Cuối cùng, lại vẫn run run, khóc lóc xin lỗi tôi:
"Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi bạn học Lục. Nếu tôi có chỗ nào làm bạn cảm thấy không vui, tôi sẽ xin lỗi bạn ngay bây giờ. Tôi có thể sửa sai được không?"
"Sự tồn tại của mày làm cho tao cảm thấy không vui."
Tôi nhướng mày: "Mày muốn sửa thế nào? Bây giờ đi tìm c.hết à?"
Cô ta cứng họng, không nói nổi một lời.
Cuối cùng chỉ có thể tiếp tục khóc.
Lần đầu tiên tôi phát hiện ra, là làm nhân vật phản diện lại sảng khoái như vậy.
Tất nhiên là cô ta cũng đã nói với giáo viên.
Giáo viên yêu cầu tôi đến văn phòng.
Tôi vừa khóc lóc vừa kể lại chuyện đã xảy ra trong bữa tiệc sinh nhật hôm đó, cuối cùng lấy ra giấy chẩn đoán của bệnh viện:
“Hôm đó vì bạn ấy bịa đặt, nên anh trai em đã làm nhục em trước mặt rất nhiều người. Cứ ngày nào nghĩ đến chuyện đó là em lại muốn khóc, ngay cả khi ngủ rồi cũng sẽ bị ác mộng làm tỉnh. Bây giờ em vẫn còn phải đến gặp bác sĩ tâm lý và uống t.h.u.ố.c. Bác sĩ nói em bị trầm cảm nặng."
Cuối cùng, đến lượt cô giáo phải an ủi ngược lại tôi.
Tất cả mọi người đều có thể nhìn ra được là tôi không thích Lâm Tửu.
Tô Lam khó hiểu: "Rốt cuộc thì vì sao cậu lại nhắm vào nhỏ đó vậy? Nhỏ đó đã làm chuyện gì xấu hả?"
Tôi ngẩng đầu mỉm cười với cô ấy:
“Chẳng lẽ không thể là vì tớ là đứa hư hỏng, ỷ vào nhà mình có tiền nên xem thường bạn học có gia cảnh bần hàn sao?”
"Stop."
Cô ấy liếc mắt nhìn tôi một cái: "Nếu cậu mà là loại người như vậy, thì tại sao không bắt nạt tớ? Nhà tớ nghèo hơn nhà nhỏ đó nhiều. Ngày đầu tiên chúng ta trở thành bạn bè, cậu đã bao trọn đồ dùng học tập ba năm cấp ba của tớ. Bảo tớ tin là cậu bắt nạt bạn cùng lớp, thì chẳng thà tin tớ là Võ Tắc Thiên còn hơn. Đạo lý này, tớ vẫn còn hiểu rõ đấy."
Đúng vậy.
Mọi người đều biết đạo lý này.
Nhưng chính anh trai tôi và người tôi thích lại không hiểu.
Tôi cong khóe môi, nhưng trong đáy mắt lại không có ý cười.
Một tháng sau sẽ là lễ kỷ niệm 100 năm thành lập trường.
Ở kiếp trước, Lâm Tửu đã biểu diễn độc tấu piano trong bữa tiệc kỷ niệm trường dưới sự sắp xếp của Lục Tâm Đình và Giang Thiêm.
Cho nên được giáo viên của Văn phòng Tuyển sinh Đặc biệt đến xem buổi lễ nhìn trúng, nhận được tư cách trúng tuyển đặc biệt và duy nhất.
Còn tôi thì sao?
Tôi bắt đầu học ballet từ năm bốn tuổi, luyện tập mười mấy năm, vốn dĩ cũng chuẩn bị một bài múa cổ điển.
Kết quả Giang Thiêm đã tìm tôi.
Anh ta ôm tôi trong khuôn viên trường dưới ánh hoàng hôn, rồi thì thầm:
"Em có thể không múa được không? Tâm Tâm, anh không muốn có nhiều người nhìn thấy em xinh đẹp như vậy, anh sẽ ghen tị đấy. Chỉ cần múa cho một mình anh xem thôi, được không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ngày ấy tôi cũng là một kẻ ngốc.
Còn đắc ý cảm thấy đây là dấu hiệu anh ta để ý tôi.
Vì vậy, vào ngày biểu diễn, tôi thực sự đã không đi.
Ở trong phòng học khiêu vũ không người, nhảy đi nhảy lại cho anh ta xem.
Khi tiếng nhạc kết thúc, tiếng reo hò dậy sóng truyền đến từ buổi đại lễ.
Giang Thiêm nghe được thì đột nhiên cười rộ lên.
Ở trước mặt tôi anh ta luôn dịu dàng và trầm mặc, ngay cả lúc cười cũng rất nhẹ nhàng và mơ hồ, giống như được che bởi một lớp sương mù.
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh ta có cảm xúc d.a.o động rõ ràng như vậy.
Vì thế mà ngừng múa ballet, hỏi một cách ngây ngô: "Anh rất vui sao?"
Anh ta dừng lại một chút: “Rất vui.”
Lúc đó tôi còn tưởng là anh ta vui vì tôi đã múa ballet cho một mình anh ta xem.
Nhưng rất lâu về sau mới biết được.
Anh ta vui là bởi vì màn trình diễn của Lâm Tửu đã thành công tốt đẹp.
Ánh sáng sinh mệnh duy nhất của anh ta, có một tương lai tươi sáng và rực rỡ.
Tôi đăng ký tham gia tiết mục múa ballet mà tôi đã ấp ủ từ lâu.
Nhưng lần này không phải là một màn múa đơn.
Tất cả các bạn nữ trong lớp có hứng thú với buổi biểu diễn đều bị tôi kéo đến, làm thành một nhóm múa cổ điển.
Tôi tự bỏ tiền thuê giáo viên cho mọi người, mua những bộ trang phục diễn đắt tiền nhất và chọn những đạo cụ tốt nhất.
Ngược lại, khiến cho màn độc tấu piano với chiếc váy trắng của Lâm Tửu lại có vẻ quá mức đơn giản.
Tôi không biết cô ta đã khóc lóc kể lể cái gì trước mặt Lục Tâm Đình.
Buổi tối hôm đó, khi tôi tan học về nhà, đã bị anh ấy chặn lại ở trong vườn.
"Lục Tâm Hỉ."
Anh trai tôi nhìn tôi với khuôn mặt vô cảm: "Buổi biểu diễn ở lễ kỷ niệm ngày thành lập trường, tiết mục của em, bỏ quyền đi."
Tôi cười: “Lục Tâm Đình, anh sủa cái gì vậy?”
“Đừng tưởng là anh đang thương lượng với em.”
Trong mắt Lục Tâm Đình hiện lên một tia trào phúng lạnh lùng: "Nếu em cứ nhất quyết muốn đi, thì tự gánh chịu lấy hậu quả."
Tôi dừng bước lại, nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lẽo của anh ấy:
“Anh hai à, tiểu bạch hoa của anh đã học piano hơn mười năm rồi, chẳng lẽ lại không có đủ tự tin chiến thắng em khi so tài trên cùng một sân khấu à? Thật là rác rưởi."
Khi chỉ còn vài ngày nữa là đến buổi biểu diễn kỷ niệm ngày thành lập trường, Giang Thiêm đã tìm gặp tôi.
"Tâm Tâm. Chuyện xảy ra lần trước là do anh không tốt. Nhưng em đã chặn mọi phương thức liên lạc của anh, lại không chịu gặp anh. Anh không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, Tâm Tâm. Em đã hiểu lầm anh hay là... đã thích người khác?"