Nếu năm ấy không cưỡng cầu
Hầu phủ vào đầu xuân vẫn mang dáng vẻ cũ: ngói lưu ly trầm mặc, hành lang dài hun hút, gió lướt qua tán liễu như tiếng thở rất khẽ của một người đang cố quên điều gì đó.
Chỉ khác là, năm nay trong sân không còn tiếng cười.
Triệu Diễn đứng dưới hành lang nhìn ra đình viện. Bóng hắn cao lớn, áo bào đen sẫm, vai rộng như một tòa núi đã đứng yên quá lâu giữa gió. Hắn không bước tới, cũng không gọi ai. Chỉ đứng đó, như thể chỉ cần đứng thêm một lát, thời gian sẽ tự trả lại cho hắn điều đã mất.
Trong đình, đứa trẻ đã ngủ.
Triệu Tễ Viễn năm nay đã năm tuổi, gương mặt sáng sủa, hàng mi dài phủ xuống như một vệt mực nhạt. Nó nằm nghiêng trên bàn đá, một tay còn giữ lấy góc áo của nàng, như sợ chỉ cần buông ra một chút thôi, người ấy sẽ biến mất lần nữa.
Nàng không đẩy tay nó ra.
Cũng không ôm lấy.
Chỉ lặng lẽ ngồi đó, ánh mắt rơi xuống trang sách đã lật dở, xa xăm như thể không thuộc về nơi này.
Triệu Diễn nhìn rất lâu.
Trong lòng hắn có một thứ cảm giác quen thuộc, giống như đêm đầu tiên nàng bước vào Hầu phủ, ánh mắt cũng như vậy không thuộc về hắn, không thuộc về nơi này, không thuộc về bất kỳ thứ gì hắn có thể giữ.
Hắn từng nghĩ, chỉ cần giữ nàng lại là đủ.
Giữ người, rồi sẽ giữ được tâm.
Sau này hắn mới hiểu, đó là điều sai lầm nhất đời hắn từng tin.
Đêm ấy, nhiều năm trước
Khi nàng đứng trước cửa thư phòng, tay đặt lên then cửa, nói rất nhẹ: “Ta không muốn thành hôn.”
Hắn đã nghe thấy.
Rất rõ.
Nhưng hắn không trả lời.
Không phải vì không biết trả lời thế nào.
Mà vì trong khoảnh khắc đó, hắn đã quyết định thay nàng trả lời tất cả.
Nếu nàng không muốn, hắn sẽ khiến nàng muốn.
Nếu nàng không chọn hắn, hắn sẽ khiến thế gian không còn lựa chọn khác.
Thánh chỉ cầu hôn là hắn xin.
Phu nhân Hầu phủ là hắn định.
Đứa trẻ này là hắn giữ lại.
Hắn đã dùng toàn bộ quyền thế, toàn bộ sự bình tĩnh, toàn bộ lý trí của một kẻ quen c.h.é.m g.i.ế.c trên chiến trường để đổi lấy một thứ mà người đời gọi là “gia đình”.
Chỉ có điều, thứ hắn có được… không phải gia đình.
Mà là một chiếc l.ồ.ng.
Một chiếc l.ồ.ng được làm từ danh phận, lễ nghĩa, và cả những lời dịu dàng mà nàng từng nói ra khi đang tính toán đường lui.
Có một đêm, Triệu Tễ Viễn hỏi hắn.
Trẻ con ngồi bên án thư, hai chân đung đưa, giọng non nớt:
“Cha, mẹ có thích cha không?”
Triệu Diễn không trả lời ngay.
Ngoài cửa sổ, gió thổi qua cành trúc, phát ra tiếng xào xạc rất nhỏ. Hắn nhìn đứa trẻ rất lâu, như đang tìm trong gương mặt ấy một lời giải cho chính mình.
Cuối cùng hắn chỉ nói:
“Không cần.”
Triệu Tễ Viễn chớp mắt: “Không c.ầ.n s.ao?”
Hắn đưa tay chỉnh lại áo cho con, giọng trầm xuống:
“Không cần nàng yêu cha.”
“Chỉ cần nàng ở đây.”
Đứa trẻ không hiểu, nhưng vẫn gật đầu, như thể đó là điều rất đúng.
