Trăm Phương Ngàn Kế Vì Em

Chương 1: 1



Lần thứ mười bảy xuống lầu, tôi lại bắt gặp bạn gái của cậu bạn cùng phòng Trình Duật Minh.

Như mọi khi, cô ấy lấy từ trong túi ra một quả quýt tròn trịa đưa cho tôi, đôi mắt cong lên thành hình trăng khuyết, nụ cười vừa dịu dàng vừa ngoan ngoãn.

Tôi không đón lấy, chỉ gọi tên cô ấy: "Giang Thính Vũ."

"Dạ?"

"Đổi loại hoa quả khác đi," giọng tôi hờ hững, "ăn quýt dễ bị nóng trong người lắm."

Giang Thính Vũ ngẩn người, hơi ngơ ngác ngẩng lên nhìn tôi.

Sau đó, cô ấy có chút ngại ngùng giải thích: "Đây là quýt trồng ở nhà em, sau hôm nay là hết rồi... Đàn anh ơi, nếu anh thấy không ngon thì..."

"Không phải," tôi ngắt lời giải thích đầy lúng túng của cô ấy, "ngon lắm."

Quýt đương nhiên không có vấn đề gì, mọng nước, vị lại ngọt ngào.

Đó là tâm ý mà cô ấy đặc biệt mang đến cho bạn trai mình.

Chỉ tiếc là toàn bộ số quýt đó đều bị cậu ta tiện tay vứt đi, thối rữa trong đống rác đầy ruồi muỗi vo ve dưới lầu.

Vào lúc Trình Duật Minh ở trong ký túc xá mỉa mai cô ấy chưa từng thấy món gì ngon, tôi lại đứng quay lưng về phía cậu ta, bóc vỏ món quà mang danh "yêu ai yêu cả đường đi lối về" này.

Tôi thậm chí còn chẳng buồn nâng mí mắt, cứ thế ăn hết múi này đến múi khác.

Mỗi ngày một quả, ăn xong lưỡi mọc đầy những nốt nhiệt trắng xóa, chỉ cần động nhẹ một chút là đau nhói, khiến tâm trí người ta chẳng thể tập trung nổi.

Giang Thính Vũ rõ ràng lại vì một câu nói ngắn gọn của tôi mà vui vẻ trở lại.

"Vậy lát nữa về em sẽ nói với bố mẹ, không chỉ mỗi A Minh đâu, mà mọi người đều khen ngon."

Biểu cảm của tôi không có gì thay đổi, đeo tai nghe vào rồi nói một câu tôi đi trước đây.

Giang Thính Vũ lại mỉm cười với tôi: "Đàn anh, tạm biệt anh."

Dáng người cô ấy đứng dưới lầu ký túc xá nam thật mảnh mai, trông như một cái cây non vừa mới được trồng xuống.

Rõ ràng là lạc lõng với mảnh đất này, nhưng trông lại tràn đầy sức sống.

Ngay khoảnh khắc đó, một suy nghĩ lại trỗi dậy trong lòng tôi.

... Nếu là tôi.

Nếu đổi thành tôi...

Chi bằng đổi thành tôi đi.



Mối quan hệ giữa tôi và cậu bạn cùng phòng Trình Duật Minh rất lạnh nhạt.

Chẳng vì lý do gì cả, có lẽ một số người sinh ra đã không hợp từ trường với nhau.

Chỉ là thỉnh thoảng, cậu ta mới chủ động bắt chuyện với tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ví dụ như năm phút trước.

Cậu ta vừa kết thúc cuộc gọi video với cô em thanh mai trúc mã của mình trong ký túc xá.

Cô gái đó ăn mặc mát mẻ, cười rạng rỡ hỏi cậu ta: "Anh Duật, vừa nãy chơi game em gọi anh là chồng, anh không để ý chứ?"

Cậu ta tặc lưỡi một tiếng: "Em nghĩ sao?"

