Trăng Đã Lặn

Chương 7



Tôi ngơ ngác vài giây. Khi phản ứng lại, tôi biện giải theo bản năng.



Kết quả bị anh ấy xua tay cắt ngang:



"Nói dối hết lần này đến lần khác. Anh sẽ không tin bất cứ lời ngụy biện nào của em nữa."



……



Giữa tiếng ồ lên bên dưới khán đài, tôi nghe thấy có ai đó hét lên:



"Máu, nhìn xem váy của cô ấy có nhiều ma/u quá!"



Máu cùng với bụi bẩn hòa quyện vào thành một chiếc váy loang lổ, tóc rối bù, mắt cá chân sưng tấy.



Mỗi một chi tiết trên cơ thể tôi đều xác nhận tính xác thực của những gì tôi nói.



Lâm Tửu vịn vào ghế đàn piano, loạng choạng bò dậy.



Ánh mắt nhìn về phía tôi chứa đầy sự oán độc và hận thù sâu sắc, cuối cùng vẫn khôi phục lại vẻ yếu đuối và vô tội thường ngày.



"Bạn học Lục, tôi không biết bạn đang nói cái gì, có thể là có chút hiểu lầm. Nhưng bây giờ là màn trình diễn của tôi. Xuất phát từ việc tôn trọng khán giả, bạn cũng không nên chạy lên một cách lỗ mãng như vậy."



Lục Tâm Đình giận dữ đứng dậy từ thính phòng, lớn tiếng khiển trách tôi:



"Lục Tâm Hỉ, mày đ.i.e^n rồi!!"



Tôi ngoảnh mặt làm ngơ, đẩy Lâm Tửu ra, ngồi xuống ghế đàn piano.



Chơi bản "Bản giao hưởng định mệnh" của Beethoven.



Ở kiếp trước, vì để chơi đàn piano ở trong phim được thật, tôi đã không dùng tay thế (tay của người khác thay thế).



Tôi đã học đ.á.n.h bản nhạc này ba tháng.



Không tính là tinh thông, nhưng cũng đủ dùng trong tình huống này.



Tiếng piano hùng tráng vang vọng kèm theo tiếng điện nhẹ, vang dội trong mái vòm rộng lớn của khán phòng.



Chơi xong bản “Định mệnh”, tôi quay lại nhìn cô ta chằm chằm, nói năng khí phách:



"Cô đã phá hỏng bữa tiệc sinh nhật của tôi, châm ngòi làm xấu mối quan hệ giữa tôi và anh trai tôi, đồng thời tung tin đồn về tôi trước mặt gia đình và bạn bè tôi - đây đều là những chuyện nhỏ, tôi sẽ trả chúng theo cách của mình. Nhưng cô lại sai Giang Thiêm đẩy tôi xuống cầu thang, muốn đ.á.n.h gãy chân tôi chỉ để ngăn cản tôi xuất hiện trên sân khấu này…"



Tôi dừng lại, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tái nhợt của cô ta, cười khẩy: "Piano chính là thứ mà cô tự hào nhất. Chẳng lẽ ngay cả dùng nó để thi đấu, cô cũng không có đủ tự tin để đ.á.n.h bại tôi sao?"

Trên đài, dưới đài loạn thành một đoàn.



Cuối cùng, giáo viên phụ trách buổi biểu diễn kỷ niệm ngày thành lập trường đưa tôi và Lâm Tửu xuống sân khấu.



Người chủ trì đi lên giảng hòa.



Tiết mục tiếp theo chính là bài múa cổ điển của nhóm chúng tôi.



Ở hậu trường tôi đi ngang qua các cô gái tham gia biểu diễn.



Tô Lam rưng rưng nước mắt chạy tới, nắm tay tôi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



"Cậu bị thương phải không?! Đáng lẽ tớ nên đi cùng cậu."



"Tớ không sao."



