Trầm Niêm

Chương 10



 

Tôi kinh hô một tiếng:

 

“Cẩn thận, bọn chúng có d.a.o!"

 

Bên tai là tiếng nắm đ.ấ.m va chạm vào da thịt, Tạ Trầm quay đầu nhìn tôi một cái:

 

“Tìm chỗ trốn cho kỹ vào."

 

Tôi chạy đến góc khuất, run rẩy lấy điện thoại ra định báo cảnh sát.

 

Một gã đàn ông cầm d.a.o găm xông về phía tôi.

 

Tôi đột nhiên nhận ra, tất cả những chuyện ngày hôm nay dường như đều nhắm vào tôi.

 

Tôi hoảng loạn lùi lại, ngay khoảnh khắc c/on d/ao găm của hắn sắp đ.â.m vào ng/ực tôi, gã đó đã bị Tạ Trầm khóa cổ từ phía sau.

 

Gã đàn ông ngửa ra sau, ngã nhào xuống đất.

 

Tạ Trầm bảo tôi chạy đi.

 

Nhưng tôi mới chạy được vài bước đã ngã nhào một cái đau điếng.

 

“Đúng là vô dụng thật mà."

 

Tạ Trầm chậm rãi đi đến trước mặt tôi, khẽ cười nói:

 

“Đại tiểu thư, nếu em không có tôi thì phải làm sao đây..."

 

Tôi liếc nhìn mấy tên đang nằm la liệt sau lưng anh ta, sau đó gần như là bò lết lao vào lòng anh ta.

 

Đột nhiên, cơ thể tôi cứng đờ, chậm rãi dời bàn tay đang đặt trên lưng anh ta ra.

 

Lòng bàn tay truyền đến một cảm giác ấm nóng và dính dấp.

 

Là m/áu...

 

Tạ Trầm bị thương rồi, chảy rất nhiều, rất nhiều m/áu...

 

Anh ta mặc sơ mi đen nên tôi đã không chú ý thấy anh ta bị thương.

 

Giây tiếp theo, Tạ Trầm trực tiếp kéo tôi, cùng ngã xuống đất.

 

Thân nhiệt của anh ta vốn luôn rất cao, nhưng bây giờ lòng bàn tay lại lạnh ngắt.

 

Tôi nắm c.h.ặ.t lấy tay anh ta.

 

Khóc tu tu như một con ch.ó.

 

15

 

Sau khi Tạ Trầm ra khỏi phòng cấp cứu, lại được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt (ICU).

 

Bác sĩ nói, dấu hiệu sinh tồn của anh ta rất yếu.

 

Tôi cứ như cách anh ta đã canh giữ tôi mà canh giữ anh ta.

 

Tôi vốn dĩ muốn đối xử tốt với anh ta một chút nhưng anh ta lại hôn mê suốt hai tháng trời.

 

Tôi bắt đầu hận anh ta, mắng anh ta.

 

“Tạ Trầm, đồ khốn khiếp này, ai cho anh liều mạng cứu tôi chứ, anh đã được tôi cho phép chưa?"

 

“Chẳng phải anh nói muốn mang tôi theo cùng ch/ết sao?

 

Nếu anh dám ch/ết trước một mình, cả đời này tôi sẽ không tha thứ cho anh đâu."

 

“Đến cả bố ruột tôi còn muốn g/iết tôi, anh dựa vào cái gì mà đối xử tốt với tôi như thế chứ..."

 

Sau lưng truyền đến một hồi tiếng gõ cửa.

 

Tôi lạnh lùng quay đầu lại, nhìn thấy Lý phó tổng dưới trướng Tạ Trầm.

 

“Có chuyện gì?"

 

“Ôn tiểu thư, hai lão già đó đã vào tù rồi, bây giờ không chỉ Ôn thị mà ngay cả Lục thị cũng tiêu đời rồi."

 

Tôi thản nhiên ừ một tiếng:

 

“Cậu đi làm việc đi."

 

Lý phó tổng lập tức lui ra ngoài.

 

Lúc này, bình luận:

 

【Thái độ của Lý phó tổng đối với Ôn Lê bây giờ và đối với Tạ Trầm giống hệt nhau luôn.】

 

【Chắc hẳn cậu ta đã nhận ra Ôn Lê cũng điên rồ giống Tạ Trầm, không dễ chọc vào đâu haha.】

 

【Tạ Trầm mà không tỉnh lại nữa thì vị trí đệ nhất điên rồ não yêu đương của cuốn sách này sắp bị Ôn Lê chiếm mất rồi.】

 

Hai tháng trước, bốn kẻ đ.â.m trọng thương Tạ Trầm là do bố tôi sắp xếp.

 

Mục tiêu của bọn chúng là tôi.

 

Chỉ cần tôi ch/ết, công ty sẽ lại rơi vào tay ông ta.

 

Tôi vẫn luôn biết, trong mắt ông ta tôi không quan trọng bằng lợi ích nhưng không ngờ ông ta lại muốn lấy mạng tôi.

 

Ông ta dù sao cũng là người thân duy nhất của tôi.

 

Thế giới này ngoài Tạ Trầm ra, dường như chẳng còn ai quan tâm đến tôi nữa rồi.

 

Thế giới này nếu không có Tạ Trầm đúng là nhạt nhẽo đến cực điểm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi biết hạng người như bố tôi, tay chân chắc chắn không sạch sẽ.

 

Cho nên tôi dứt khoát phát điên, bắt đầu từ chính công ty của nhà mình, quả nhiên đào ra được rất nhiều bí mật chôn giấu nhiều năm, liên lụy đến cả một đám người.

