Trăng Đã Lặn

Chương 14



Tôi đứng dậy: "Tất nhiên sẽ càng thú vị hơn nếu để cô nghĩ mình đã thắng."



Tất nhiên tôi có thể tung những thứ này ra sớm hơn.



Nhưng như thế thì sao mà đủ được.



Khiến cho cô ta nghĩ rằng bản thân đã hoàn toàn giành được chiến thắng, có được mọi thứ.



Rồi vào đêm trước bình minh, tận mắt nhìn mọi thứ cát bay khói tàn.



Đây là điều tôi đã phải trải qua ở kiếp trước.



Lần này, đến lượt cô rồi.

Người cuối cùng tôi đến gặp là Giang Thiêm.



Thực ra tôi vốn dĩ không muốn đi gặp anh ta.



Lâm Tửu và tôi từ đầu đến cuối đều là kẻ thù, và có quan hệ huyết thống với Lục Tâm Đình.



Mà Giang Thiêm.



Sau khi tình yêu của tôi dành cho anh ta không còn nữa, anh ta đã không còn liên quan gì đến tôi nữa.



Nhưng cảnh sát nói với tôi là Giang Thiêm muốn gặp tôi.



Thế là chúng tôi ngồi đối diện nhau cách một lớp cửa kính.



Anh ta im lặng nhìn tôi một lúc lâu.



Mãi cho đến khi tôi cảm thấy không kiên nhẫn nữa đứng dậy: “Anh muốn gặp tôi để làm gì?”



“… Rõ ràng là không phải thế này.”



Anh ta thấp giọng nói: “Nhà họ Lục hẳn phải là của tôi, chúng ta nên đính hôn.”



Tôi dừng bước và đột nhiên quay đầu lại.



Anh ta yên lặng nhìn tôi, đôi mắt đen sâu thẳm của anh ta lập lòe những tia sáng khó lường.



Tôi nhìn vào khuôn mặt của anh ta, nếu không phải trên trán anh ta còn có vết sẹo kia, thì gần như trong giây lát, tôi còn tưởng mình đã nhìn thấy Giang Thiêm ở kiếp trước.



Khi định thần lại, chỉ cảm thấy buồn cười:



"Chỉ là đính hôn thôi, sao anh không nói nốt chuyện còn lại đi? Anh dựa vào tôi mới có được mọi thứ của nhà họ Lục, sau đó thì liên thủ với Lục Tâm Đình để g.iê/t tôi."



"Nhưng rất lâu rất lâu sau đó, tôi đã hối hận."



Anh ta khàn giọng nói: “Chỉ là em đã không biết được. Tôi đã thực sự hy vọng, thực sự hy vọng em có thể biết được..."



Quá vớ vẩn.



Quá nực cười.



"Ừ, tôi c.hết rồi, tôi tất nhiên không biết."



Tôi quay người lại, chống tay vào mặt kính, nhìn anh ta, gằn từng chữ một:



"Nhưng cho dù biết thì thế nào? Tôi thèm vào cái hối hận của anh đấy? Lần này người thắng là tôi, còn người xuống địa ngục chính là anh. Giang Thiêm, anh đáng bị như vậy."



Mùa đông năm nay đến rất sớm.



Khi tôi rời đi, bên ngoài sắc trời cũng đã tối.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tần Chỉ Lan gọi điện nói, sau năm mới cô ấy sẽ ra nước ngoài, đến viện nghiên cứu bắt đầu những thí nghiệm mới.



Tôi nói tốt, rồi chúc cô ấy thuận buồm xuôi gió.



Sau khi cúp điện thoại, trên WeChat có tin nhắn của Tô Lam, nói là cô ấy đã ngồi ở quán lẩu, bảo tôi nhanh đến thanh toán.



Tôi mỉm cười, nhắn lại một chữ: được.



Ngoài cửa sổ xe, vầng trăng rằm treo cao trên bầu trời, chiếu sáng một góc màn đêm đen dày đặc như mực.



Khi màn đêm đi qua, mặt trăng lặn xuống.



Mặt trời của tôi, sẽ lại mọc lên một lần nữa.



(Hết.)

GIỚI THIỆU TRUYỆN

Ta và đích tỷ xuất giá cùng một ngày.



Đích tỷ gả cao đến Vĩnh An Hầu phủ, còn ta gả cho tiểu binh thủ thành.



Ai có thể ngờ sau khi thành thân, tiểu Hầu gia được chẩn đoán mắc bệnh tinh trùng yếu*, đích tỷ nhiều năm không có con, trở thành trò cười của cả kinh thành.



(*弱精之症: Tinh trùng yếu (Asthenozoospermia): là khả năng chuyển động kém của tinh trùng khi ở trong cơ thể của nữ giới. Có thể hiểu rằng, việc tinh trùng yếu có khả năng nguy cơ cao khiến cho nam giới bị vô sinh.)



Tiểu binh thủ thành lại nhiều lần lập công lớn, được phong làm Đại tướng quân, còn cùng với ta sinh ra năm nam hai nữ, được bệ hạ ban cho ngự biển "Chung tư diễn khánh**".



(**螽斯衍庆: Chung tư diễn khánh: câu chúc tụng con cháu đông đúc. Theo ý câu trên "Năm nam hai nữ" được dùng để sự sinh sôi nảy nở của con cháu và sự may mắn, đó là lý do được vua ban cho ngự biển.)



Đích tỷ đố kị, vào ngày ta thụ phong Cáo mệnh đã độc c.h.ế.t ta.



Mở mắt ra lần nữa, chúng ta cùng quay trở lại ngày định thân đó.



Lần này, đích tỷ giành trước chọn tiểu binh thủ thành.



Đêm đó, tiểu Hầu gia lo lắng không yên, vội đến thoái hôn với ta: "Ta không thể vô duyên vô cớ trì hoãn cả đời của muội một cách vô ích, thật ra ta không thể..."



"Không thể có con đúng không!"



Ta ôm lấy cánh tay huynh ấy: "Ta gả! Không phải là huynh thì ta sẽ không gả!"



Cười c.h.ế.t.



Mẹ chồng có tiền lại độ lượng, cha chồng quyền thế rộng lượng, phu quân phong lưu phóng khoáng, trẻ trung khỏe mạnh, còn không thể có con.



Chẳng lẽ đích tỷ không thèm khát sự giàu sang ngập trời này sao?

-----

Lúc đích tỷ giành trước chọn tiểu binh thủ thành, ta liền biết tỷ ấy cũng được trùng sinh.



Tỷ ấy vênh váo tự đắc nói: "Lần này, năm nam hai nữ cùng ngự biển "Chung tư diễn khánh", đều là của ta."



Ta không nhịn được cười nhếch mép: "Đều là của tỷ, của tỷ hết!"



Tỷ ấy chế nhạo: "Muội cùng tiểu Hầu gia không thể có của muội, chuẩn bị trở thành trò cười của cả kinh thành đi!"



Ta ngoan ngoãn đáp lại: "Muội nào có phúc như tỷ tỷ, không sinh được con bị cười nhạo cũng đúng thôi."



Nói xong, ta che mặt giả vờ khóc rồi chạy ra khỏi phòng...



Nếu không chạy, tiếng cười như chuông bạc của ta sẽ không kiềm chế được nữa mất!



Đích tỷ ngu ngốc của ta à.



Cuộc sống nhàn nhã, phú quý thế này tỷ không muốn, lại muốn sinh năm nam hai nữ! Muốn cầu cái "Chung tư diễn khánh" bỏ đi kia!

Tên Truyện: Tiểu Hầu Gia Không Thể Có Con