Tôi mỉm cười xoa đầu cô ấy, an ủi cô ấy: "Hãy lên sân khấu tỏa sáng đi. Luyện tập lâu như vậy, hãy tự tin thể hiện và mang về cho bản thân một màn trình diễn hoàn hảo."



Giải nhất biểu diễn trong ngày kỷ niệm thành lập trường sẽ nhận được tiền thưởng 100.000 nhân dân tệ.



Từ lúc bắt đầu, điệu nhảy này đã không phải được sắp xếp cho tôi.



Nhìn bọn họ bước lên sân khấu, tôi cảm thấy nhẹ nhõm.



Rồi nhắm mắt lại giữa cơn đau dữ dội và mệt mỏi dâng trào khắp cơ thể.



Ngay cả ý thức cũng chìm trong bóng tối.



……



Tôi tỉnh dậy trong bệnh viện.



Đêm đó, Lục Tâm Đình xông vào phòng bệnh:



"Đồ đ.i.e^n kia! Lục Tâm Hỉ, mày là đồ đ.i.e^n!"



Anh ấy muốn thực hiện từng bước một, từng bước đưa người trong lòng của mình đi lên vị trí rực rỡ và tỏa sáng.



Giống như việc chính tay mình chăm sóc che chở cho một đóa hoa đ.â.m chồi nảy lộc, khiến cho người ta có cảm giác vô cùng thỏa mãn.



Nhưng mà anh trai à, làm sao em có thể cho anh một cơ hội như vậy chứ?



"Phải làm sao đây, anh hai? Tiểu Bạch Liên của anh còn chưa chơi xong bản nhạc, thì kế hoạch đ.á.n.h gãy chân em của các anh cũng đã bị bại lộ, cô ta rốt cuộc không leo nổi lên cái trường mà cô ta muốn học nữa rồi."



Tôi chợt nghĩ tới cái gì: “À đúng rồi, đồng phạm của anh, Giang Thiêm vẫn đang nằm trên đất trong nhà tổng hợp, nếu có thời gian, nhớ đưa anh ta đi bệnh viện."



Tôi nắm lấy góc chăn cười to, ảnh hưởng đến vết thương trên mắt cá chân, khiến nét mặt tôi hơi méo mó vì đau đớn.



Từ hình ảnh phản chiếu trong con ngươi của anh ấy, tôi thấy dáng vẻ của chính mình.



Như một kẻ đ.i.e^n.



Hoặc là từ ngày tôi c.hết ở kiếp trước, tôi cũng đã là một kẻ đ.i.e^n.



Cơ mặt Lục Tâm Đình khẽ co giật, lửa giận trong mắt lóe lên rồi biến mất.



Khi nhìn lại, đã trở về vẻ thờ ơ và trịch thượng thường ngày:



"Có tác dụng gì không? Lục Tâm Hỉ, cho dù Lâm Tửu biểu diễn thất bại, mày cũng không thể biểu diễn vũ đạo của mình. Không chỉ vậy, dáng vẻ đ.i.e^n đ.i.e^n khùng khùng của mày cũng đã bị camera bên cạnh ghi lại hết rồi. Lần này, không phải mày cứ lấy được giấy chẩn bệnh giả là có thể lừa gạt người khác như ngày xưa nữa. Trường học đã liên hệ với ba mẹ, chuẩn bị cho mày thôi học.”



"Ha ha ha ha!"



Tôi cười vang: “Chỉ là thôi học thôi mà, tôi sẽ để ý đến cái này sao? Lục Tâm Đình, anh đừng quên, tôi và anh giống nhau, cùng là con của nhà họ Lục. Đúng như Giang Thiêm đã nói, không có con đường này, thì tôi vẫn còn nhiều con đường khác để đi. Từ lúc bắt đầu, mục đích của tôi chỉ có một, là kéo xuống tiểu bạch hoa Lâm Tửu xuống, chỉ vậy mà thôi."