Editor: Min
Ngoại truyện 19:
Liên Nguyên cực kì hiếm khi bị mất không chế như bây giờ.
Anh cảm thấy bản thân mình giờ giống như một chiếc bánh tổ, bị thả vào một nồi lẩu đang sôi sùng sục, bị nấu tới nỗi sắp tan chảy cả ra, tay chân anh đã sớm không còn nghe theo chỉ đạo của đại não nữa rồi, chỉ có thể để mặc bản thân chìm nổi trong nồi lẩu.
Nhưng trái lại anh không có chút hoảng loạn nào, bởi vì anh ngửi thấy được mùi hương ngải cứu vô cùng tươi mát, là mùi hương của loại cây mà anh rất thích. Mùi hương ấy mang theo sự quen thuộc mơ hồ và sự đáng tin cậy vô hạn, làm cho Liên Nguyên hoàn toàn ỷ vào, giống như chính bản thân đã trốn được vào trong pháo đài kiên cố, sẽ không thể bị tấn công bởi bất kì sóng gió nào.
Anh đang rất an toàn.
_______________________
Du Ngải Diệp nhìn omega đang rúc trong lòng mình mà dở khóc dở cười.
Cậu vô cùng vui mừng vì người mình thương đã chủ động thân mật, nhưng đồng thời cũng vì thế mà cực kì thống khổ.
Bản năng của một alpha đang không ngừng kêu gào, không ngừng k*ch th*ch thần kinh của cậu, nó yêu cầu cậu phải chiếm lấy omega đang mất khả năng kiểm soát. Nhưng đối mặt với một Liên Nguyên ý thức mơ hồ, thì ngoại trừ yêu cậu còn có cả thương nữa, ngoài việc thả một chút tin tức tố để trấn an anh, cậu chẳng nỡ làm ra bất kì hành động nào xâm hại cả.
Du Ngải Diệp nuốt nước bọt thật mạnh, một tay ôm chặt Liên Nguyên, tay còn lại thì tăng dòng điện trên vòng ức chế lên, để giữ cho bản thân mình tỉnh táo.
Có trời mới biết được năm xưa ba lớn của cậu đã làm thế nào mà kìm lòng được trước một omega mềm mại thơm ngát như vậy.
Khi cậu bắt đầu lớn hơn, ba Du Đại Tuấn cũng dần coi cậu là một alpha trưởng thành, ba luôn thân thiết gần gũi mà chia sẻ lại mọi trải nghiệm trong cuộc sống.
Dĩ nhiên trong những chia sẻ ấy không thể thiếu được mối tình sét đánh của ba, và cả sự may mắn khi có được những gì mà ông đã mong muốn.
Ba Du Đại Tuấn cũng nhắc tới cái đêm khi còn học đại học mà chỉ suýt chút nữa thôi là ba đã mất kiểm soát.
"Nếu trải qua một lần nữa, ba nghĩ có thể con đã được sinh ra sớm 15 năm đó."
Ba Du Đại Tuấn vẫn luôn nhắc mãi chuyện này.
Nếu hôm đó ra ngoài mà trong áo khoác không tình cờ có sẵn một lọ thuốc ức chế, ông tuyệt đối không tin bản thân mình có thể làm Liễu Hạ Huệ.
"Alpha mà để bản năng chi phối thì không phải là con người, mà chính là cầm thú." Ba Du Đại Tuấn chưa từng giấu gì với con trai cả của mình, "Cho nên sau này ba mới dốc hết sức để đầu tư vào những sản phẩm ức chế dành cho alpha, vì cho dù ba có thể cam đoan sẽ vĩnh viễn trung thành để bảo vệ cho ba nhỏ của con, nhưng cũng omega khác đã bị alpha làm tổn thương, thì có lẽ sẽ không có được may mắn như vậy."
Mà dù ông năm đó có may mắn được ôm ấp người omega ấy vào lòng, thì một khởi đầu đáng xấu hổ như vậy sẽ không như thạch nhũ nhỏ giọt tích tụ trong hang động, nó sẽ biến thành một lưỡi dao sắc nhọn đâm xuyên qua niềm hạnh phúc yên bình vào một buổi sáng xanh trong, để lộ ra bản chất xấu xa nhất.
Đến ngày nào đó, ông chỉ có thể trở thành một tên hề hèn mọn, bị trói chặt trên giá treo cổ, chờ đợi phán quyết của Đào Diệp.
_________________________________
Chờ đợi phán quyết sao?
Du Ngải Diệp cười khẽ.
Cậu cũng chẳng dũng cảm thế đâu.
Thuốc ức chế của omega mà cậu tiêm cho Liên Nguyên lúc trước dần phát huy tác dụng, chiếc mochi đang nóng hầm hập trong lòng Ngải Diệp dần hạ nhiệt độ, hương dâu tây ngọt ngào trong không khí cũng dần tan đi.
Du Ngải Diệp hít sâu một hơi cuối cùng của mùi hương ấy.
Cậu không thể chịu được việc Liên Nguyên dùng ánh mắt chán ghét và sợ hãi nhìn mình, dù chỉ là liếc một cái.
Nếu vậy có lẽ cõi lòng cậu sẽ tan nát mất.
Hết ngoại truyện 19.