Hai cậu bạn cùng phòng còn lại ngồi bên cạnh bắt đầu hùa theo: "Lúc nãy trong game tôi còn cuống cuồng hét lên 'đừng động vào vợ tôi' kìa, em xem thế nào hả em gái Tô Diệu?"

Trình Duật Minh cũng cười: "Bớt đùa đi, Diệu Diệu chỉ là em gái tôi thôi."

"Đúng rồi đó, chuyện này tuyệt đối không được để chị Thính Vũ biết đâu nha, không là chị ấy hiểu lầm c.h.ế.t mất." Trước khi cúp điện thoại, Tô Diệu còn nháy mắt một cái.

Trình Duật Minh hơi khựng lại, vừa nãy còn anh anh em em "chồng chồng vợ vợ", giây tiếp theo đã mở điện thoại gửi tin nhắn thoại cho Giang Thính Vũ: "Cục cưng ơi, anh vừa ngủ quên mất, anh xuống ngay đây."

Đặt điện thoại xuống, giọng điệu cậu ta bỗng trở nên bực bội: "Giang Thính Vũ ngoan thì ngoan thật, có điều bảo thủ quá, quần áo lúc nào cũng mặc kín mít. Bên nhau lâu như vậy rồi mà chạm vào cũng không cho chạm..."

Hai cậu bạn cùng phòng không phụ họa gì, chỉ nháy mắt ra hiệu với nhau.

Trình Duật Minh hứng chí lên, đột nhiên quay sang hỏi tôi: "Lục Quan Lạn, ông thấy sao?"

Nhật Nguyệt

Tôi ngẩng đầu, nhìn cậu ta một cái không chút cảm xúc.

Cậu ta tiếp tục hỏi dồn: "Bình thường chẳng thấy ông yêu đương gì, đến cả phim người lớn cũng chưa từng xem. Cô em gái lúc nãy của tôi ông cũng thấy rồi đấy, đủ xinh đẹp đúng không? Ông thích kiểu con gái thế nào? Ngây thơ hay quyến rũ?"

Ánh mắt và nét mặt của cậu ta mang theo một sự khoe khoang vi diệu và ham muốn so kè từ trên cao nhìn xuống.

Tôi kéo ghế ra, trả lời ngắn gọn: "Tại sao tôi phải nói cho ông biết?"

"Hả?" Biểu cảm của Trình Duật Minh bỗng chốc cứng đờ, ánh mắt dần thay đổi.

Cậu ta có lẽ cảm thấy tôi quá bất lịch sự, có ý gây sự.

Thực ra không cần phải nghi ngờ đâu.

Tôi chính là đang muốn gây sự với cậu ta đấy.

Hai cậu bạn cùng phòng cũng nhìn nhau trân trối, gượng gạo nói đỡ cho tôi: "Ờ... chắc là anh Lục không hứng thú với nữ sắc..."

Vào lúc bầu không khí trong phòng căng thẳng đến cực điểm, tôi mới nhàn nhạt lên tiếng: "Đây là bí mật, muốn biết thì phải lấy cái gì đó ra đổi chứ."

Áp lực lập tức tan biến sạch sành sanh.

Trình Duật Minh bật cười: "Hóa ra ông là kiểu người ngầm nổi loạn cơ đấy."

Hai cậu bạn cùng phòng vội vàng nói: "Tuần sau là sinh nhật anh Trình rồi, anh Lục nhớ phải đến nha. Đến lúc đó tụi mình chơi trò thật hay thách, nhất định phải ép bằng được câu trả lời của ông!"

Tiệc sinh nhật của Trình Duật Minh tôi chẳng có chút hứng thú nào.

Dù hai ngày nay tôi đã biết cô em thanh mai trúc mã của cậu ta sẽ chạy đến đây đón sinh nhật cùng, và còn ở lại căn biệt thự của nhà cậu ta nữa.

Liên quan gì đến tôi đâu.

Nhưng tôi im lặng vài giây, rồi gật đầu: "Được."