Trái Tim Chung Sổ Hộ Khẩu

Chương 9



Sau đó bà có chửi gì nữa tôi cũng không nghe thấy. Triệu Dục thì bịt chặt tai tôi, đáy mắt đầy vẻ lạnh lẽo. Rõ ràng hiệu quả cách âm bằng tay không tốt lắm, nhưng không hiểu sao, khoảnh khắc đó, thế giới của tôi như thể bỗng chốc im lặng, chỉ còn hình ảnh miệng Triệu Dục mấp máy. Tôi không nghe rõ anh ta nói gì, nhưng nhìn khẩu hình, tôi biết anh ta đang nói: "Đừng nghe.""Bẩn thỉu."

Tôi gật đầu. Anh ta ném cho tôi một nụ cười trấn an, rồi một mình đi ra khỏi tầng hầm, để tôi lại đó. Chắc là bố của Triệu Dục cũng đã về, bên ngoài ồn ào náo loạn, xen lẫn những tiếng "Hỗn xược", "Nghịch tử", "Đáng lẽ tao không nên cho cái thứ biến thái đó vào nhà" các kiểu. Nghĩ đến ông ấy, tôi bất giác siết chặt tay áo, có chút căng thẳng.

Nhưng ngay giây sau, tôi đã ngây người. Qua ván cửa, tôi nghe thấy Triệu Dục nói: "Là con thích em ấy trước, cũng là con chủ động bẻ cong em ấy, em ấy chưa từng làm sai điều gì, mọi người không có quyền trách em ấy.""Biến thái? Em ấy không phải biến thái, là con, là đứa con trai bảo bối của bố, con, mới là biến thái.""Con thích em ấy, em ấy thích con, hai đứa con yêu đương bình thường, sao lại không được? Tụi con làm phiền ai? Hai người dựa vào cái gì mà chỉ trích em ấy?""Hôn nhân của chính hai người còn chẳng ra gì, dựa vào đâu mà nói tình yêu của tụi con là không bình thường? So với tụi con, cuộc hôn nhân giả tạo, lạnh lùng, bạo lực của hai người mới vặn vẹo, mới khiến người ta ghê tởm.""Đừng quên mẹ con đã chết như thế nào."

Câu cuối cùng vừa thốt ra, bên kia lập tức im bặt.

Chú Triệu có thể là một người bố tạm được, nhưng chắc chắn không phải một người chồng tốt. Ngoại tình quanh năm, bạo hành lạnh, hở ra là đánh bác gái. Thậm chí còn để mặc cho người đàn bà bên ngoài vênh váo trước mặt bà ấy. Có thể nói, bà ấy bị ông ấy làm cho tức chết.

Quan hệ bố con nhà họ Triệu cũng xuống đến mức đóng băng từ lúc đó, dù chú Triệu có nói lời ngon ngọt thế nào, Triệu Dục cũng lạnh lùng. Tốt nghiệp cũng không về công ty nhà họ Triệu làm, mà đến công ty khởi nghiệp cùng đàn anh hồi đại học.

Còn về bố mẹ tôi, một người thì gia trưởng đến cực đoan, người kia thì ích kỷ đến tột độ. Cuộc hôn nhân của họ còn chẳng ra gì, chẳng khác nào trò trẻ con. Vậy mà chính những người như thế lại đi chỉ trỏ vào chuyện tình cảm của chúng tôi. Thật nực cười.

Tôi ngồi ở cửa tầng hầm, nghe Triệu Dục hết lời phản bác bọn họ, hốc mắt cay cay. Anh ta luôn là như vậy. Dù có chuyện gì xảy ra, anh ta cũng sẽ chủ động đứng ra che chắn cho tôi. Tôi bị đánh cũng thế. Tôi bị lừa cũng vậy. Ngay cả khi tôi công khai giới tính, bị bố mẹ lạnh nhạt, anh ta cũng vẫn như vậy. Một người như Triệu Dục, sao có thể không ai thích cho được…

Nghĩ đến đây, tôi siết chặt ga giường quấn quanh eo, mở cửa kéo nhẹ vạt áo Triệu Dục, khẽ nói: "Anh, đừng giận bọn họ.""Bọn họ không đáng."

Dừng một chút, tôi lại tiếp tục nói, lần này là nói với mẹ tôi."Mẹ, mẹ mắng con như vậy, ghét bỏ con, chẳng qua là vì mẹ cảm thấy con phá hỏng cuộc sống làm phu nhân hào môn của mẹ thôi.""Thật ra, con thích ai, không thích ai, mẹ chưa từng để ý.""Bây giờ đã như vậy rồi, mẹ cũng không cần phải giả tạo nữa, nói những lời đạo lý suông sáo, mẹ không thấy mệt sao?"