Trái Tim Chung Sổ Hộ Khẩu

Chương 3



"Anh còn chưa chết đâu, chúng ta còn đang hẹn hò, em đã định đi gặp gái rồi à? Em..."

Chưa đợi anh ta nói hết câu, tôi đã không nhịn được mà ngắt lời."Ai thèm yêu đương với anh?""Đồ thần kinh.""Em muốn đi KTV, em muốn đi gặp gái xinh, em còn muốn hẹn hò với gái xinh nữa, em đã là sinh viên năm nhất rồi, đều trưởng thành cả rồi, dựa vào cái gì mà không được? Có giỏi thì anh nhốt em lại cả đời, đừng để em chạy ra ngoài."

Nói xong, tôi cũng chẳng thèm quan tâm đến vẻ mặt anh ta, nhấc chân định bước ra ngoài. Đương nhiên cũng không thấy được ánh mắt vừa cố chấp vừa điên cuồng của anh ta lúc này.

Cuộc tụ họp cuối cùng vẫn không thành. Ngay trước khi ra khỏi cửa, gáy tôi đau nhói, rồi mất đi tri giác. Khi tỉnh lại lần nữa, căn phòng tối om. Chỉ có một đốm đỏ rực bên giường, là Triệu Dục đang hút thuốc.

Tôi khẽ động, không biết anh ta lại nổi cơn điên gì. Hình như phát hiện tôi tỉnh, Triệu Dục đứng dậy bật đèn. Khoảnh khắc đèn sáng, tôi hoàn toàn choáng váng. Từng đợt lạnh lẽo ập đến, khiến tôi run rẩy. Đây hoàn toàn không phải phòng của tôi. Đây là đâu?

Tôi muốn chạy, nhưng nhìn xuống mới phát hiện, trên người chỉ mặc độc một chiếc áo sơ mi trắng, mắt cá chân trái còn bị còng khóa vào chân giường. Vì không có chăn, toàn thân tôi phơi bày trước ánh mắt anh ta, không chỗ nào trốn.

Nhận ra điều đó, tôi cố nén khó chịu ngẩng lên nhìn Triệu Dục."Mẹ kiếp, anh có bị điên không?""Đây là đâu? Anh nhốt tôi ở đây định làm gì?"

Bốn mắt chạm nhau. Triệu Dục đột nhiên cười. Trong đáy mắt là sự nguy hiểm và điên cuồng khó tả.

"Đừng sợ, đây là tầng hầm biệt thự. Chẳng phải em nói, muốn ngăn cản em trừ khi nhốt em lại sao? Vậy anh liền nhốt em lại.""Còn về làm gì, đương nhiên là làm đến khi em nghe lời thì thôi."

Nhìn vẻ âm trầm trong mắt anh ta, cuối cùng tôi cũng sợ, không kìm được run rẩy."Anh hai, anh bình tĩnh lại đi, em là em trai anh."

Nghe vậy, Triệu Dục khinh thường nở nụ cười:"Thật sao? Nhưng chúng ta không có quan hệ huyết thống.""Em nghĩ anh để ý sao?"

Nói rồi, anh ta liền cúi xuống hôn tôi.

Môi tôi bị hôn đến sưng đỏ. Mắt cá chân gầy guộc cũng bị anh ta nắm trong tay tùy ý vuốt ve. Bên tai tôi là tiếng thì thầm như ma quỷ của anh ta: "Bảo bối, em là của anh, em chỉ có thể là của anh."

"Anh thích em, ngay từ lần đầu gặp mặt đã thích em rồi, càng ở chung càng thích hơn, em không biết đâu, khi anh thấy con trai dì Cố dẫn đến là em, anh đã vui đến mức nào."

"Em cũng thích anh, đúng không?"

Điên rồi. Triệu Dục quả thực điên rồi. Từng đợt nóng bỏng ập đến, đầu óc tôi quay cuồng, muốn mắng anh ta có bệnh hay không, có bệnh thì mau đi gặp bác sĩ, nếu không thì hết thuốc chữa mất, lại muốn nói thích cái rắm, hai người đều là đàn ông, hơn nữa tôi còn là em trai của anh ta.

Tuy không phải em trai ruột, nhưng cũng là em trai. Nếu anh ta thích tôi, xem bố anh ta có đánh gãy chân anh ta không. À không, cũng chưa chắc, có khi ông ta sẽ đánh gãy chân tôi trước, rồi đuổi cả tôi và mẹ tôi ra khỏi nhà.

Trong lúc tôi đang nghĩ lung tung thì Triệu Dục lại vỗ một cái vào mông tôi. Anh ta có vẻ không hài lòng.

"Bảo bối, lúc này mà em còn thất thần, có phải anh quá dịu dàng với em rồi không?""À, anh hiểu rồi, em thích kiểu thô bạo hơn.""Không sao, anh chiều em..."