Còn hắn, sau khi nói ra câu đó, lại im lặng rất lâu.
Vì chính hắn cũng không biết, “ở đây” là bao lâu.
Có những thứ trên đời, một khi dùng cưỡng cầu để giữ lại, sẽ bắt đầu rời đi từ bên trong.
Hắn từng không tin.
Cho đến một đêm, nàng đứng dậy, không mang theo gì cả.
Không giận, không khóc, không tranh cãi.
Chỉ lặng lẽ rời khỏi Hầu phủ như thể đây vốn không phải nơi thuộc về mình.
Hắn đứng sau cánh cửa, tay đặt trên then gỗ.
Chỉ cần đẩy cửa ra, hắn có thể giữ nàng lại.
Nhưng lần đầu tiên trong đời, hắn không đẩy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Không phải vì không muốn.
Mà vì hắn chợt hiểu, nếu hôm đó hắn lại dùng cách cũ ép, giữ, buộc thì thứ còn lại sẽ không phải nàng.
Mà chỉ là một cái xác biết thở.
Hôm nàng đi, trời không mưa.
Chỉ có gió rất nhẹ.
Rất lâu sau, hắn mới bước ra sân.
hằng nguyễn
Không có người tiễn.
Không có tiếng gọi.
Chỉ có lá rơi xuống nền đá, xoay một vòng rồi nằm im.
Hắn đứng đó rất lâu.
Lâu đến mức thị vệ không dám lại gần.
Sau đó hắn chỉ nói một câu:
“Không tìm.”
Không ai biết hắn đang nói với ai.
Nhưng từ ngày đó, Hầu phủ đổi một thói quen.
Không còn ai nhắc đến phu nhân.
Không còn ai đặt thêm chén đũa trong bữa cơm.
Không còn ai chuẩn bị phòng cho một người không bao giờ quay lại.
Nhiều năm sau, Triệu Tễ Viễn lớn lên.
Nó giống hắn ở sự trầm tĩnh, nhưng lại có đôi mắt rất giống nàng lạnh nhưng sâu, như luôn nhìn thấy điều người khác không thấy.
Một lần, khi học xong bài, nó hỏi:
“Mẹ sẽ quay về không?”
Triệu Diễn đang cầm b.út, tay dừng lại rất lâu.
Ngoài sân, hoa hải đường rơi xuống mặt nước, trôi đi rất chậm.
Hắn không trả lời “có” cũng không trả lời “không”.
Chỉ nói:
“Nếu nàng muốn quay về, nàng sẽ về.”
Đứa trẻ gật đầu, như hiểu.
Nhưng hắn biết, đó không phải câu trả lời.
Mà chỉ là một lời tự dối mình.
Hầu phủ sau này vẫn rất phồn hoa.
Vẫn có người lui tới, vẫn có quyền thế, vẫn có danh vọng.
Chỉ là không ai còn thấy Triệu Diễn cười nhiều như trước.
Hắn vẫn chăm sóc con, vẫn xử lý triều chính, vẫn là vị Hầu gia khiến người khác e sợ.
Chỉ khác là, mỗi khi đêm xuống, hắn thường ngồi một mình trong thư phòng rất lâu.
Trên bàn không có rượu.
Không có mỹ nhân.
Chỉ có một chén trà nguội.
Và một khoảng trống không ai dám nhắc tên.
Có người nói, hắn từng có thể giữ được tất cả.
Có người nói, nàng vốn không nên rời đi.
Cũng có người nói, nếu ngay từ đầu hắn không cưỡng cầu, có lẽ mọi chuyện đã khác.
Nhưng trên đời này không có “nếu”.
Chỉ có lựa chọn, và hậu quả.
Một đêm cuối xuân, gió thổi qua hành lang dài.
Triệu Diễn đứng rất lâu dưới mái hiên.
Hắn ngẩng đầu nhìn trời.
Không có trăng.
Chỉ có một khoảng tối rất sâu.
Hắn khẽ nói, như nói với chính mình:
“Thanh Nguyệt.”
Không ai trả lời.
Chỉ có gió đi qua, nhẹ như chưa từng có ai từng ở lại nơi này.