều alpha còn thấy sợ mớ bằng cấp của anh, cảm thấy anh không phải người dễ kiểm soát được.

Nực cười, dựa vào cái gì mà đòi kiểm soát anh chứ?

Bề ngoài Liên Nguyên trông như là một người mềm mỏng ôn hòa, nhưng bên trong lại là một omega rất cứng rắn. Anh tuyệt đối không vì bất kì ai mà tự đặt bản thân mình ở vị trí thứ hai.

Đặc biệt là sau khi anh quen được thầy Đào, anh liền ném tất cả những lời châm chọc mỉa mai nói rằng omega mạnh mẽ không có được tình yêu chân thành ra sau đầu.

Trên đời này có mấy omega mạnh mẽ được hơn thầy của anh chứ?

Trên đời này cũng có alpha nào có thể chu đáo săn sóc được như bạn đời của thầy chứ?

Không có!

Tuyệt đối không hề có!

Việc bản thân omega mạnh hay yếu căn bản không phải là tiêu chuẩn để tìm được tình yêu đích thực. Yêu là yêu, tình yêu chính là thứ mà người khác dâng lên cho bạn khi mà bạn biết cách yêu thương chính bản thân mình.

Chỉ cần là người ấy yêu bạn, thì bất luận bạn là ánh trăng nơi chân trời hay bùn nhão dưới chân, thì đối phương cũng quý trọng mà đặt bạn trong tim.

Thế nhưng Liên Nguyên cũng không phải omega theo chủ nghĩa mộng mơ, anh hiểu rất rõ, rằng tình yêu chân thành là thứ thể gặp chứ không thể đòi hỏi.

Anh chán ngấy những sự tính toán chi ly vụn vặt, anh có sự cố chấp kiêu hãnh của riêng mình, chẳng xu nịnh luồn cúi ai, cũng chẳng mong ai đem mình đặt lên bàn cân để đong đếm thiệt hơn.

Nếu không thể có được tình cảm chân thành đầy tha thiết, vậy thì cũng chẳng giành giật.

Anh có thể độc thân mãi như vậy cũng được, dù sao anh cũng là người độc lập không phụ thuộc, chung quy thì cũng không thể rơi vào cảnh lưu lạc đầu đường xó chợ vô gia cư được.

Về phần những cuộc gặp gỡ lãng mạn như ba anh nói, Liên Nguyên xin được từ chối vì cái năng lực mình kém cỏi lắm. Làm một bác sĩ chuyên khoa omega, anh thừa hiểu rõ những con quỷ ẩn sau cơn hoan lạc nhất thời, bất cứ lúc nào chúng cũng có thể hủy hoại thể xác lẫn tinh thần mong manh của một omega.

Nhưng tất cả đều là sự lựa chọn của riêng anh, anh chưa từng mảy may có ý định lôi kéo Du Ngải Diệp, một alpha trẻ tuổi tràn trề sức sống, cũng thành cao tăng khổ hạnh.

Cho nên nhìn bóng dáng cao lớn đang bận rộn trong bếp, Liên Nguyên lưỡng lự hồi lâu mới cẩn thân hắng giọng.

______________________

"Ngải Diệp, em có thể nói chuyện với anh một chút không?"

Ngón tay của Liên Nguyên bám vào thủ bếp, mang theo một sự căng thẳng mà chính bản thân anh cũng không phát hiện ra.

"Sao thế anh? Có phải anh đói rồi không, cơm sắp xong rồi đây."

"Không phải, anh muốn nói là ..." Liên Nguyên thở hắt ra một hơi, "Hay là để anh giải thích nhé?"

"Giải thích cái gì cơ?"

Liên Nguyên cứ cảm thấy bản thân mình bứt rứt kì cục, alpha trước mặt trong cũng không có vẻ gì là tức giận, mà chẳng hiểu sao lại ai cứ thắt cả lại.

"Thì là, chính là giải thích, giải thích chuyện bọn mình không phải đang hẹn hò, lần trước là vì em muốn giúp anh, hai chúng ta chỉ là..."

Liên Nguyên líu cả lưỡi, nhất thời anh không biết phải miêu tả mối quan hệ giữa họ như thế nào.

Học trò và con trai của thầy?

Không, nghe vậy thì xa cách quá.

Bạn bè cách nhau nhiều tuổi?

Không, sao mà là bạn bè được.

Liên Nguyên ngẩng đầu nhìn về phía alpha đã ngừng nấu nướng mà lẳng lặng nhìn mình, đột nhiên lại luống cuống.

Là gì đây?

Quan hệ của bạn họ là gì, rốt cuộc là gì?

Mochi thấy mông lung.

Hết ngoại truyện 17.