 

Mối quan hệ giữa nhà họ Ôn và nhà họ Lục vốn luôn rất khăng khít.

 

Cho nên nhà họ Ôn tiêu đời, kéo theo cả nhà họ Lục cũng tiêu đời luôn.

 

Có điều bây giờ, hạng người muốn dìm tôi vào chỗ ch/ết xếp hàng từ Nam Thành đến tận Paris.

 

Tôi gục bên giường Tạ Trầm, lẩm bẩm.

 

“Nói với anh chuyện này, bây giờ không chỉ có bố tôi mà ngay cả người nhà họ Lục cũng muốn g/iết tôi đấy, cho anh một cơ hội, mau tỉnh lại mà bảo vệ tôi."

 

“Anh mà không quản tôi nữa là tôi thật sự tiêu đời đấy..."

 

Mí mắt ngày càng nặng trĩu, trong cơn mơ màng, trên đỉnh đầu truyền đến một cảm giác vuốt ve nhẹ nhàng và dịu dàng.

 

Tôi mở mắt ra, chạm phải ánh mắt của Tạ Trầm.

 

Tôi vội vàng đứng dậy nhấn chuông báo gọi bác sĩ đến.

 

Tay anh ta lại đặt nhẹ lên cổ tay tôi, dường như có lời muốn nói với tôi.

 

Tôi cúi người xuống, ghé sát vào anh ta.

 

“Nếu em ch/ết, em có bằng lòng được chôn cùng anh không?"

 

Giọng nói của anh ta rất nhẹ, rất khàn...

 

Những cơn mưa tầm tã liên tục trút xuống Nam Thành suốt hai tháng cuối cùng cũng tạnh, mây đen cũng dần tan biến.

 

Bác sĩ nói Tạ Trầm mạng lớn, đã thoát khỏi nguy hiểm.

 

Không lâu sau, anh ta cuối cùng cũng được chuyển sang phòng bệnh thường.

 

Tôi ngồi bên giường bệnh của anh ta, gọt táo.

 

Tạ Trầm tựa vào đầu giường nhìn tôi, lười biếng cười một tiếng.

 

“Hay là em đưa trực tiếp cho tôi gặm đi, gọt nữa là chỉ còn lại cái lõi thôi đấy."

 

Tôi lườm anh ta một cái, động tác trên tay vẫn không dừng lại.

 

“Ăn thì ăn không ăn thì thôi."

 

“Ăn chứ."

 

Tạ Trầm c.ắ.n một miếng táo, nhướng mày nhìn tôi.

 

“Nghe Lý Duệ nói, lúc tôi hôn mê, em phát điên rồi à?"

 

Tôi nhếch môi.

 

“Tôi vì báo thù cho anh mà bồi cả Ôn thị vào luôn rồi, bây giờ tôi trắng tay rồi... anh phải mau ch.óng khoẻ lại, làm việc chăm chỉ kiếm tiền đền cho tôi..."

 

Tạ Trầm cười:

 

“Tôi vẫn còn là bệnh nhân mà em đã bảo tôi đi làm việc rồi, còn có lương tâm không đấy?"

 

Tôi lắc đầu:

 

“Không có, tôi là người xấu, bây giờ anh hối hận vẫn còn kịp đấy."

 

“Không hối hận."

 

Khóe môi Tạ Trầm thoáng nụ cười nhạt nhẽo, “Tôi cam tâm tình nguyện bị em dày vò cả đời."

 

【Tạ Trầm đây là đang tỏ tình sao?

 

Chữ thích này bộ nóng miệng lắm hay sao mà không nói ra?】

 

【Thế giới của phản diện mãi mãi không hiểu nổi nhưng không ảnh hưởng đến việc tôi thấy nó quá ngọt.】

 

16

 

Sau khi nhà họ Lục phá sản, Lục Ngộ Châu mang theo chút vốn liếng cuối cùng của nhà họ Lục đi ra nước ngoài bắt đầu lại từ đầu.

 

Lâm Thiển Thiển vốn định đi theo anh ta nhưng lại bị mẹ ruột trói lại đưa lên giường của một phú nhị đại khác.

 

Hôm đó lúc đi mua sắm, tôi lại gặp cô ta.

 

Cô ta đi thẳng đến trước mặt tôi, đỏ hoe mắt lên tiếng.

 

“Ôn Lê, bây giờ tôi và Lục Ngộ Châu chia tay rồi, mỗi ngày chỉ có thể ở bên người mình không thích...

 

Cô có biết tôi đang sống những ngày tháng như thế nào không?"

 

Cô ta vẫn luôn như vậy, một bộ dạng yếu đuối bị ép buộc đáng thương, cứ như thể cả thế giới này đều mắc nợ cô ta vậy.

 

Tôi thản nhiên lên tiếng:

 

“Cô không thích anh ta thì có thể lựa chọn rời đi, có liên quan gì đến tôi đâu?"

 

Cô ta lắc đầu:

 

“Anh ta sẽ không tha cho tôi và mẹ tôi đâu...

 

Ôn Lê, lần này cô ra tay với nhiều người như vậy nhưng lại duy nhất tha cho tôi, nói cho cùng chúng ta cũng là chị em có quan hệ huyết thống, cô không thể giúp tôi một chút sao?"

 

Tôi thấy thật buồn cười, bản thân cô ta không phản kháng, tôi dựa vào cái gì mà phải giúp cô ta chứ?

 

“Lâm tiểu thư, cô nhìn bộ dạng của tôi giống người tốt lắm sao?"